Ngầm Mê Muội

Chương 37: Anh không thể ôm em một chút sao?




Lục Giai Ân rũ mắt xuống và gật đầu.

“Em hãy nhìn vào mắt anh mà nói.”

Giọng Tần Hiếu Tắc vừa trầm thấp vừa dồn dập, tiếng thở dốc rất rõ ràng.

Chẳng lẽ không có chút gì xuất phát từ cá nhân cô sao?

Không có chút gì liên quan đến chữ “thích” này sao?

Sau khi Hàng Hữu ra đi, cô vì cậu ta mà vẽ nhiều tranh như vậy, thậm chí còn tình nguyện đến với anh nhưng vẫn nhớ về cậu ta.

Còn anh thì sao?

Có phải bức tranh duy nhất cô vẽ cho anh chỉ vì anh yêu cầu ư?

Lông mi Lục Giai Ân khẽ run, cô từ từ ngước mắt lên, đôi mắt trong veo, ngập nước nhìn thẳng vào mắt anh.

Hốc mắt Tần Hiếu Tắc đỏ bừng, anh chầm chậm nói ra từng từ: “Không, không có nguyên nhân nào khác sao?”

Ánh mắt anh nóng rực, gấp gáp, cơ bắp toàn thân căng chặt.

Bàn tay nắm chặt thành nắm đấm, chai nước khoáng cầm trong tay cũng bị bóp bẹp dúm.

Thời gian cũng trôi nặng nề trong im lặng.

Tần Hiếu Tắc nghĩ chỉ cần Lục Giai Ân nói không phải hoàn toàn vì câu nói đùa của anh, chỉ cần cô nói thực chất trong lòng cô cũng có chút xíu ý muốn vẽ anh…

Chỉ cần một chút thôi, anh cũng sẽ ngay lập tức chẳng cần quan tâm việc cô đã từng xem anh như thế thân, cũng sẽ không hỏi thêm chuyện giữa cô và Hàng Hữu tối hôm qua.

Chuyện quá khứ anh sẽ bỏ qua hết, anh chỉ quan tâm chuyện của tương lai.

Nói cho cùng, chỉ là anh không muốn Lục Giai Ân rời đi như thế này.

Lục Giai Ân bị Tần Hiếu Tắc nhìn đến khuôn mặt tê dại, cơ thể cứng đờ dựa vào lưng ghế, cô không biết nên phản ứng lại như thế nào.

Không biết có phải do ảo giác hay không mà cô cảm thấy trong giọng nói của Tần Hiếu Tắc như mang theo một chút khẩn cầu. 

Từ trước đến nay Tần Hiếu Tắc trước mặt cô luôn mạnh mẽ, khoa trương, kiêu ngạo, có lúc nào anh chật vật và lúng túng như vậy đâu?

Trong lòng Lục Giai Ân cảm thấy có chút chua xót, cũng có chút khó chịu.

Anh muốn biết câu trả lời, vậy thì có nhiều cách lắm.

Gửi một tin nhắn hay gọi một cú điện thoại đều dễ dàng hơn nhiều so với việc đối mặt trực tiếp như thế này.

Lục Giai Ân mơ hồ biết được vì sao Tần Hiếu Tắc lại trực tiếp đến Thành phố C để hỏi cô nguyên nhân, và cô cũng biết nếu cô cho anh câu trả lời anh mong muốn, vậy thì hai người sẽ tiếp tục dây dưa không dứt.

Nhưng mà… tại sao lại cần phải làm như thế?

Hai người họ vốn dĩ đã không hợp nhau, chuyện của Hàng Hữu trước kia sẽ trở thành một cây gai trong lòng anh, vẫn tiếp tục dây dưa không dứt sẽ chỉ càng làm cho mọi chuyện tồi tệ thêm mà thôi.

Cô hít vào một hơi, mím môi, chầm chậm giải thích.

“Hiếu Tắc, anh đề nghị thì em mới vẽ. Sau khi chúng ta chia tay, em cảm thấy không cần thiết cho anh biết nên em cũng không nói cho anh.”

Lục Giai Ân chớp chớp mắt, nhẹ giọng hỏi: “Có vấn đề gì không?”

Cô vừa dứt lời, bầu không khí trong xe lập tức đông cứng lại.

Ánh sáng trong mắt Tần Hiếu Tắc dần dần mờ đi, khuôn mặt anh lộ đầy vẻ thất vọng không thể che giấu được.

“Không vấn đề gì.”

