Ngài Tiên Sinh Hãy Kiềm Chế

Chương 150: Cảm giác như được đại gia bao nuôi







…Sáng sớm hôm sau, Thẩm Phồn Tinh còn đang mặc đồ ngủ thì chuông cửa vang lên.Cô vội vàng chạy xuống lầu mở cửa, vừa mở đã thấy Bạc Cảnh Xuyên thân hình cao lớn đang đứng đó.Trên cánh tay anh khoác một chiếc áo sơ mi cao cấp màu xanh đậm và một chiếc áo khoác vest sẫm màu. Gương mặt anh tuấn nở một nụ cười khi nhìn thấy cô.“Buổi sáng tốt lành.”Anh mỉm cười chào cô, nhưng Thẩm Phồn Tinh đứng một hồi cũng không có phản ứng gì.“Sao anh tới sớm vậy?”Cô nhìn lại thời gian, mới hơn bảy giờ, nếu anh từ Thành Cảnh tới đây…vậy thì mới sáu giờ anh đã rời giường rồi sao?Tối qua anh về rất trễ mà.“Không sớm.”Bạc Cảnh Xuyên nhẹ nhàng nói, sau đó anh nâng cà vạt tiến lại phía cô.Thẩm Phồb Tinh lập tức dịch người sang một bên để anh bước vào, sau đó cô vươn tay ra, nhón chân lên nắm lấy cà vạt của anh.“Sáng sớm tới đây để tôi thắt cà vạt giúp anh sao?”“Đúng vậy!”“Vậy thì trước đây ai thắt cà vạt cho anh?”Ánh mắt Bạc Cảnh Xuyên dán chặt lên người cô, ánh nắng ban mai nhẹ nhàng lướt qua gương mặt như một vầng sương mù quấn nhẹ chân tóc trên trán cô.Vẻ đẹp hiện ra một cách tự nhiên.“Tự tôi làm, nhưng giờ tôi có bạn gái rồi.” Anh nói, nhưng vẫn tiếp tục nhìn cô.Động tác của Thẩm Phồn Tinh dừng lại, cô ngẩng đầu lên nhìn anh.“Anh đúng là biết thêm đất diễn cho hai chữ bạn gái này đấy.”“Nếu em không vui thì lần sau tôi sẽ không đến tìm em nữa.”“Vậy anh đi tìm ai chứ?” Thẩm Phồn Tinh thuận miệng hỏi.Bạc Cảnh Xuyên cong môi, vươn tay tới ôm lấy eo cô, kéo người lại gần mình: “Mẹ Trương?”“Ha ha…”Thẩm Phồn Tinh không nhịn cười được, cô vừa cười vừa thắt cà vạt rồi chỉnh lại áo sơ mi cho anh.“Nhạt nhẽo.”Không ngờ người đàn ông này là cái tài kể chuyện cười nhạt nhẽo như vậy.Bạc Cảnh Xuyên giống như là không nghe thấy ý tứ trong lời nói của cô, nghe cô nói xong, anh liếc nhìn bộ đồ ngủ của cô rồi kéo cô lên lầu.Thẩm Phồn Tinh hỏi: “Anh làm gì vậy?”Cô được đưa vào một căn phòng lớn, sau khi Bạc Cảnh Xuyên vào phòng, anh trực tiếp cầm lấy điều khiển từ xa lên bấm.Bên tai vang lên tiếng “ve ve”, Thẩm Phồn Tinh nghi ngờ quay lại, trong mắt lập tức hiện lên vẻ bất ngờ.Cửa mở ra, những ánh đèn ấm áp dịu dàng chen vào căn phòng. Một căn phòng rộng lớn chứa đầy quần áo, từ quần áo thường ngày, đến đồ đi làm, lễ phục, tất cả quần áo theo mùa, cũng như túi mũ, kính, trang sức, khăn lụa. Tất cả đều có theo sở thích của cô.Đơn giản mà hào phòng, không hề phô trương.“Trời hôm nay lạnh đấy, em mặc nhiều hơn đi, đừng để bị cảm lạnh.” Bạc Cảnh Xuyên nhắc nhở.Sau khi Thẩm Phồn Tinh ngạc nhiên, cô quay đầy lại nhìn Bạc Cảnh Xuyên với ánh mắt kì lạ.“Tôi cảm thấy sao chúng ta không giống như đang yêu đương vậy?“Hả?”“Tôi cả thấy giống như tôi được đại gia bao nuôi ấy.”Anh tìm nhà, tìm quần áo, giày dép, trang sức, mấy thứ này đều không cần cô nói ra nhưng tất cả đều có.Anh thậm chí còn chuẩn bị đồ ngủ và đồ lót cho cô. Còn có cái gì anh ấy không làm không?Kết quả là, Bạc Cảnh Xuyên không thích nghe như thế này, anh khẽ nhíu mày, giọng nói lạnh lùng.“Tôi không bao giờ bao nuôi phụ nữ.”“Tôi chỉ đang làm phép so sánh thôi. Hơn nữa, phụ nữ được bao nuôi, ở một vài khía cạnh nào đó là một kiểu sống không cần phải kiêng nể gì, điều đó rất tốt.”Bạc Cảnh Xuyên nhìn cô chằm chằm, anh trầm tư một hồi, giống như là đang suy nghĩ tới chuyện gì đó rất nghiêm trọng.Một lúc sau mới chậm rãi nói: “Vậy em sẽ là người duy nhất—— tôi bao nuôi.”…