Ngăn Cản Chồng Cũ Vai Phản Diện Hắc Hóa

Chương 84: Để cô dỗ anh




Lăng Chân tìm một đường nhưng không thấy bóng dáng của Ngụy Tỷ.

Quay lại ngã tư vừa nãy thì xe của Ngụy Tỷ cũng đã đi rồi.

Anh chạy rồi.

Lăng Chân đứng đó, dụi mắt một cách khó chịu.

Cô gần như có thể đoán được toàn bộ câu chuyện, ba của Ngụy Tỷ rõ ràng là đã biết cô và cũng biết tình hình hiện tại của bọn họ. Rất có thể ông ta đã dùng cô làm uy hiếp và gây áp lực cho Ngụy Tỷ.

Đó là những việc mà Ngụy Tỷ không muốn cô biết.

Từ rất lâu rất lâu trước đây anh đã cố gắng trở thành một người tốt trước mặt cô, vì vậy anh mới muốn che giấu đi những quá khứ tồi tệ.

Nhưng ngay khi người này vừa quay về, liền vạch lại vết sẹo đau đớn nhất trong ký ức của anh, lấy lưỡi dao mài lại lần nữa, còn mở vết thương rỉ máu đó ra ngay trước mặt cô khiến anh đau thêm một lần nữa.

... Sao lại có người xấu xa như vậy chứ.

Lăng Chân thấy rất khó chịu, cô đi dọc con đường một lúc lâu, cuối cùng mới bắt một chiếc xe.

Tài xế hỏi: "Đi đâu ạ?"

Lăng Chân mở miệng, nhưng không biết phải nói gì.

Đi đâu đây?

Đi đâu để tìm anh ấy đây?

Dã thú bị thương và trốn đi rồi.

Lăng Chân lặng lẽ dụi mắt, cuối cùng thấp giọng nói địa chỉ khu chung cư nhà mình.

Trở lại chung cư, từ thang máy bước ra, quả nhiên cửa nhà vẫn đang khóa, Ngụy Tỷ không trở về.

Cô ủ rũ cúi đầu mở cửa, chưa kịp ngồi xuống thì chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Lăng Chân vui mừng khôn xiết, vội vàng cuống quýt lấy điện thoại trong túi ra…

Mẹ Ngụy gọi.

Lăng Chân nén nỗi thất vọng trong lòng, trả lời điện thoại: "Alo, mẹ ạ?"

Mẹ Ngụy ở đầu bên kia thở dài: "Chân Chân, con đã gặp... Ngụy Viễn Lâm rồi à?"

Lăng Chân chậm rãi ngồi xuống ghế sô pha, thấp giọng nói: "Dạ nhìn thấy rồi."

Nửa tiếng tiếp theo, mẹ Ngụy ở đầu bên kia điện thoại, dùng giọng nói dịu dàng bi thương kể lại chi tiết những năm tháng mà cô không biết.

Ngụy Viễn Lâm rất giỏi kiếm tiền, nhà họ Ngụy rất giàu có khi Ngụy Tỷ còn nhỏ. Lúc đó Ngụy Tỷ đã ăn mặc rất sang trọng y như một cậu chủ nhỏ. Nhưng những đứa trẻ xung quanh đều không chơi với cậu ấy vì cảm thấy cậu ấy kỳ quặc và xấu tính.

Nhưng đứa trẻ sinh ra vốn không phải như thế, nó cũng có đôi mắt sáng ngời và thích cười. Nhưng...Tò mò sẽ bị đánh, ngu dốt sẽ bị đánh, cười hay khóc cũng sẽ bị đánh. Những vết thương trên người chồng chéo lên nhau, những cơn đau bén nhọn dạy nó trưởng thành… Không bày tỏ thái độ, không hy vọng chờ mong.

Là một người mẹ, bà chỉ có thể khản cổ bảo vệ con trai, nhưng cũng chỉ là cả hai cùng nhau gánh chịu, nỗi đau không hề giảm đi.