Anh như sụp đổ dựa lưng vào ghế, lồng ngực phập phồng, trái tim quặn thắt đau đớn không thôi.

Tay anh ôm bụng, các cơ quan nội tạng trong cơ thể như co rút lại, vô cùng đau đớn. 

“Từ đầu đến cuối em cùng lắm chỉ coi anh như kẻ thế thân.”

Hai mắt anh hơi nhắm lại, giọng nói trầm xuống.

“Bây giờ cậu ta đã trở về, em đang muốn quay lại với cậu ta có phải không?”

Lục Giai Ân dừng lại, rất muốn nói lời phản bác, không phải là như vậy.

Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của Tần Hiếu Tắc, cô đột nhiên không nói nên lời.

Cô không biết chuyện của họ nên xử lý như thế nào cho tốt.

Trong lúc bàng hoàng, Lục Giai Ân nhìn thấy yết hầu của Tần Hiếu Tắc di chuyển lên xuống một cách nặng nề.

Giây tiếp theo, anh đột nhiên quay đầu lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn Lục Giai Ân.

“Lục Giai Ân, em hận anh, chán ghét anh đến như vậy sao?”

Lục Giai Ân sững sờ một lúc, sau đó lắc đầu.

Lần trước ở bệnh viện, cô cho rằng hai người đã nói rất rõ ràng với nhau rồi.

“Nhưng em cũng không thích anh.” Tần Hiếu Tắc tự mình lẩm bẩm.

Lục Giai Ân không nói gì, móng tay bấm vào lòng bàn tay.

Trên xe không thoáng khí, người anh từ cổ xuống lưng đã xuất hiện một lớp mồ hôi mỏng, tóc đã có vài sợi ướt. 

Tần Hiếu Tắc nhìn cô, anh không kìm nén được cảm xúc đang dâng trào trong lồng ngực. 

Hàng mi của cô dài đen nhánh, đôi mắt trong sáng, đôi môi phấn hồng, thậm chí từng nhịp từng nhịp thở của cô cũng thực sự hấp dẫn anh.

Nhưng cô lại chẳng có một chút cảm giác gì với anh ư?

Không yêu, cũng không ghét…

Rõ ràng hai người họ đã rất thắm thiết cơ mà?

Tần Hiếu Tắc trong lòng chua xót không chịu nổi, cơ bắp trên cánh tay anh vẫn căng chặt, nổi đầy gân xanh.

Anh rũ mắt, từ từ cúi đầu lại gần Lục Giai Ân…

Lục Giai Ân vẫn đang cúi đầu, yên lặng ngồi đó cho đến lúc cảm nhận được hơi thở nóng hổi đang tiến gần gò má cô.

Cô giật mình nhìn lên, phát hiện Tần Hiếu Tắc đang tiến lại càng ngày càng gần.

Lục Giai Ân run bắn người, vội vàng quay mặt đi ngay trước khi môi anh chạm tới.

Động tác của Tần Hiếu Tắc dừng lại, ánh mắt rơi trên chiếc cổ mảnh mai của cô.

Làn da trắng nõn, các mạch máu màu xanh nhạt dưới da như những dây leo mảnh khảnh ẩn hiện, khiến người ta không khỏi muốn đặt xuống một nụ hôn.

Tần Hiếu Tắc nuốt nước miếng, gắt gao nắm chặt bàn tay.

Trong khoảnh khắc ấy, anh muốn làm việc này theo bản năng tự nhiên của mình.

Một lúc lâu sau, anh cất giọng khàn khàn: “Em và cậu ta quay lại với nhau?”

Lục Giai Ân yên lặng nghiêng người sang bên cạnh, lắc đầu nói trả lời: “Không có.”

Lúc nói chuyện, khoảng cách của hai người rất gần nhau, hơi thở ấm áp đầy nam tính của anh gần cô trong gang tấc.

Lục Giai Ân dường như bị ép tới góc xe, thân hình mảnh khảnh của cô bị bao vây bởi cửa xe, ghế và Tần Hiếu Tắc. 

Nếu lúc này có ai đó đi qua thấy cảnh tượng này thì sẽ liên tưởng tới hình ảnh “ỷ thế hiếp người”. 

Vai Lục Giai Ân co rúm lại, cô thực sự cảm thấy đây không phải là tư thế nói chuyện hợp lý.

“Anh có thể lui ra một chút được không?”

Dưới tư thế và bầu không khí như vậy, mỗi động tĩnh trong xe cũng sẽ bị khuếch đại lên vạn lần nên ngay cả thở cô cũng vô cùng cẩn thận.

