Ngầm Mê Muội

Chương 28: Nhưng anh cũng vì anh trai anh, không thể bỏ qua sao…




Trả thù?

Đầu óc Lục Giai Ân quay cuồng, cô không dám tin nhìn về phía anh.

Tần Hiếu Tắc nhìn cô chằm chằm, vẻ mặt lạnh như băng.

“Muốn trụ được trong giới nghệ sĩ thật dễ, nhưng cũng rất khó.”

Lục Giai Ân mở to hai mắt, môi tái nhợt như tờ giấy, trong thoáng chốc cô bỗng cảm thấy thật sự căng thẳng.

Anh thế mà lại muốn trả thù cô!

Với địa vị và mối quan hệ của La Hàm trong giới nghệ thuật thì nếu anh muốn đối phó với một kẻ non nớt, vô danh tiểu tốt như cô chỉ dễ như trở bàn tay.

“Sợ à?” Tần Hiếu Tắc cười lạnh.

“Tại sao khi em đùa giỡn với tôi em không nghĩ đến điều này?”

Môi Lục Giai Ân run rẩy, cô cất giọng yếu ớt.

“Nhưng anh ở bên em cũng là vì anh trai anh, chúng ta không thể coi như hòa sao?”

Hơn nữa, cô tự hỏi trong lúc họ yêu nhau cô vẫn luôn làm những việc mà một người bạn gái nên làm, đối xử rất tốt với anh.

“Không thể!” Tần Hiếu Tắc quay người lại ngồi xuống ghế sô pha.

Sau khi hung tợn hít vài hơi thuốc, anh bực bội thúc giục.

“Mau đưa mèo của cô đi đi!”

Lục Giai Ân hơi ngừng lại, rồi im lặng không nói thêm điều gì nữa.

Cô ngồi xổm xuống muốn ôm Tứ Tứ cho vào ba lô mèo.

Cô chưa kịp chạm tới Tứ Tứ thì nó đã chạy biến mất.

Lục Giai Ân thoáng giật mình, khẽ gọi: “Tứ Tứ, lại đây.”

Tứ Tứ phớt lờ cô, giương mắt nhìn cô với vẻ đầy cảnh giác.

Lục Giai Ân đưa tay về phía nó, giọng cô bất giác run lên.

“Tứ Tứ, lại đây, chúng ta phải đi rồi.”

Tứ Tứ chỉ chớp chớp mắt, nó vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Lục Giai Ân tiến lên hai bước, tay vừa định chạm vào nó thì nó lại trốn tiệt.

Tứ Tứ điên cuồng xoay người bỏ chạy, nó xù lông lên, dữ tợn nhe nanh kêu “Meo” lên một tiếng về phía Lục Giai Ân.

Lục Giai Ân chớp chớp mắt, cố gắng thoát khỏi cảm giác chua xót đang dần dần dâng lên trong lòng cô.

Tứ Tứ nhất định đã cảm nhận được điều này, nó không muốn rời đi.

Nhưng không thể làm gì khác, Tần Hiếu Tắc không muốn con ở lại nữa đâu.

Lục Giai Ân nhìn chằm chằm Tứ Tứ, tầm mắt cô dần trở nên mờ mịt, trong lòng cô dâng lên một cảm giác chật vật khó tả mà cô chưa bao giờ trải qua. 

Một Tứ Tứ luôn bám dính lấy cô thế mà giờ đây lại xem cô như người xa lạ. 

Trong lúc mơ hồ khóe mắt cô nhìn thấy bóng tay áo màu đen của Tần Hiếu Tắc thoáng vụt qua, con mèo lông vàng chói lọi ré lên một tiếng rồi bị bỏ vào trong ba lô. 

“Có thể.”

Lục Giai Ân nghe thấy giọng nói trầm thấp của Tần Hiếu Tắc.

Cô vội vàng lau khô khoé mắt rồi nhanh chóng nhặt toàn bộ đồ ăn và đồ chơi của Tứ Tứ cho vào trong túi.

Tứ Tứ không thích ba lô mèo nên nó thỉnh thoảng phát ra những tiếng rên rỉ từ bên trong.

Tiếng kêu rầu rĩ và bén nhọn của nó vang vọng khắp căn phòng. 

Lục Giai Ân hít mũi, đeo ba lô mèo lên vai rồi cúi người cầm chiếc WC cho mèo đang để trên sàn nhà lên.

