Ngã Dục Phong Thiên

Chương 92: Sao phải khổ vậy 2




Đám đệ tử này bình thường đều ở trong tông môn, ít tiếp xúc với ngoại nhân, kinh nghiệm thiếu thốn như vật nuôi hoa cảnh, tâm cơ thật không thể bằng người ngoài được

Hắn cầm thiết thương trong tay vứt sang một bên, đang định dùng thần thức để tìm vị trí của Mạnh Hạo thì Tống lão quái bước ra, chắn trước người hắn, cười đắc ý

- Ngô đạo hữu chớ tức giận

Tử Vận tông ngươi không phải giỏi về định khí ngưng thần, tu tâm dưỡng tính sao? Sao lại vì chuyện nhỏ này và tức giận? Ngô lão đệ, không phải ta nói ngươi, ở chỗ này ngươi cũng nên nghiên cứu nhiều hơn Dưỡng Khí quyển của Tử Vận tông đó

Tống lão quái cười ha hả

Lúc trước đối phương không cho lão đi tìm Mạnh Hạo, bây giờ tất nhiên lão cũng không để đối phương được toại nguyện

- Ngươi

-

Sắc mặt Ngô Đinh Thu trầm xuống, khó chịu nhìn Tống lão quái

Hắn không nói lên lời, trong lòng vô cùng khó chịu

- Bàn cờ đã bị ngươi hủy rồi, nhưng không thể không đánh cho xong được

Như vậy đi, sao ngươi không mời lão phu tới Tử Vận tông của ngươi? Chúng ta có thể đánh cờ cả tháng với nhau ở đó

Tống lão quái đắc ý nhìn Ngô Đinh Thu, thấy vẻ mặt buồn bực của đối phương thì rất cao hứng

Đám bảo bối của lão bị Mạnh Hạo lấy đi đã không đè nặng tâm trí lão nữa

Có thể làm Ngô Đinh Thu rơi vào tình trạng này mới là việc khiến lão vui vẻ

Ngô Đinh Thu nhìn Tống lão quái thật lâu rồi thở dài

Hắn biết đối phương nhất định sẽ không để mình đuổi theo tên tiểu tử kia

Hắn giậm chân, sau đó cùng Tống lão quái bay vút lên trời

- Một đám phế vật, nếu không đuổi kịp thì tất cả đều thất bại trong đợt thí luyện này, trở về tông môn bế quan tu luyện cho ta

Ngô Đinh Thu đã bay lên còn quay đầu lại hô lớn

Đám người Thiên Thủy Ngân, Lữ Tống và các đồng môn khác run rẩy, sắc mặt trắng bệch

- Tên Mạnh Hạo chết tiệt! Lão tử nhớ kỹ tên ngươi rồi, đồ vô sỉ!

Lữ Tống cúi đầu nhăn nhó, nghiến răng nghiến lợi

Trong đầu hắn hiện lại hình ảnh xấu hổ, ngượng ngập của Mạnh Hạo làm hắn muốn phát hỏa

Hắn chưa từng thấy người nào vô sỉ như vậy

Rõ là bán cây thương giả, lại làm bộ như mình hoàn toàn vô tội

Bản thân hắn bỏ ra giá lớn như vậy để đổi ấy cây thiết thương, lại thất bại trong cuộc thí luyện của tông môn này, Lữ Tống như muốn phát điên

- Thật quá vô sỉ, hèn hạ! Mạnh Hạo, đừng để ta gặp lại ngươi, nếu không nhất định sẽ chém ngươi thành muôn mảnh!

Thiên Thủy Ngân cầm thanh thiết thương lên, lòng đau như cắt

Cơ hội trở thành đệ tử nội tông đã mất, hắn còn mất rất nhiều đan dược, pháp bảo

Càng nghĩ, hắn càng căm hận Mạnh Hạo

Hai người Thiên Thủy Ngân và Lữ Tống cùng nhìn nhau, từ ánh mắt đều nhìn thấu tâm tình hiện tại của đối phương

- Thanh thiết thương này sẽ được mang về đặt ở tông môn, nhắc nhở chúng ta không được quên chuyện hôm nay, càng không quên tên tiểu tử Mạnh Hạo đáng chết kia!

Hai người nổi lên sát ý, nhưng thí luyện của bọn họ đã chấm dứt, phải trở về tông môn, không có thời gian truy tìm Mạnh Hạo thêm nữa

Tuy vậy, sát ý và nỗi hận trong lòng khó mà tan biến

Lúc này, Mạnh Hạo vẫn còn đang sợ hãi

Chính hắn biết mình đã mắc oán mà bản thân lại oan uổng, chỉ biết thở dài liên tục, tốc độ di chuyển không vì thế mà chậm lại

Hắn bỏ chạy liên tục bảy ngày mới tìm được một huyệt động

Hắn dừng lại khoanh chân ngồi đả tọa trong đó

- Sao ta lại khổ như vậy chứ

-

Mạnh Họ thở ra một hơi dài

Mấy ngày chạy trốn vừa rồi khiến hắn rất mệt mỏi

Tới sáng ngày thứ hai, hắn mới mở mắt, sau đó lại tiếp tục bỏ chạy

Suốt nửa tháng vừa rồi, hắn không dám xuất hiện trước mặt người nào, chỉ tìm nơi sơn cốc hoang dã ẩn thân

Cho tới lúc cảm thấy đã an toàn, hắn mới dùng phi kiếm đào một động phủ, sau đó an tĩnh ngồi xuống bế quan