Tần Hiếu Tắc rũ mắt nhìn cô, cả người vẫn duy trì tư thế vây hãm cô phía trong.

“Tại sao em không bán bức tranh đó?” Giọng anh có chút khô khốc.

Đây có lẽ là hy vọng cuối cùng của anh.

Lục Giai Ân quay đầu sang một bên, hơi cau mày lại.

Cô thở dài bất lực với sự theo đuổi dai dẳng của Tần Hiếu Tắc.

“Hiếu Tắc…”

Cô vừa thốt ra hai chữ, bả vai bỗng nhiên bị đè nặng.

Tần Hiếu Tắc áp sát cả người lên cô, tức giận ngắt lời cô: “Em đừng nói nữa!”

Cằm của người đàn ông tựa lên bả vai gầy guộc của Lục Giai Ân, hơi thở của anh phả vào cổ cô, ẩm ướt mà nóng bỏng.

Lục Giai Ân giật mình, lập tức giãy giụa muốn đẩy anh ra.

Tần Hiếu Tắc ghì chặt vai cô, bỗng nhiên anh khàn giọng nói: “Dạ dày anh đau quá.”

Anh ôm chặt Lục Giai Ân không buông, anh biết rằng những gì cô muốn nói chắc chắn không phải những gì anh muốn nghe.

Trong lòng anh cảm thấy vừa giận vừa tủi thân, trái tim vừa xót xa vừa đau đớn.

“Anh đến đây từ sáng sớm hôm qua, đợi em cả một ngày.”

“Em đi hẹn hò cùng cậu ta anh còn chưa nói gì, vậy mà không để cho anh ôm một chút được à?”



Tần Hiếu Tắc lải nhải rất nhiều bên tai Lục Giai Ân, giọng điệu vừa giận dỗi vừa tủi thân, đôi môi ấm áp như muốn chạm tới làn da cô, vòng tay anh ôm chặt lấy cô như muốn đem cô khảm vào cơ thể mình.

Lục Giai Ân nhớ tới lời nói của dì dọn vệ sinh lúc sáng, cô do dự rồi dần hạ tay xuống.

Thì ra anh đã nhìn thấy cô và Hàng Hữu cùng nhau về nhà, chẳng trách anh lại cư xử lạ lùng như vậy…

Tần Hiếu Tắc thở dốc nặng nề, sự đụng chạm cơ thể của anh khiến không gian trong xe vốn đã chật chội lại càng trở nên bức bối ngột ngạt.

“Anh đau dạ dày à? Anh ăn sáng chưa?” Lục Giai Ân bắt được trọng điểm trong lời nói của anh, cô không nhịn được, hỏi anh. 

Tần Hiếu Tắc trầm giọng đáp “ừm”, anh vẫn gục đầu trên vai cô không buông.

Lục Giai Ân nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời đã sáng hơn lúc nãy rất nhiều, cuộc sống sinh hoạt của các hộ dân trong tiểu khu bắt đầu náo nhiệt hơn, xe cộ trên con đường phía xa cũng tấp nập hơn nhiều.

Vạn vật đều hiển hiện: một ngày mới đã bắt đầu rồi.

Lục Giai Ân khẽ thở dài, có chút bất lực với anh.

“Em mời anh đi ăn sáng nhé.” Cô nhẹ giọng nói.

Ăn sáng xong, nghỉ ngơi một chút rồi anh trở về Bình Thành nhé.

*

Dưới sự dẫn đường của Lục Giai Ân, Tần Hiếu Tắc lái xe đến nhà hàng ăn sáng lâu đời nổi tiếng của thành phố C.

Đúng giờ ăn sáng, nhà hàng nhỏ đã chật kín chỗ. Bàn ghế sắp xếp san sát nhau, lối đi chật hẹp.

Nhà hàng được trang trí lịch sự tao nhã theo phong cách cổ xưa, trên bức tường mặt sau của quầy thu ngân được gắn một tấm bảng gỗ màu nâu, trên đó ghi những hàng chữ bằng mực đen, dùng làm thực đơn.

Tần Hiếu Tắc đưa mắt nhìn, chủ yếu là các loại đồ điểm tâm như bánh bao hấp, bánh tiêu, mì sợi…

Thật vất vả mới kiếm được một chiếc bàn trống, Lục Giai Ân bảo Tần Hiếu Tắc ngồi xuống, tự mình đi mua đồ ăn sáng cho anh.