Cái WC cho mèo này là loại WC đa năng, rất đắt tiền, và cũng rất nặng.

Lục Giai Ân mím môi, khó khăn nhấc nó lên bằng cả hai tay. 

Cô bước chậm tới cửa rồi phát hiện mình không còn tay nào để mở cửa. 

Vừa định đặt WC cho mèo xuống cô bỗng ngửi thấy một mùi khói thoang thoảng phía sau lưng.

Ngay sau đó, một cánh tay vươn đến trước cửa, bàn tay to với các khớp ngón tay rõ ràng thuận thế giúp cô đẩy cửa ra.

Lục Giai Ân cũng không ngước lên nhìn anh mà đi thẳng ra cửa.

Tần Hiếu Tắc không đóng cửa lại, anh vẫn luôn nhìn theo bóng lưng Lục Giai Ân cho đến khi cô biến mất ở cửa thang máy.

Sau khi đứng yên hút thuốc hồi lâu, anh đi đến đứng ở cửa sổ sát đất cạnh ban công. 

Một lúc sau, bóng dáng Lục Giai Ân xuất hiện ở cổng khu nhà.

Trên người cô khoác hai chiếc ba lô một trước một sau, hai tay vẫn xách chiếc WC đa năng cho mèo.

Vốn dĩ cô đã gầy, lại quàng ba thứ cồng kềnh này trên người cùng một lúc thì quả là rất khó khăn.

Cô bước đi rất chậm, thỉnh thoảng lại cúi xuống nhìn vào ba lô mèo như đang muốn an ủi Tứ Tứ.

Tần Hiếu Tắc lại nhớ đến chóp mũi hồng hồng cùng đôi mắt đỏ hoe của Lục Giai Ân vừa rồi, trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác bực bội.

Cô khóc gì chứ? Chính anh là người bị đùa giỡn đây còn chưa khóc đâu!

Rõ ràng là cô sai, nhưng sao cô lại khóc, Tần Hiếu Tắc tự nhiên lại cảm thấy khó chịu.

Anh cau mày quan sát một lúc rồi gọi điện cho Giang Thừa Thư.

*

Cuối cùng Lục Giai Ân cũng đi ra được đến cổng tiểu khu, cô đặt WC cho mèo xuống đất. 

Mang nhiều đồ như vậy cô chỉ có thể bắt taxi để về trường. 

Ở đây không tiện bắt taxi, phần mềm gọi xe thông báo đang có mười mấy người xếp hàng mới đến lượt cô.

Lục Giai Ân nhẹ nhàng bỏ ba lô sau lưng xuống, phía trước vẫn đeo ba lô mèo đứng chờ xe. 

Tứ Tứ còn đang gào thét bên trong, nó tỏ ra rất bất mãn với việc người ta tự ý đưa nó đi khỏi nơi nó đang quen thuộc. 

“Tứ Tứ đừng sợ nhé.”

Ngay khi Lục Giai Ân đang nhẹ nhàng an ủi Tứ Tứ thì chuông điện thoại của cô vang lên. 

Nhìn thấy người gọi đến là Quý Đường Ninh, Lục Giai Ân vội vàng nhấc máy.

“Đường Ninh à?”

“Chị Giai Ân!” Giọng nói đầy phấn khích của Quý Đường Ninh phát ra từ điện thoại: “Em đang muốn đi ra ngoài dạo phố mua đồ, bây giờ chị có rảnh không? Chúng ta cùng đi đi.”

Lục Giai Ân nhìn đống đồ quanh người, bất đắc dĩ nói: “Ngại quá Đường Ninh, bây giờ chị đang có chút việc nên không đi được.”

Quý Đường Ninh vẫn không chịu buông tha: “Chị đang ở đâu thế?”

“Chị…” Giọng Lục Giai Ân đột nhiên ngừng lại, lông mày cô hơi giãn ra: “Chị đang ở cổng tiểu khu XX.”

“Vậy chị đừng đi đâu! Em tới đón chị!” Quý Đường Ninh nói xong lập tức cúp máy.

Lục Giai Ân nhìn thông báo kết thúc cuộc gọi rồi quay đầu lại nhìn vào trong tiểu khu. 

Không có ai cả.

