Ngã Dục Phong Thiên

Chương 59: Đãi ngộ ở nội môn




Tồn tại chính là đạo lý, thế gian này vốn không có gì hợp lý, tất nhiên cũng không có công bằng chân chính

- Để hắn lên đây đi

Mạnh Hạo thản nhiên đáp

Đồng tử bên ngoài động phủ lập tức tuân lệnh, sắc mặt cực kỳ cung kính

Từ khi được chọn làm đồng tử, sinh mệnh của gã đã thuộc về Mạnh Hạo

Không lâu sau, tên mập vừa mài răng vừa ngông nghênh bước lên đỉnh núi, đây không phải lần đầu cậu ta đến đây, cứ nửa tháng cậu ta lại tới ba lần

Nhưng lần nào tới nơi này, cậu ta đều cực kỳ hưng phấn, dù sao nơi này không phải bất cứ tên đệ tử ngoại tông nào cũng có thể bước vào, trừ phi người được bái phỏng đồng ý

Trong sự cung kính của đồng tử, tên mập bước vào trong động phủ, lập tức mắt tỏa sáng, sờ nơi này, đụng nơi đó, ngay cả đá bạch ngọc mà Mạnh Hạo đang ngồi cũng bị cậu ta nuốt nước miếng sờ soạng mấy lần

- Có phải lần đầu đâu

Mạnh Hạo nhìn tên mập, cười nói

- Mạnh Hạo à, nơi này của huynh thật tốt quá đi

Lần nào tới, ta cũng không nhịn được mà phải kích động

Nơi này chính là động phủ của đệ tử nội môn, là nơi ở trong truyền thuyết nha

Huynh không biết chứ, lần trước ta xuống núi, cả một đám đệ tử bu lấy ta rồi hỏi han này nọ, oai phong lắm

Tên mập toàn thân run run, sau một hồi lâu mới hồi thần lại từ trong ký ức đầy kích động, ngồi ở trước người Mạnh Hạo

- Nếu ngươi thích động phủ của Vương Đằng Phi thì ta lấy tới cho ngươi

- Chuyện này không tốt đâu

Tên mập lập tức hưng phấn, nhưng lại giả vờ ngại ngùng

- Triệu Hải

Mạnh Hạo thản nhiên mở miệng, rồi vung tay phải lên, cửa động phủ lập tức mở ra

Đồng tử của Mạnh Hạo vội vàng bước vào, cúi đầu thật sâu với Mạnh Hạo

Đồng tử này thoạt trông cũng chỉ mười bốn, mười lăm tuổi, xấp xỉ tên mập, mi thanh mục tú, mới lên núi không lâu, mà còn cùng huyện với Tiểu Hổ, nhà cũng giàu sang

- Ngươi cầm linh bài của ta tới Động Xá các lấy ngọc giản động phủ lúc trước của Vương Đằng Phi tới đây

Mạnh Hạo vung tay lên, lập tức một chiếc ngọc bội màu trắng rơi vào tay đồng tử

Đồng tử này vội gật đầu, sắc mặt đầy cung kính lui ra phía sau rồi rời đi

- Mạnh Hạo, chừng nào huynh xuống núi một lần? Ta đã đồng ý với đám đệ tử ngoại tông rồi, nói sẽ mời huynh xuống núi thăm bọn họ, huynh đừng có đổi ý nha, ta đều đồng ý cả rồi

Tên mập chớp chớp mắt nhìn Mạnh Hạo, vội vàng nói

- Âu Dương đại trưởng lão nói ngày phát đan tiếp theo sẽ để ta chủ trì, tính thời gian thì hẳn là ngày mai rồi

Mạnh Hạo nhìn tên mập, mặt mỉm cười

Hai người cùng tiến vào tông môn, ba năm sớm tối có nhau, sớm đã có tình bằng hữu thắm thiết

- Tuyệt, vậy ngày mai, à đúng rồi, nửa tháng qua quầy của chúng ra buôn bán tốt hơn nhiều, đây là linh thạch của mấy ngày nay

Dựa theo ước định của chúng ta, huynh tám ta hai, ta lấy phần của huynh tới rồi đây

Tên mập vội lấy ra một túi trữ vật đưa cho Mạnh Hạo, lòng lại càng đắc chí, thầm nghĩ xem như mình đã hiểu rõ chân ý của Kháo Sơn tông, có Mạnh Hạo làm kẻ chống lưng thì từ nay về sau ở ngoại tông này ai dám nói một chữ không với mình nữa?

Nhất là nghĩ tới ngoại tông có một nữ đệ tử mà tướng mạo xinh đẹp dáng người thướt tha, dạo này thường ton hót khiến mình phiêu diêu dục tiên, tên mập lập tức cảm thấy nhiệt huyết ngập tràn

- Dạo này Thượng Quan Tu có tới tìm ngươi gây rắc rối gì không?