Mẹ Ngụy đã quyết liệt với gia đình một mực đòi kết hôn với Ngụy Viễn Lâm, ở niên đại đó, bà căn bản không còn nơi nào để rút lui. Hai mẹ con đã chịu đựng những quyền cước của ông ta hơn mười năm, động lực duy nhất để chống đỡ của bà chính là tài sản mà Ngụy Viễn Lâm kiếm được.

Mẹ Ngụy luôn cảm thấy mặc dù Ngụy Tỷ lãnh đạm nhưng may mà tâm tính của anh không mạnh, không lớn lên thành cầm thú như cha mình.

... Cho đến ngày Ngụy Tỷ mười sáu tuổi.

Đêm hôm đó đen tối hơn bình thường, Ngụy Viễn Lâm uống đặc biệt nhiều, đánh bà cũng cực kỳ mạnh bạo, như thể sẽ giết chết bà ngay tại nhà.

Bà bị kéo lê trên mặt đất, có vài giây đã mất đi ý thức. Đột nhiên, cửa phòng bị đá văng ra, thiếu niên thon dài đứng ở ngoài cửa, trên tay cầm một con dao.

Bản tính ẩn nhẫn nhiều năm đã bùng nổ, sự hung bạo trong mắt rất kinh người.

Con dao của anh không chút do dự chém vào động mạch chủ của Ngụy Viễn Lâm, nếu không nhanh chóng tránh né, đầu của ông ta sẽ trực tiếp bị chém đứt!  Nhưng cho dù là như vậy, gò mà của người đó vẫn nứt ra một miệng máu, đồng thời cũng xé nát tất cả.

Mẹ Ngụy nén giận mười năm cuối cùng cũng tận dụng được cơ hội này. Vì bà trọng thương, Ngụy Viễn Lâm đã bị kết án tù, sau đó nhờ quan hệ nên được đưa đến một nhà tù ở phía nam. Gia sản được tòa án xét xử, tất cả đều để lại cho hai mẹ con nhà họ Ngụy. Khi đó, Ngụy Tỷ vẫn là vị thành niên, ý chí cứu người quá mạnh nên mức án được giảm nhẹ.

Bóng tối hơn mười năm giờ mới chấm dứt.

Ngụy Tỷ chỉ bùng phát một lần, nhưng lần đó đã khiến mẹ Ngụy lo lắng một đời. Có một số thứ đã được viết sẵn trong gen và chảy trong máu, bà sợ có một ngày Ngụy Tỷ sẽ không thể cưỡng lại thế lực đó, cuối cùng dẫn đến bất hạnh tương tự.

"Vì vậy…" Mẹ Ngụy nói trong điện thoại: "Nó luôn chống lại bản tính của mình, không muốn biến thành người giống như cha mình. Đối với con...là sự nhẫn nhịn từ tận xương tủy."

"Vì vậy...vì vậy, Chân Chân, đừng sợ nó, có được không?"

"Nó đối xử với con rất khác, hãy tin nó."

"Con..." Lăng Chân mở miệng, giọng có chút khàn: "Con không có sợ anh ấy."

Bắt đầu từ rất lâu rất lâu rồi, cô đã không còn sợ nữa.

Lăng Chân nắm chặt tay, giọng nói kiên định: "Con muốn đi tìm anh ấy."

Cúp điện thoại, cô đưa tay lên quẹt một cái mới nhận ra trên mặt mình đã đầm đìa nước mắt.

Cô hít mũi một tiếng, sau đó rút khăn giấy lau mặt, cầm túi xách rồi lại đi ra ngoài.

Muốn gặp Ngụy Tỷ, bây giờ phải suy nghĩ.

Kỳ thực Ngụy Tỷ không hề đi đâu cả.

Anh lái xe một cách vu vơ trong thành phố.

Cho đến khi xe hết xăng, anh mới dừng lại bên đường, cúi đầu, châm một điếu thuốc.

Các ngón tay đang run rẩy, trên các khớp ngón tay còn có vết thương.

Anh nghĩ, anh đúng là một kẻ biến thái. Ngụy Viễn Lâm nói không sai.

