Ngài Tiên Sinh Hãy Kiềm Chế

Chương 310: Lúc đầu cô vừa bất lực vừa sợ hãi







Bạc Cảnh Xuyên liếc mắt nhìn cô một cái: “Bắt nạt người ta thành như thế, em còn thấy vui?”Nụ cười trên mặt Thẩm Phồn Tinh bắt đầu trở nên khiên cưỡng, đến cuối cùng thì thu lại hoàn toàn.“Thật ra thì khi Khương Dung Dung nhắc đến chuyện bảo tôi huỷ bỏ hôn ước, phản ứng đầu tiên của tôi là cảm thấy rất bi ai, tâm tư của bà ta rõ rành rành. Lo lắng của anh thực ra không phải không có lý, rõ ràng còn rất hợp lý, thế nhưng vẫn không thể nói là không làm được…”Thẩm Phồn Tinh nói xong thì thở dài một hơi, nhìn khách mời lục tục đi ra khỏi cửa khách sạn, sắc mặt cô lạnh lùng nhưng môi nhẹ giật giật.“Dù sao lúc tôi còn nhỏ, bọn họ đối xử với em cũng xem như không tệ. Trên thế giới này, bọn họ là người duy nhất có liên quan với tôi…”“Tôi nhớ lão viện trưởng từng nói những đứa trẻ ở trong cô nhi viện, bà ấy nói cho dù là ai trong số bọn họ tìm được chốn về, trong lòng bọn họ đều có vị trí cho viện trưởng, thầy cô, bạn bè trong cô nhi viện. Bởi vì bọn trẻ là đơn thuần nhất, lòng của bọn trẻ giống như một tờ giấy trắng, viết lên từng nét bút, thường khó quên nhất là sự hoài niệm.”“Thậm chí ngay cả sau khi mẹ tôi bỏ đi, tôi từng nghĩ muốn thay đổi thứ gì đó, nhưng cả cơ hội bọn họ cũng không cho em…”“…Trước đây tôi rất mâu thuẫn, em hận bọn họ ép mẹ tôi vào đường cùng, rồi lại ích kỉ không muốn để cho bọn họ vứt bỏ tôi...Tôi chỉ nhớ cảm giác lúc đó rất đáng sợ, khi đó vẫn chưa chuẩn bị tốt để đối mặt với tất cả, bất lực và hoảng sợ khiến tôi bối rối hoàn toàn không biết nên làm sao bây giờ…”“Từ nhỏ tôi đã lớn lên trong sự cưng chiều, tôi chưa bao giờ nghĩ có một ngày em phải đối mặt với nhiều chuyện như vậy, mẹ con Dương Lệ Vi bước vào nhà họ Thẩm, mẹ em bị ép bỏ đi, ngay cả những thủ đoạn hèn hạ hại người của Thẩm Thiên Nhu tôi cũng không ứng phó được…Mẹ chưa bao giờ dạy tôi gì cả, em nghĩ mẹ em cũng không am hiểu những thứ này, nếu như mẹ em biết cũng không rơi vào kết này.”Trong xe tràn ngập một loại áp lực rất lớn, mắt Thẩm Phồn Tinh chợt loé, cố gắng để giọng nói khẽ nhanh hơn một chút.“Bất kể lúc trước em có quyến luyến không buông bỏ đoạn tình thân này bao nhiêu, bây giờ đã bình thường trở lại…Bọn họ lần lượt không có giới hạn quét sạch hoàn toàn sự kiên nhẫn của em…Em không biết vì sao từ khi Thẩm Thiên Nhu vào nhà họ Thẩm, đãi ngộ bọn họ đối với em và cô ta lại khác biệt rõ rệt đến thế, nhưng mà cũng nhờ có tất cả bọn họ, thành tựu hiện tại của em…”Giọng nói của Thẩm Phồn Tinh mang theo âm thanh nữ tính có một không hai, dịu dàng từ từ vang lên ở trong xe, bay bổng rất lâu kèm theo dư âm vấn vít rồi nhẹ nhàng kết thúc.“Giờ em có tôi.”Thanh âm trầm thuần của Bạc Cảnh Xuyên vang lên, anh đưa tay đặt lên ót Thẩm Phốn Tinh, nhẹ nhàng kéo cô qua và chống đỡ trên trán cô.“Em sẽ không có một mình, tôi sẽ luôn ở bên cạnh em.”Thẩm Phốn Tinh mỉm cười gật đầu: “Ừm.”“Vì thế, ban đầu em đâu cần tới, tại sao còn muốn cho bọn họ cơ hội ức hiếp em? Hửm?”Bạc Cảnh Xuyên vò mái tóc mềm mại của cô, vẫn tức giận vì cô đồng ý với Khương Dung Dung ra mặt cho chuyện này.“Tác thành cho bọn họ cũng buông tha cho chính mình. Tôi và Tô Hằng không thể tiếp tục, không bàn về nguồn gốc sâu xa của tôi với nhà họ Thẩm, chỉ nói về vụ đính hôn của tôi và Tô Hằng, không gì tốt hơn bằng chính miệng tôi nói ra. Dĩ nhiên tôi thấy vui khi làm vậy.”