Ngài Tiên Sinh Hãy Kiềm Chế

Chương 120: Thời khắc xinh đẹp







“Trời ơi…… cô ấy là ai…… cô ấy đẹp quá…… thật là xinh đẹp……”Mọi người dường như không thể tìm được từ ngữ có thể miêu tả về vẻ đẹp của cô gái đang xuất hiện ở cửa sảnh tiệc.Làm sao để có thể miêu tả được vẻ đẹp đó đây?Xinh xắn ư? Cũng không phải chỉ có xinh xắn.Sắc sảo ư? Cũng chưa đủ khi miêu tả về vẻ đẹp đó.Cô cứ như vậy từ từ xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, không hề vội vã, cứ như đang đi trong làn gió nhẹ mà tới.“Xin lỗi, cho tôi hỏi thăm một chút có ai tên Hứa Thanh Trí để lại lời nhắn cho tôi không?”Thẩm Phồn Tinh hỏi một người nhân viên phục vụ cũng đang đứng ở cửa của sảnh tiệc.Nhân viên phục vụ ngây người nhìn Thẩm Phồn Tinh một lúc lâu, giữa cái nhíu mày của Thẩm Phồn Tinh, làm người phục vụ chợt bừng tỉnh và vội vàng nói:“Hứa Thanh Trí? Đúng rồi, có! Cô là Thẩm Phồn Tinh đúng không?”Thẩm Phồn Tinh nhẹ nhàng gật đầu.“Cô Hứa đang ở khu ăn uống phía đông của sảnh tiệc, có nói là khi nào cô tới thì trực tiếp tới đó tìm cô ấy!”“Cảm ơn.”Thẩm Phồn Tinh nói cảm ơn, bây giờ cô mới nhìn xung quanh sảnh tiệc nơi mình đang đứng, quả nhiên trong khu ăn uống ở phía đông, cô thấy Hứa Thanh Trí đang vẫy tay với cô.Cô gật đầu, tay cầm làn váy rồi bước xuống bậc thềm.Một chiếc váy dài cúp ngực màu xanh lơ.Đây là màu quần áo mà Thẩm Phồn Tinh chưa từng mặc qua.Thiết kế đơn giản và phóng khoáng, thoạt nhìn là thiết kế cúp ngực được nối liền mạch với nhau từ phía trước ngực ra phía sau lưng bằng những sợi nan trong suốt trên nền của đầu váy.Xương quai xanh thanh tú và xinh đẹp thấp thoáng trong những sợi nan trong suốt và cổ áo chữ V cổ điển kiểu trung hoa ôm lấy chiếc cổ trắng nõn của cô, duyên dáng giống như chiếc cổ của thiên nga.Trước ngực rải rác che kín bằng những bông hoa gypsophila được thêu tay hoàn toàn, công đoạn thủ công tỷ mỉ, nhưng không có quá phức tạp hay rườm rà về hình ảnh.Chiếc váy dài chấm đất, chất liệu sang trọng quý phái khiến cho người ta cảm thấy thoải mái, khi cô bước đi thấp thoáng phía dưới là một đôi giày cao gót pha lê màu trắng bạc.Những đường nét đơn giản và uyển chuyển làm tôn lên dáng người thanh cao và mảnh mai của một cô gái.Tỉ lệ cơ thể hoàn hảo.Khuôn mặt của Thẩm Phồn Tinh rất đẹp, mới nhìn thì thấy rất là dễ thương, nhưng càng nhìn kỹ lại càng thấy sắc sảo.Bây giờ khi trang điểm nhẹ lên một chút lại càng giúp cho các đường nét trên khuôn mặt thanh tú trở nên hoàn hảo.Tóc dài búi cao, hai sợi tóc hai bên hơi uốn nhẹ càng làm tăng thêm khí chất cao quý.Một khuôn mặt xinh đẹp và sắc sảo, một bộ váy lộng lẫy, nhưng tuyệt vời hơn nữa là khí chất lạnh lùng và lãnh đạm của cô.Đó là một loại khí chất mà cho dù là ai cũng không thể bắt chước được loại khí chất đó.Cô không có tính cách yếu đuối, dịu dàng và thoải mái mà người con gái nên có.Cô vẫn yên lặng, vẫn lạnh lùng, trên khuôn mặt thanh tú vẫn không có nhiều thể hiện cảm xúc.Nhưng chính cái vẻ lãnh đạm và lạnh lùng đó lại thu hút ánh mắt của mọi người.Cho dù cô không nói gì hết, chỉ cần cô đứng ở chỗ nào, bất cứ nơi có ánh mắt lạnh lùng của cô lướt qua, tất cả mọi người đều bị cô thu hút mà không tài nào dứt ra được.Không có ai dám tơ tưởng cái gì tới cô.Cho dù chỉ là suy nghĩ muốn nhìn vào làn da của cô thấp thoáng trong những sợi mảnh trong suốt, đã cảm thấy là một sự không tôn trọng rồi.Cô không phải công chúa.Nhưng cô có đủ bản lĩnh để áp chế công chúaĐúng là một cô gái bản lĩnh!Đoan trang, thanh lịch, cao quý, quyến rủ.Tất cả những lo lắng trước đây của Thẩm Phồn Tinh đều là không cần thiết.Cô sợ nhất chính là nữ vương mặc váy của công chúa, quả táo lớn lên ở trên dây nho.Chỉ vì Bạc Cảnh Xuyên là một người đàn ông kỳ diệu, đã vì cô tìm được một chiếc váy dạ hội mà không làm cho cô cảm thấy không tôn trọng người nhìn.Để cô không cần phải lo lắng như vậy.Điều đặc biệt của buối tối ngày hôm nay không phải là chiếc váy Thẩm Phồn Tinh mặc ở trên người, mà người mặc chiếc váy là Thẩm Phồn Tinh.Ngoại trừ cô thì ai cũng đều không được!“Cô là Thẩm Phồn Tinh?!”Giọng nói của người hỏi khiến cho Tô Hằng người đang đối diện với Thẩm Thiên Nhu ngẩng đầu lên khẽ mỉm cười……