Tần Hiếu Tắc ngồi vào chỗ, anh nhìn chằm chằm Lục Giai Ân không chớp mắt.

Nhìn cô đi giữa làn khói nóng hổi bốc lên trong cửa hàng, đôi mắt sớm đã rất mệt mỏi cũng bị cảnh tượng này làm cho cay cay chua xót.

Thời khắc này anh không còn nghi ngờ gì nữa, có lẽ đây là bữa ăn cuối cùng của hai người.

Hôm qua, Lục Giai Ân đã cùng Hàng Hữu ra ngoài hẹn hò, cô mặc chiếc váy dài xinh đẹp, khoác chiếc áo thướt tha. 

Mà hôm nay khi gặp anh, cô chỉ đơn giản mặc một bộ áo thun quần dài xuống lầu, để mặt mộc không chút phấn son. 

Vừa nhìn anh đã biết trong lòng cô thích ai hơn, coi trọng ai hơn.

Không lâu sau, Lục Giai Ân quay lại với tấm thẻ rung trên tay.

“Khách hơi đông nên em phải đợi một lúc.” Cô nhẹ nhàng giải thích, tiện tay vén tóc lên buộc thành đuôi ngựa.

Tần Hiếu Tắc bình tĩnh nhìn cô, anh gật đầu không nói gì.

Anh thực sự không có cảm giác thèm ăn, đồng ý cùng cô đến đây ăn sáng chỉ vì anh muốn ở gần cô thêm một chút nữa.

Trong thoáng chốc, hai người đều yên lặng không ai lên tiếng.

Các bàn xung quanh rộn ràng tiếng bát đũa va chạm và tiếng chuyện trò, khí thế mười phần. Có vẻ bàn ăn này của họ thật kỳ quái và lạc lõng.

May mắn thay, ngay sau đó tấm thẻ trên bàn đã rung lên.

Tần Hiếu Tắc đứng dậy ngay trước khi Lục Giai Ân có ý định đứng lên, anh cầm thẻ đi đến cửa sổ phòng bếp lấy đồ.

Sau khi anh bưng mâm đồ ăn trở lại, Lục Giai Ân lấy một phần chè đậu đỏ về phía mình, còn để lại phần bánh bao hấp và sữa đậu nành cho Tần Hiếu Tắc.

“Em ăn thế này thôi à?” Giọng nói Tần Hiếu Tắc có chút khàn khàn.

Lục Giai Ân gật đầu: “Ở nhà em ăn một ít rồi, thế này là đủ cho em rồi.”

Trong lòng Tần Hiếu Tắc khẽ thắt lại, anh đã hiểu.

Cô nói rằng cô đã ăn một ít, thực tế thì cô đã ăn rồi.

Chỉ là cô có thói quen chăm sóc người khác nên gọi một chút đồ ăn để ăn cùng anh, cho anh đỡ ngại.

Tần Hiếu Tắc gật đầu, gắp bánh bao lên cắn một miếng.

Thành phố C nổi tiếng với món bánh bao nhân thịt cua, rất tươi ngon, mọng nước. 

Nhưng vị giác của anh dường như hỏng rồi, chẳng nếm ra được hương vị gì.

Lục Giai Ân ngồi đối diện anh, rũ mắt xuống, yên yên tĩnh tĩnh chậm rãi ăn món chè đậu đỏ.

Tác phong ăn uống của cô rất nhẹ nhàng văn nhã, nhai kỹ nuốt chậm. Làn da trắng nõn hơi ửng hồng, hàng lông mi dài phủ bóng dưới đôi mắt.

Tần Hiếu Tắc yên lặng nhìn cô, cổ họng anh cảm thấy chua xót.

Kể cả sau khi hai người chia tay, Lục Giai Ân vẫn đối xử với anh rất tốt có phải không?

Đó chính là bản tính của cô, cô sẽ không bao giờ làm cho ai cảm thấy khó xử.

Nhưng có đôi khi, Tần Hiếu Tắc thà rằng cô cứ đối xử tệ bạc với anh đi.

Nhưng nếu như vậy thì không phải là Lục Giai Ân.

Vào buổi sáng mùa hè oi bức này, giữa quán ăn chen chúc đầy náo nhiệt, Tần Hiếu Tắc bỗng hiểu ra một điều.

— Lục Giai Ân có thể sống vui vẻ hòa hợp dù ở bên bất kỳ ai, nhưng người đó không phải là anh.