Cô hủy chuyến xe đã gọi, chú tâm chờ Quý Đường Ninh đến đón cô.

Quý Đường Ninh thật nhanh nhẹn, khoảng mười phút sau đã có mặt.

Cô vội vàng từ ghế lái phụ bước xuống xe, sửng sốt khi nhìn thấy túi lớn túi nhỏ quanh người Lục Giai Ân.

“Chị Giai Ân, chị đang làm gì vậy?”

Trong lúc hai người nói chuyện, Giang Thừa Thư cũng bước xuống xe từ ghế lái.

“Họ chia tay nên đang xử lý đồ đạc đấy.” Anh nhẹ giọng đáp lại câu hỏi của Quý Đường Ninh từ phía sau.

Quý Đường Ninh mở to hai mắt “A” lên một tiếng.

“Chị Giai Ân, thế con mèo này xử lý sao bây giờ? Chị sắp đi du học rồi mà?”

Đôi mắt Quý Đường Ninh ngây thơ tỏ vẻ khó hiểu.

Lục Giai Ân thở dài, bất đắc dĩ nói: “Chị đã thương lượng xong với bạn cùng phòng rồi, chị có thể đưa mèo về ký túc xá vài ngày. Sau đó…”

Cô ngập ngừng: “Chị cũng không biết nên làm sao cho tốt bây giờ.”

Tần Hiếu Tắc nói ra việc này quá đột ngột, tức thì cô không có thời gian để chuẩn bị cho tốt, còn chưa nói đến việc sắp xếp cho Tứ Tứ sau này thế nào.

Quý Đường Ninh gật đầu, cau mày lại.

Giang Thừa Thư liếc mắt nhìn Quý Đường Ninh: “Lên xe trước đã rồi nói tiếp.”

Anh bước thẳng tới, xách WC mèo và ba lô rồi đi đến ô tô.

Lục Giai Ân và Quý Đường Ninh cũng theo anh lên xe. 

Sau khi cả ba vào chỗ ngồi, Lục Giai Ân nói lời cảm ơn hai người. 

“Không cần cảm ơn.” Giang Thừa Thư trao đổi ánh mắt với Lục Giai Ân qua kính chiếu hậu. 

Lục Giai Ân hiểu ý, cúi đầu đưa Tứ Tứ từ trong ba lô mèo ra. 

Tứ Tứ rất không thích ba lô mèo, vừa ra đến nơi nó đã cuộn người liếm lông của mình. Đầu lưỡi màu hồng nhạt của nó lộ ra, nhanh chóng vuốt ve chỉnh trang bộ lông. 

“Nó đáng yêu quá à!” Quý Đường Ninh vốn thích động vật nhỏ, vì vậy cô lập tức bị Tứ Tứ hấp dẫn. 

Lục Giai Ân cười cười, nói cho cô ấy biết con mèo tên là Tứ Tứ.

Quý Đường Ninh “Dạ” một tiếng rồi cúi đầu trêu chọc Tứ Tứ.

Mái tóc dài của cô ấy từ trên vai xõa xuống, chạm nhẹ vào mu bàn tay Lục Giai Ân.

Giang Thừa Thư liếc nhìn qua gương chiếu hậu một lúc, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng.

“Lục Giai Ân.” Anh đột nhiên mở lời: “Em đã cân nhắc đến việc gửi tạm con mèo chỗ Đường Ninh không?”

Lục Giai Ân giật mình.

Gửi tạm chỗ Đường Ninh…

“Được đó được đó!” Quý Đường Ninh đang trêu con mèo vô cùng thích thú, cô ấy lập tức ngẩng đầu lên, hưng phấn nhìn Lục Giai Ân. 

“Chị Giai Ân, chị cũng sẽ không ở ký túc xá lâu nữa. Nếu vậy chị gửi mèo ở chỗ em đi! Nếu chị đi du học em có thể nuôi nó giúp chị. Đến lúc chị về nước em lại trả nó cho chị.”

Lục Giai Ân chần chừ nói: “Về phía chị nếu được thế thì quá tốt, nhưng sẽ làm phiền bọn em…”

Từ nhỏ cô đã có thói quen không muốn làm phiền người khác nên nhất thời cảm thấy như vậy có chút không ổn cho lắm.

