Ngã Dục Phong Thiên

Chương 86: Ngươi muốn cảm ơn ta như nào? 2




Căn lầu các này có ba tầng, tỏa ra quang mang bốn phía, đứng từ xa cũng có thể nhận thấy rõ ràng

Điều làm Mạnh Hạo quyết định bước vào nơi này là do nơi này đa phần chỉ có tu sĩ Ngưng Khí tầng thứ sáu ra vào, thậm chí hắn còn thấy có cả tu sĩ đạt tới tu vi Ngưng Khí tầng thứ tám, thứ chín

Ngoài ra, tên gọi của lầu các này cũng khiến hắn chú ý

- Bách Trân các

Trong các điêu khắc rất nhiều chi tiết bằng các loại vật liệu quý, vật phẩm trong này đa phần được tạo thành từ ngọc thạch

Vừa bước vào bên trong, Mạnh Hạo liền cảm nhận được có một cỗ uy áp đập vào mặt, bốn phía là những ô vuông tỏa ra ánh sáng muôn màu

Trong mỗi ô đều có vật phẩm trân quý, độc nhất, từ phi kiếm, đan dược cho tới bảo châu, cờ phiến

Tu sĩ ở nơi này không nhiều lắm, không gian tương đối yên tĩnh

Hiện giờ đang có khoảng bốn, năm người đang đứng tản ra

Bên cạnh mỗi tu sĩ này đều có một người mặc váy dài màu hồng nhạt đi theo, âm thanh nhu hòa giải đáp mọi thắc mắc, nghi vấn được đưa ra

Đa phần những thứ trong này chưa khiến Mạnh Hạo kinh ngạc, thứ khiến hắn chấn động tinh thần chính là ở bên cạnh cầu thang đi lên tầng hai có một cái lò đan lớn

Lò luyện đan này tỏa ra làn khói mờ lượn lờ, có một tu sĩ mặc trường sam màu xanh đã trung tuổi, gương mặt không biểu hiện gì khoanh chân ngồi phía trên

Hai mắt người này nhắm nghiền, giống như đang chậm rãi hít thở

Từ người này tỏa ra uy áp rất lớn, mặc dù đã được người này thu liễm lại rất nhiều

- Tu sĩ Trúc Cơ!

Hai mắt Mạnh Hạo co rút mạnh

Từ trên thân thể của tu sĩ này, hắn cảm nhận được được khí tức giống như khí tức tỏa ra từ người Âu Dương đại trưởng lão lúc trước, liền đoán ngay ra tu vi của người này

Cho tới bây giờ, đối với hắn, đạt tới Trúc Cơ vẫn là điều gì đó thật xa vời

- Không biết suốt cuộc đời này, ta có thể đạt tới Trúc Cơ hay không!

Ở Kháo Sơn tông, Mạnh Hạo cũng trải qua nhiều chuyện, trong lòng đã có ý muốn trở thành cường giả, hiện giờ phải cúi đầu trước người khác, nhưng chiến ý kiên định vẫn luôn bùng cháy trong lòng

- Ta tu luyện Thái Linh kinh - Ngưng Khí quyển, một khi Trúc Cơ là có thể đạt thành Vô Hạ Trúc Cơ, là cường giả trong hàng ngũ tu sĩ Trúc Cơ rồi

Mạnh Hạo ngẫm nghĩ, sau đó lắc lắc đầu thở ra một hơi dài

Bên cạnh hắn đang đi tới một cô gái mặc váy hồng nhạt, khuôn miệng mỉm cười, dáng người rất hấp dẫn

Tới gần Mạnh Hạo thì cô gái cúi thấp người, vạt áo trễ nải rơi xuống lộ ra thềm ngực trắng ngần

- Đạo huynh có cần tiểu muội giúp đỡ gì không?

Khuôn mặt Mạnh Hạo ửng đỏ, ánh mắt hướng sang phía khác không dám nhìn trực tiếp

Trái tim hắn nhảy loạn một hồi

Hắn ở Kháo Sơn tông ba năm, ngoài Hứa sư tỷ ra thì không tiếp xúc với nữ tu sĩ nào khác, hình ảnh như vừa rồi lại càng chưa từng trải qua

- Nàng có thể giới thiệu các loại đan dược trong ngọc giản cho ta xem được không?