Ở một khoảnh khắc nào đó, anh có thể cảm nhận được rõ ràng hắc ám rục rịch trong lòng mình, xu hướng bạo lực đang bùng phát. Trong giây phút đó, anh thực sự muốn giết kẻ đó.

Nhưng anh không biết Lăng Chân đang nhìn.

Nếu biết, anh có thể khắc chế hết thảy mọi cảm xúc và không để cho cô thấy bộ mặt bẩn thỉu của mình.

Nhưng vẫn bị nhìn thấy.

Khi gọi anh, giọng cô gái nhỏ run run, cô đã sợ hãi.

Ngụy Tỷ hút thuốc xong, đáy lòng giống như khói bụi, yên tĩnh trở lại.

Thời gian trôi qua từng chút một, sắc trời tan biến, màn đêm bao phủ xuống, mang đến cho anh một cảm giác an toàn không thể giải thích được.

...Cảm giác an toàn.

Lăng Chân từng nói, chỉ có cô mới có thể cho anh.

Nhưng hiện tại, có lẽ cô sẽ không dám cho anh thêm nữa.

Ngụy Tỷ ngồi như vậy cho đến hừng đông và hút hết cả một bao thuốc lá.

Sau đó, lái xe đến cây xăng, đổ xăng và lái xe trở về khu chung cư nhà mình.

Càng đến gần, âm thanh mơ hồ trong tim anh lại càng rõ.

Cô ấy có sợ không?

Còn về nhà nữa không?

Rất nhiều câu hỏi khiến anh sợ hãi khi nghĩ về đáp án.

Ngụy Tỷ từ bãi đậu xe bước vào thang máy, có mấy giây anh không muốn bấm số tầng. Mãi cho đến khi cửa thang máy tự động đóng lại, anh mới hoàn hồn và rũ mắt ấn số tầng của nhà mình.

Khi thang máy đến nơi, anh lặng lẽ bước ra ngoài, vừa ngước mắt lên, cửa nhà đã mở sẵn.

Bàn tay Ngụy Tỷ siết lại.

Anh chậm rãi bước qua cửa, đi qua hành lang, và ngước mắt lên…

Trên ghế sô pha trong phòng khách, cô gái nhỏ đang ôm đầu gối, nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe.

Lăng Chân đã luôn tìm kiếm anh.

Cô tìm đến công ty, bệnh viện, các nhà hàng mà bọn họ đã cùng nhau đi, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Ngụy Tỷ. Cô chỉ đành về nhà đợi anh, không dám ngủ, đợi mãi đến bây giờ.

Hai giờ sáng.

Khi Ngụy Tỷ nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe và vẻ oán giận trên mặt cô, dường như cô sẽ chống cự.

Trái tim anh hơi co lại, không dám ở lại, Ngụy Tỷ vô thức muốn xoay người rời đi.

Sau vài bước, giọng nói yếu ớt của cô gái nhỏ vang lên từ phía sau.

"Ngụy Tỷ, em đã đợi rất lâu rất lâu rồi, ôm em đi."

Thân thể Ngụy Tỷ cứng đờ lại, không ngoảnh đầu.

Lăng Chân đỏ mắt nói: "Được, vậy anh đi đi."

Người đàn ông cụp mắt xuống, lông mi khẽ run.

"Bây giờ anh không ôm em, sau này đừng hòng ôm em nữa."

Quai hàm Ngụy Tỷ lập tức siết căng, một giây sau, anh sải bước trở vào tới trước mặt cô.

“Không chê bẩn à?” Đôi mắt anh thâm trầm: “Bàn tay đã dính máu, ôm em sao?

Lăng Chân ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ rưng rưng, cô nhìn anh một lúc lâu, sau đó nâng cằm lên: "Anh ngồi xuống."

Ngụy Tỷ im lặng.

Anh không hề bình tĩnh như vẻ ngoài, ngay cả mạch máu cũng đang có cảm giác muốn nứt toạc ra.

Sau khi nhìn thấy bộ dạng điên cuồng của anh và nghe những gì Ngụy Viễn Lâm nói, cô vẫn có thể bình tĩnh như vậy... Có phải cho rằng mình quá thiện lương nên muốn an ủi anh ư?