“Không sao đâu!” Quý Đường Ninh vuốt ve Tứ Tứ, vẻ mặt hào hứng: “Em thích Tứ Tứ lắm nhé! Cũng thích cả chị nữa!”

Lục Giai Ân đột nhiên được tỏ tình, hai má hơi ửng đỏ.

Cô lại nhìn lên phía Giang Thừa Thư qua kính chiếu hậu rồi gật đầu đáp ứng.

“Được, vậy em cảm ơn hai người.”

Nhà Quý Đường Ninh rất thoải mái và rộng rãi, có điều hòa, có người giúp việc, điều kiện so với ký túc xá thì tốt hơn rất nhiều.

Hơn nữa Đường Ninh lại là người cô rất tin tưởng, gửi Tứ Tứ cho cô ấy chăm sóc cũng là một ý hay.

Đối với việc nuôi mèo, thường xuyên thay đổi nơi ở cũng là điều không tốt.

Vì vậy ba người đi thẳng về nhà Quý Đường Ninh, mang đồ đạc của Tứ Tứ xuống sắp xếp ổn thỏa.

Lục Giai Ân ở lại đó một lúc, ăn cơm tối xong mới về trường.

Khi quay về trường, như thường lệ Giang Thừa Thư lái xe chở cô về.

Suốt dọc đường hai người không nói chuyện nhiều.

Mãi cho đến khi gần đến Học viện Mỹ thuật Bình Thành, Lục Giai Ân mới lần nữa nói lời cảm ơn Giang Thừa Thư.

“Không cần cảm ơn.” Giang Thừa Thư nhẹ nhàng đáp.

Lục Giai Ân nhìn Giang Thừa Thư, do dự vài giây rồi nhẹ nhàng nói:

“Cũng cảm ơn anh ấy.”

Hôm nay sau khi cô rời khỏi nhà Tần Hiếu Tắc thì mọi việc diễn ra vô cùng thuận lợi.

Lục Giai Ân không phải là kẻ ngốc, cô sớm đoán được Tần Hiếu Tắc đã gọi cho Giang Thừa Thư.

Cảm xúc trong cô lúc này thật hỗn độn.

Người này ngoài miệng thốt ra những lời tàn nhẫn, nhưng quay đầu lại lại tìm anh em đến giúp đỡ cô.

“Ai cơ?” Giang Thừa Thư lấy tay đẩy cặp kính, cười khẽ: “Anh chưa nói gì đâu nhé.”

Đây là Lục Giai Ân tự đoán ra được đấy nhé, như thế này không tính là anh vi phạm lời hứa với Tần Hiếu Tắc đâu.

“Vâng.” Lục Giai Ân khẽ gật đầu rồi nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mặc dù hôm nay Tần Hiếu Tắc gọi cuộc gọi này, nhưng cô khẳng định rằng anh vẫn còn tức giận.

Những lời anh đe dọa cô hôm nay cũng không phải là những lời tùy hứng.

Trên cửa sổ xe mờ mờ hiện lên khuôn mặt buồn bã của Lục Giai Ân. 

Một lúc lâu sau cô mới chậm rãi thở dài.

Thôi thì đến đâu hay đến đấy đi.

*

Sau khi đưa Lục Giai Ân trở về Học viện Mỹ thuật Bình Thành, Giang Thừa Thư gọi điện thoại cho Tần Hiếu Tắc.

“Mọi việc đã xử lý xong, người cũng đã đưa về trường rồi.”

Tần Hiếu Tắc trầm giọng đáp một tiếng, chuẩn bị cúp máy.

“Từ từ đã.” Giang Thừa Thư nhíu mày: “Tình hình bên cậu thế nào?”

Tần Hiếu Tắc gần đây quả thực yên tĩnh đến lạ thường.

Quán bar không đến, xe cũng không chơi.

Anh gần như biến thành một trạch nam, mỗi ngày ngoài việc đi làm thì đều về nhà. 

Nếu không quen biết anh, người ngoài nhìn vào sẽ tưởng anh là một thanh niên ưu tú.

Ngay cả Trần Huề cũng phàn nàn với Giang Thừa Thư vài lần rằng gần đây hẹn Tần Hiếu Tắc khó vô cùng, có hẹn ra được thì đến cũng không nói lời nào, chỉ đâm đầu uống rượu. 

Tần Hiếu Tắc nhàn nhạt nói: “Không việc gì.”

