Ngăn Cản Chồng Cũ Vai Phản Diện Hắc Hóa

Chương 88: Anh sợ sao?




Lăng Huyên trốn trong nhà vệ sinh của khách sạn nhìn que dài nhỏ trên tay, trên đó hiện lên hai vạch đỏ rõ ràng.

Ánh mắt của cô từ mù mờ từ từ biến thành vui điên cuồng.

Có rồi! Vậy mà cô thật sự có rồi!

Sau khi leo lên người Vương Viễn, cô đã cắt đứt liên lạc với những người đàn ông trước kia. Hai tháng này, cô chỉ quan hệ với Vương Viễn nên đứa con tất nhiên là của anh ta.

Lăng Huyên mặc quần áo tử tế, ngẩng đầu nhìn chính mình trong gương phòng tắm.

Bởi vì một năm qua rối tung nên mặt của cô đã không còn như xưa. Thức đêm di bar lâu dài khiến cho nếp nhăn đuôi mắt và rãnh mũi má trở nên sâu hơn, nhất định phải dựa vào trang điểm mới che lấp được. Cô vốn dĩ lớn tuổi hơn Lăng Chân, cũng đã qua tuổi xinh đẹp nhất.

May mà cô gặp được Vương Viễn! Mà bây giờ cô cũng có một chỗ dựa mới!

Lăng Huyên nhìn vào gương đắc ý nở nụ cười, chỉ cần nắm được người đàn ông Vương Viễn này, lúc anh ta lên như diều gặp gió thì làm người nội trợ hiền lành thì cô sẽ có cuộc sống mình muốn!

Cô sửa sang lại váy ngủ bằng lụa của mình, để lộ đường cong như ẩn như hiện, xõa tóc xoăn đi ra khỏi phòng tắm.

Đây là một chỗ ở của Vương Viễn ở thành phố A, gần đây Lăng Huyên cũng ở đây. Dạo này ngoại trừ lúc Vương Viễn về nhà thì là tới đây. Lăng Huyên không vội vàng nói tin tức mình mang thai cho Vương Viễn biết, cô muốn làm từng bước để người đàn ông này không thể rời khỏi mình, sau đó chọn thời điểm thích hợp nói cho anh biết!

Lúc này, Vương Viễn đang để trần nửa người nằm trên giường lớn, gọi điện thoại cho bạn mình: "Ngày mai ở quán Xuân Nguyệt nhé, tôi mời khách, không đến chính là không nể mặt đó!"

"Đâu  có việc vui gì đâu! Chỉ là đã lâu chưa gặp mọi người thôi..."

"Ngụy tổng? Ngụy tổng nào?... À, cậu nói Ngụy Tỷ sao, gọi đi, dù sao tôi mời khách thêm một người cũng không sao. Ừm, vậy thì gọi đi!"

Lăng Huyên dịu dàng nằm cạnh anh ta, cọ cánh tay của Vương Viễn. Chờ khi anh ta cúp điện thoại, cô mới dịu dàng nói: "Anh Viễn, chờ dự án này của anh xong xuôi thì có muốn ra ngoài giải sầu một chút được không?"

"Giải sầu?" Vương Viễn ôm cô suy nghĩ: "Cũng được."

Anh ta còn trẻ như thế, thời gian thanh xuân đều lãng phí vào công việc, đúng là nên đãi chính mình!

Lăng Huyên dựa vào anh ta, vui vẻ nói: "Vậy chúng ta đi Châu Âu được không?"

Cô tự giác dùng từ "Chúng ta", nhưng mà Vương Viễn không trả lời, xoay người đè lên cô, hai người mau chóng lăn lộn với nhau.

Hai người bọn họ, một người cảm thấy mình là người tài lại còn trẻ tất nhiên là báu vật, mọi người cảm thấy tuổi già của mình đã nắm được hạnh phúc, sau khi tận hưởng thì rơi vào mộng đẹp.

Sáng sớm hôm sau đánh thức bọn họ là tiếng chuông sắc bén...

Vương Viễn trở mình, không kiên nhẫn đẩy người bên cạnh: "Nghe đi."