Anh bất động.

Lăng Chân có chút ấm ức, ôm đầu gối, cằm nhỏ cà cà vào người anh: "Sao lại bẩn? Anh đánh người xấu, chẳng phải là việc tốt sao?"

Ngụy Tỷ sững sờ.

"Em chỉ không muốn anh tổn hại chính mình vì kẻ xấu xa đó. Không đáng.” Cô nói.

Lông mi Ngụy Tỷ khẽ run.

Lăng Chân lại ngẩng mặt lên: "Vậy bây giờ anh có thể ngồi xuống được chưa?"

Ngụy Tỷ hít một hơi, cuối cùng ngồi xuống chiếc ghế sô pha đơn bên cạnh, một thân thanh lạnh kèm theo mùi thuốc lá.

... Anh đã nghe lời, Lăng Chân lại bắt đầu cảm thấy đau lòng.

Dựa vào đâu mà bắt Ngụy Tỷ phải chịu những đau khổ này?

Ban ngày anh đã trốn đi đâu, có phải là đã hoàn toàn mất đi cảm giác an toàn rồi chán ghét thu mình vào một xó xỉnh nào đó mà cô không biết không?

Ngay cả bây giờ, dường như anh ấy vẫn chưa hồi phục tinh thần.

Lăng Chân chớp mắt, nhìn anh một lúc, thầm nghĩ, vậy được rồi.

Để cô dỗ dành anh.

Lăng Chân bước xuống ghế sô pha, chân trần giẫm xuống đất, sau đó leo lên người anh và ôm chầm lấy anh.

Cơ bắp toàn thân Ngụy Tỷ đều cương cứng, tay giơ lên nhưng không hạ xuống.

Thân thể dưới lớp áo ngủ của cô gái nhỏ mềm mại và ấm áp, áp sát vào người anh, khiến cho cơ thể đông cứng của anh bắt đầu ấm lên.

"Ngụy Tỷ..." Cô cọ má vào cổ Ngụy Tỷ, nhẹ giọng nói: "Đừng nghe lời ông ta nói."

Ngụy Tỷ rũ mắt xuống, khàn giọng: "Chuyện nào?"

Lăng Chân áp sát vào anh, giương đôi mắt sáng nhưng ướt đẫm lên, hỏi: "Anh sẽ mắng em chứ."

Ngụy Tỷ: "Không đâu."

Lăng Chân lại hỏi: "Sẽ đánh em chứ?"

Ngụy Tỷ: "...không."

Lăng Chân khẽ hé môi, gật đầu: "Đúng vậy, anh sẽ không."

"Anh sẽ thương em."

Cô rướn người và hôn lên nốt ruồi độc nhất vô nhị trên cổ anh.

Yết hầu của người đàn ông đã cuộn một cái rất rõ ràng.

Sau đó anh nghe thấy cô gái nhỏ nói: "Vì vậy anh hoàn toàn khác với ông ta. Ông ta đáng chết, nhưng anh thì phải sống tiếp cho thật tốt."

Nói xong, cô lại rướn lên hôn môi anh.

Lần này, người đàn ông chỉ khựng lại vài giây, sau đó đè lưng cô lại, ép cả thân người mềm nhũn như bột của cô dán sát vào lòng mình, cạy cánh môi cô ra, hôn thật sâu.

Lăng Chân ngồi trên người anh, ấn cái đùi chắc nịch của anh vào dưới lớp quần tây. Cô khoát tay qua vai anh, ma xát cơ thể trong lòng anh.

Chiếc váy cô đang mặc mỏng tanh, nhẵn mịn từ chân cho tới eo. Ngụy Tỷ kìm chế không đụng chạm lung tung.

Nhưng đột nhiên, cần cổ của anh hơi được nới lỏng.

Cô gái nhỏ có làn da toàn thân trắng hồng, hàng mi dài rủ xuống, những ngón tay mảnh mai trắng nõn cởi cúc áo sơ mi của anh ra.

Cô xấu hổ, không dám nhìn anh.

Cô chỉ là quá đau lòng.

... Muốn, muốn an ủi anh một chút.