Mạnh Hạo bỗng hỏi, trong mắt hàn sương lóe lên

- Dạo gần đây con rùa già đó biến đâu mất, ta bố trí đệ tử ở cạnh lão tìm hiểu tin tức, nói rằng người này bế quan không ra, cả ngày đều đả tọa

Tên mập nghe nhắc tới ba chữ Thượng Quan Tu thì sắc mặt lập tức ngưng trọng

- Tóm lại ngươi cẩn thận chút, một khi không ổn thì lập tức bóp nát tín vật ta đưa cho ngươi

Mạnh Hạo căn dặn

Không lâu sau, đồng tử Triệu Hải trở về, cầm theo ngọc giản của động phủ cũ của Vương Đằng Phi

Mạnh Hạo đưa cho tên mập, hai người cười nói một hồi

Mắt thấy đêm đã khuya mà tên mập không hề có ý định đi về, ngược lại sắc mặt càng thêm mong đợi

Nhìn dáng vẻ này của tên mập, Mạnh Hạo sửng sốt, rồi lập tức nhớ ra hôm nay là ngày gì, không khỏi bất đắc dĩ nở nụ cười

- Hôm nay là ngày nội môn phát đan quả

Mạnh Hạo nói

Tên mập liếm liếm môi, vội gật đầu lia lịa, lòng thì hâm mộ sự khác nhau giữa đệ tử nội môn và ngoại tông, hàng tháng đều được phát đan quả

Đan quả là một loại linh quả đặc chế, trong đó có chứa đan dược khiến cho thịt quả có mùi đan thơm ngát, lúc ăn thì hiệu quả vượt xa đan dược bình thường

Chỉ có đệ tử nội môn mới được mỗi tháng một lần

Một nén nhang sau, đồng tử Triệu Hải đi tới từ bên ngoài, gã thấy tên mập, lòng tuy rất khinh thường nhưng không dám biểu lộ ra bên ngoài, bưng về đan quả được bọc trong chiếc lá lớn xanh biếc

Mùi thơm lượn lờ bốn phía, Triệu Hải thầm nuốt nước miếng, đặt xuống rồi lui ra sau

Mở lá ra, đan hương lập tức tràn ra bốn phía

Trong chiếc lá cây kia là hai quả nhỏ màu hồng nhạt trông có vẻ lóng lánh, dường như chạm vào là sẽ vỡ, còn thấy được bên trong dường như có một viên đan dược

Tên mập nhìn mà mắt đều thẳng

Cậu ta chưa từng ăn loại đan quả này bao giờ, nhưng mấy ngày nay nghe đệ tử ngoại tông nhắc tới nên mới thăm dò ngày phát rồi đầy chờ mong chạy tới đây

Lúc này cậu ta nắm lấy một quả bỏ luôn vào miệng, nuốt ực xuống

Một mỹ vị khiến cậu ta khó có thể hình dung được phút chốc lan ra miệng tên mập và hiện lên trong đầu cậu ta, nhanh chóng biến thành một dòng nhiệt khí tản ra toàn thân

- Đáng giá, đáng giá! Ta nhất định là đệ tử ngoại tông đầu tiên được ăn đan quả, sau khi về rồi nhất định phải nói cho tiểu nương tử kia, khiến nàng ta phải hâm mộ, khiến tất cả mọi người phải hâm mộ vận mệnh của mập gia ta

Tên mập thì thào, dường như nhớ ra điều gì mà lập tức ngậm chặt miệng lại, không làm cho hương khí phát ra ngoài, lại vung tay vung chân ra hiệu cho Mạnh Hạo là cậu ta phải về, rồi lập tức chạy ra ngoài

- Đây là bằng chứng! Phải chạy nhanh tìm những nữ đệ tử kia làm cho các nàng nghe

Tên mập càng nghĩ càng hưng phấn, kích động chạy như bay xuống núi

Mạnh Hạo cười, hắn liếc mắt một cái là có thể nhìn ra chút tâm nhãn đó của tên mập, lúc này hắn cùng cầm lấy đan quả bỏ vào miệng từ từ ăn, hương vị quả thực không tệ, đan dược lực rất đậm

- Đây là đệ tử nội môn

Mạnh Hạo ăn đan quả, sắc mặt hiện lên vẻ cảm khái

Cuộc sống như này ngoại tông không thể nào có được, thậm chí nếu Mạnh Hạo muốn, hắn chỉ cần biểu lộ một ý nghĩ thôi là đám nữ đệ tử có tư sắc ở ngoại tông sẽ lập tức hiến thân nịnh hót hắn

Hai ngày lại trôi qua, sáng sớm ngày này

Mạnh Hạo đi ra động phủ, đồng tử Triệu Hải đi theo, tay mang theo một túi trữ vật màu tím

Đây là túi trữ vật mà tông môn chuyên dùng để phát đan cho ngoại tông, trong đầy Ngưng Linh đan

Đón lấy gió núi sáng sớm, Mạnh Hạo xuống núi

Dọc đường đi, bất cứ tên đệ tử ngoại tông nào nhìn thấy hắn thì đều sắc mặt thay đổi, đều dừng lại rồi ôm quyền cúi đầu thật sâu với Mạnh Hạo

- Bái kiến Mạnh sư huynh

- Mạnh sư huynh vẫn phong thái như trước, đã nhiều ngày không gặp, sư muội thật nhớ nhung

- Bái kiến Mạnh sư huynh, sư huynh tư chất siêu phàm, tu vi kinh người, ngày sau đích thị là trụ cột của tông môn