Lăng Huyên đành phải mở mắt ra, chồm qua người Vương Viễn lấy điện thoại di động anh ta đặt ở đầu giường: "A lô?"

Phía đối diện im lặng, sau đó mới nói: "Là anh Vương Viễn của công ty đầu tư Viễn Đạt sao?"

Lăng Huyên nghe xong thì tưởng là bạn làm ăn của Vương Viễn, lập tức dịu dàng, tỏ ra mình là người tri thức hiểu lễ nghĩa mà nói: "Đúng thế, xin hỏi anh là ai? Tìm Vương tổng có chuyện gì không?"

Người đối diện rất bình tĩnh: "Chúng tôi ở bên cục thuế, xin cô đưa điện thoại cho anh Vương."

Lăng Huyên sửng sốt, cô ý thức được có chuyện gì đó không đúng, vội vàng đẩy Vương Viễn: "Anh Viễn, anh Viễn, anh nghe điện thoại đi!"

Vương Viễn vô cùng gắt gỏng mắng một câu "Vô dụng", sau đó không kiên nhẫn nghe điện thoại: "A lô, ai thế?"

Nhưng một phút sau, vẻ không kiên nhẫn trên mặt anh ta biến mất sạch sẽ, thái dương bắt đầu chảy mồ hôi.

"... Xin anh phối hợp điều tra với chúng tôi, cảm ơn!"

Sau khi cúp điện thoại, đầu Vương Viễn đã đầy mồ hôi.

Lăng Huyên dựa sát vào anh ta: "Anh Viễn..."

Vương Viễn đẩy cô ra, Lăng Huyên không hề đề phòng, suýt chút nữa bị anh ta đẩy ngã khỏi giường.

"Á!..."

Vương Viễn rống to một tiếng: "Con mẹ nó Ngụy Tỷ! Lại giở trò trị ông đây!"

Mặc dù chưa biết ngày phá sản, nhưng Lăng Chân rất nghiêm túc chuẩn bị bao nuôi Ngụy tổng.

Bởi vì nghĩ đến chuyện này cho nên mấy hôm nay cô dùng tiền đều rất dè dặt. Trước kia không để ý tới, mặc dù cô không có hứng thú với đồ xa xỉ nhưng đi theo Ngụy Tỷ thì chất lượng cuộc sống cũng rất cao, ăn cũng rất đắt. Lăng Chân thầm tính toán tiền sinh hoạt một tháng của bọn họ, còn cao hơn tưởng tượng một chút.

Bao nuôi tổng giám đốc không dễ dàng mà.

Tiểu tiên tử xem nuôi gia đình như nhiệm vụ của mình, trên vai gánh ý thức trách nhiệm nặng trĩu, chờ đến ngày phá sản.

Nhưng cô chờ mấy ngày, gió êm sóng lặng, ngay cả chút bọt nước cũng không có.

Lúc đó cô còn đi Khánh Tỷ hai chuyến, cả công ty vẫn bừng bừng sức sống, không hề có dấu hiệu lòng người hoảng sợ.

Lăng Chân cảm thấy rất kì lạ.

Rõ ràng Ngụy Tỷ nói rất nghiêm trọng mà.

Cô cũng không ngóng trông Khánh Tỷ phá sản, chỉ muốn xác định lại một chút. Nếu như thật sự không có chuyện gì thì cô có thể mua chiếc váy nhỏ mà trước kia cô thích. QAQ

Suy đi nghĩ lại, lần đầu tiên Lăng Chân nhắn một tin ngắn cho người chị trên danh nghĩa kia.

[Chuyện đó, xin hỏi Khánh Tỷ còn phá sản không?]

Lăng Chân rất chân thành đặt câu hỏi, bởi vì dù sao cũng là Lăng Huyên nói chuyện này cho cô biết, chắc là tin tức của cô ta biết nhiều hơn cô một chút.

Nhưng ở đối diện, lúc Lăng Huyên nhận được tin nhấn này thì cảm thấy mặt mình bị tát một bạt tay rất đau.

Cô ta đang cười nhạo mình sao?