“Cái gì mà không việc gì? Hai ngày nữa ra uống rượu rồi nói cho rõ ràng đi.” 

Giọng Giang Thừa Thư hiếm khi nghiêm túc đến như vậy.

Lúc Tần Hiếu Tắc mới chia tay cũng không đến nỗi như bây giờ.

Nếu như Tần Hiếu Tắc khi mới chia tay đem năng lượng dư thừa phát tiết vào vận động thể thao thì Tần Hiếu Tắc hiện tại lại giống như người không có chút khí lực. 

Cả người anh lộ ra một vẻ chán nản, tinh thần suy sụp.

“Nói chuyện sau.” Tần Hiếu Tắc cúp máy.

*

Phía bên kia, Lục Giai Ân trở về ký túc xá, Trâu Dư mặt mày hớn hở chạy tới chào đón.

Thấy tay cô trống trơn thì tò mò hỏi: “Mèo đâu?”

Lục Giai Ân lắc đầu: “Tớ không đưa về đây, tớ gửi nó ở nhà bạn rồi.”

Trâu Dư có chút thất vọng “Ồ” lên một tiếng.

“Nhưng gửi chỗ bạn cũng tốt, điều kiện tốt hơn so với ở ký túc xá của chúng ta.” 

“Đúng vậy.” Lục Giai Ân gật đầu, ngồi xuống giường của mình nghỉ ngơi.

Hôm nay cô thực sự mệt mỏi, không chỉ mệt về thể chất, mà còn cả tinh thần nữa.

“Đúng rồi Giai Ân, ngày mai ở Hội trường sẽ có một buổi giao lưu, tớ nghe nói La Hàm cũng tham gia. Cậu đi không?” Trâu Dư dựa lưng vào bàn, ánh mắt dừng trên khuôn mặt Lục Giai Ân.

Thời gian gần đây Lục Giai Ân bận rộn chuẩn bị cho triển lãm mỹ thuật và việc phẫu thuật, không mấy quan tâm đến các buổi tọa đàm và các hoạt động khác của trường.

Nghe Trâu Dư nói vậy, trong lòng cô có chút hoảng hốt.

“Tớ không đi đâu, tớ hơi mệt. Các cậu cứ đi đi.”

Lục Giai Ân ngước mắt cười với Trâu Dư, vẻ mặt có chút mệt mỏi. 

Trâu Dư hơi nhíu mày, chăm chú quan sát nét mặt của cô.

“Sắc mặt của cậu có vẻ không được tốt lắm, cậu không sao chứ?”

Làn da Lục Giai Ân vốn đã trắng, nhưng lúc này trông cô tái nhợt và mệt mỏi hơn nhiều so với mọi khi.

Lục Giai Ân lắc đầu: “Tớ không sao đâu.”

“Vậy tốt rồi.” Trâu Dư cũng không đề cập thêm về vấn đề này: “Vậy mai tớ sẽ đi cùng các bạn khác. Nếu cậu không khỏe thì đừng cố chịu đựng nhé.”

Lục Giai Ân gật đầu, khóe môi cong lên. 

“Ừ, tớ biết rồi.”

Lúc hai người đang nói chuyện, điện thoại di động của Lục Giai Ân đặt trên bàn lại rung lên.

Tim cô thắt lại, cô ngập ngừng hai giây mới cầm máy lên. 

Khi biết đó là tin nhắn từ Ứng Huyên cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Ứng Huyên gửi cho cô một vài tấm ảnh chụp viện bảo tàng.

[Em đoán ra đây là đâu không?]

Lục Giai Ân hơi xoay người, mỉm cười.

Anh ấy cố tình lộ ra một góc “Sáng Thế Kỷ (1)” cho cô đoán ư?

Sáng Thế Kỷ: là bức họa nổi tiếng của danh họa Michelangelo được vẽ trên trần và trên tường nguyện đường Sistine ở Vatican. 

Ân: [Bảo tàng Vatican]

Ying: [Thông minh!]

Ying: [Ở đây quá đông đúc. Nếu không phải vì một người bạn Trung Quốc sang chơi thì anh cũng không muốn đến đây chen chúc làm gì]

Lục Giai Ân cười ha ha, cứ cho là anh ấy tận hưởng  “Kỳ nghỉ La Mã (2)” đi, cũng rất lãng mạn đó.