Mạnh Hạo ho lên một tiếng, sau đó từ tốn nói

Nữ nhân này tuổi không lớn lắm, nhưng kinh nghiệm ứng xử thì có thừa, liếc mắt nhìn qua đã biết Mạnh Hạo là dạng tu sĩ túng quẫn nhưng vẫn thấy toát lên vẻ gì đó thú vị đáng yêu

Bao nhiêu năm qua nàng đã gặp không ít người, nhưng người như Mạnh Hạo thì không gặp thường xuyên lắm

Lúc này, nàng che miệng cười nhẹ, đôi bờ vai run run càng lộ ra vẻ phong tình

Nàng cố ý tiến gần Mạnh Hạo thêm một chút, hương khí trên người bay thẳng vào trong mũi Mạnh Hạo

Hương thơm theo gió đưa vào mũi khiến mặt Mạnh Hạo càng thêm đỏ, nhưng ánh mắt lại không có chút nào tà ý mà rất thanh tịnh

Hắn vốn không phải là người háo sắc, chỉ là trước kia chưa từng tiếp xúc với nữ nhân nào như thế này, nhất thời cảm thấy xấu hổ mà thôi

- Chuyện này không khó, mời đạo huynh theo ta

Cô gái khẽ nháy mắt, trông dáng vẻ ngượng ngùng của Mạnh Hạo thì càng thấy đáng yêu

Nàng quay người dẫn đường, vòng eo nhỏ càng tôn thêm nét cong cong của bờ hông gợi cảm khiến tim Mạnh Hạo đập rộn ràng

Hắn cười khổ, ho khan mấy tiếng rồi vội vàng bước theo cô gái

- Đây là ba loại đan giản giới thiệu đa số các loại đan dược có trong nước Triệu này

Nữ tử dẫn Mạnh Hạo tới bên cạnh một ô vuông, bên trong đặt một cái khay trắng bày ba cái ngọc giản

Nữ tử thấy Mạnh Hạo đang muốn đưa tay ra lấy thì cười bảo

- Đạo huynh không thể nhìn, chỉ khi nào mua rồi mới được mở ra xem

Mỗi ngọc giản giá một trăm linh thạch

Nàng mỉm cười rất đẹp, hai má hiện lên hai lúm đồng tiền vô cùng đáng yêu

Càng nhìn Mạnh Hạo, nàng càng thấy vị thư sinh này có nhiều nét đáng yêu

Mạnh Hạo định khí ngưng thần, trầm ngâm nhìn ba cái ngọc giản, trong lòng thầm than quả nhiên là đắt

- Đạo huynh có muốn xem kỹ hơn một chút không?

Sau một lúc, Mạnh Hạo mới cất tiếng hỏi

Hắn tới đây mục đích chính là để mua thứ này, nên đành cắn răng hỏi

- Đương nhiên là có, đạo huynh theo ta lại đây

Nữ nhân này mở lớn hai mắt, dẫn Mạnh Hạo đi tới một ngóc ngách ở phía trong rồi chỉ vào một ngọc giản đặt trong một ô vuông khác, trên ngọc giản xuất hiện mấy vết rách mơ hồ

- Vật ấy không phải là một khối ngọc giản bị hỏng mà chính là một khối ngọc giản cổ xưa, ghi chép lại rất nhiều loại đan dược ở tại Nam Vực, còn có cả ghi chép về các loại độc đan và cách giải độc nữa

Ngọc giản này còn có lạc ấn nhìn rất sống động, có điều nó đã bị một số vết rạn, chỉ có thể quan sát được vài lần nữa rồi sẽ tự hủy

Mạnh Hạo nghe nữ nhân nói, tinh thần liền chấn động

Hắn không cần thứ có thể dùng mãi, chỉ cần giải quyết vấn đề trước mắt mà thôi

- Nếu đạo huynh không ngại, chỉ cần bỏ ra hai trăm linh thạch là có thể mua được

Phải biết rằng nếu ngọc giản này không bị rạn nứt thì giá trị của nó phải đạt tới cả ngàn linh thạch

Nữ nhân này cười tươi nói, lại xích lại gần Mạnh Hạo thêm một chút, nhẹ giọng hỏi

- Nếu như đạo huynh thực vừa mắt với vật ấy, tại hạ có thể giúp người mua được với giá rẻ, chỉ không biết ngươi làm sao mà cảm tạ ta đây?