Kỳ nghỉ la mã (Roman Holiday) là một bộ phim lãng mạn do Hãng Paramount của Mỹ kể về câu chuyện tình lãng mạn giữa một công chúa của một công quốc châu Âu và một nhà báo người Mỹ tại Rome, Ý trong một ngày.

Ying: [Bọn anh hai thằng đàn ông thì lãng mạn cái gì, em sang chơi thì còn nói được]

Ngón tay Lục Giai Ân hơi dừng lại.

Lời nói này nghe có chút ái muội, nhưng cũng có thể hiểu nó như một câu nói đùa. 

Ngay khi Lục Giai Ân đang cân nhắc nên trả lời thế nào thì Ứng Huyên lại gửi tin nhắn tới.

[Đúng là bị em đoán trúng mà, bạn anh muốn đến Đấu trường La Mã và Đài phun nước Trevi (3)]

Đấu trường La Mã và Đài phun nước Trevi là những địa điểm mà nhân vật chính của bộ phim Roman Holiday đi qua. Các bạn có thể dùng google để biết thêm thông tin về bộ phim này nhé. Tóm tắt: đây là bộ phim nói về công chúa Ann (nước Anh) trốn lịch trình công việc dày đặc ở Rome để tự hưởng thụ một ngày của riêng mình, để hoàn thành được ước nguyện này cô đã cần nhờ đến sự trợ giúp của chàng phóng viên Joe Bradley. Ann đã có một ngày thực sự lãng mạn và có ý nghĩa của riêng mình trước khi quay trở lại thực tại với bộn bề công việc thực hiện sứ mệnh của một nàng công chúa.

[Không nói nữa, anh hầu bạn anh “Kỳ nghỉ La Mã” đây]

Được anh ấy đưa ra bậc thang, Lục Giai Ân cũng thuận thế bước xuống, chúc họ đi chơi vui vẻ. 

Đóng màn hình, Lục Giai Ân đưa tay xoa trán, thở phào nhẹ nhõm. 

Cô không muốn phí sức mà suy đoán ý tứ của Ứng Huyên.

Giờ đây đối với Lục Giai Ân mà nói, cô có nhiều chuyện quan trọng cần làm hơn là yêu đương.

*

Sau khi Lục Giai Ân tắm rửa rồi lên giường nằm, cô vẫn luôn nghĩ đến lời nói của Tần Hiếu Tắc.

Nếu như cô có thể thuận lợi đi du học thì việc anh muốn trả thù cũng là chuyện của mấy năm nữa.

Nhưng nếu chẳng may cô không thể đi du học thì…

Không biết qua bao lâu, Lục Giai Ân nghĩ tới nghĩ lui rồi mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. 

Đêm đó, cô mơ một giấc mơ.

Trong mơ Lục Giai Ân đã từ nước ngoài trở về và đang chuẩn bị cho buổi triển lãm tranh cá nhân của mình.

Một hôm, khi cô đang vẽ ở studio, người đại diện của cô bỗng nhiên xông vào, trên tay cầm chiếc điện thoại di động.

Vẻ mặt của người đại diện vô cùng hoảng hốt, nhìn cô hét lớn: “Thôi rồi thôi rồi! Triển lãm của chúng ta đã bị hủy bỏ! Tất cả tranh cô vẽ đều đang bị giữ ở phòng tranh!”

Lục Giai Ân sửng sốt, bút vẽ trên tay rơi xuống đất.

Di động của cô đặt trên bàn cũng đồng thời vang lên, trên màn hình bất chợt hiển thị dãy số di động của Tần Hiếu Tắc…

Cùng lúc đó, Lục Giai Ân thực sự bị đánh thức khỏi giấc mơ bởi tiếng chuông điện thoại.

Cô ngồi bật dậy, xoa xoa trán rồi với lấy điện thoại đang đặt một bên.

Lúc này Lục Giai Ân mới phát hiện mình đã ngủ quên, tiếng chuông không phải là tiếng đồng hồ báo thức mà là tiếng chuông báo cuộc gọi đến.

Cô bấm nghe máy, giọng hơi khàn: “Trâu Dư à?”

Giọng của Trâu Dư rất ngạc nhiên: “Cậu đoán xem tớ nhìn thấy ai? Bạn trai cũ của cậu thế mà lại đến cùng với mẹ anh ta đấy!”