Lăng Huyên không nghĩ tới, Vương Viễn vốn không giỏi như anh ta khoác lác. Đừng nói anh ta có thể làm Khánh Tỷ phá sản, mà anh ta lại bị Ngụy Tỷ làm cho chịu trách nhiệm kinh tế và hành chính, thậm chí còn có thể gánh trách nhiệm hình sự trên lưng!

Nhưng cô đã đi đến bước này, trong bụng lại có đứa bé, từ bỏ Vương Viễn thật sự quá thua thiệt! Dù sao anh ta cũng là con nhà giàu, dù cho công ty làm ăn thất bại thì trong nhà vẫn có tiền. Ngược lại, giờ phút này cô ở cạnh Vương Viễn càng cho thấy cô là người tình thâm nghĩa trọng không giống bình thường.

Lăng Huyên hạ quyết định, sau đó cúi đầu xuống, lại thấy tin nhắn kia của Lăng Chân, lập tức trong lòng nghẹn lời.

Dựa vào cái gì mà Lăng Chân không cần tính toán những thứ này! Dựa vào cái gì mà chồng cô ta giỏi thế, cô ta có thể dễ dàng đạt được thứ mình muốn?

Trong một giây, trên mặt Lăng Huyên hiện vẻ đố kị mất khống chế, sau đó quyết định xóa tin nhắn.

...

Cả ngày nay Lăng Chân không nhận được trả lời, bất đắc dĩ đành phải đến hỏi chính chủ.

Mặc dù Ngụy Tỷ chưa phá sản nhưng anh cũng làm việc tại nhà. Ăn cơm tối xong, anh cầm chén đến phòng bếp rửa, Lăng Chân đứng cạnh tường nhìn anh chằm chằm.

Anh xắn tay áo lên, đem bát đã rửa sạch để lên giá, ngẩng đầu: "Sao thế?"

Lăng Chân lề mề hỏi: "Khi nào em nuôi anh?"

Ngụy Tỷ dừng lại, sau đó cong khóe môi, ánh mắt đen lóe lên ý cười: "Còn nhớ sao?"

Lăng Chân nhìn vẻ mặt của anh đã biết sơ qua, chắc chắn anh đã giải quyết xong rồi.

Mặc dù hơi có cảm giác không có thành tựu lắm, đã mất đi cơ hội để anh làm nô dịch, nhưng công ty không có việc gì đương nhiên là tốt nhất.

Cô thở ra một hơi, chớp mắt một cái: "Vậy em có thể mua váy rồi."

Ngụy Tỷ nhướng mày.

Lăng Chân ngượng ngùng sờ đầu một cái: "Có hơi mắc, trước đó em không dám mua."

Ngụy Tỷ nhìn cô, khẽ thở dài: "Tới đây."

Lăng Chân nghe lời đi qua.

Ngón tay của Ngụy Tỷ dính nước, lạnh băng buốt giá chạm vào trán cô: "Anh nuôi em, muốn mua bao nhiêu cũng được."

Lăng Chân đưa tay, lau vệt nước trên trán: "Ừm."

Vậy... Vậy cô mua hai chiếc là được rồi!

Vụ Viễn Đạt bị cục thuế kiểm tra đi lên trang bìa của báo xã hội thành phố A, bữa tiệc ở quán Xuân Nguyệt bị Ngụy Tỷ từ chối cuối cùng cũng không thể mời được.

Trong sự nghiệp của Vương Viễn gặp phải thất bại lớn nhất, mà lần thất bại này là do Ngụy Tỷ tạo thành!

Chính bản thân anh ta cũng không giải quyết được, đành phải về nhà cúi đầu nhờ tìm quan hệ giúp đỡ. Liên tục cả tuần này ngay cả bạn bè cũng không dám gặp, thất bại đến vô cùng uất ức, nhìn ai cũng không vừa mắt. Anh ta trở về chỗ ở thì còn có một người phụ nữ đi lên làm phiền anh ta.

Lăng Huyên thấy anh ta trở về lần nữa, lập tức đi lên ân cần hỏi han: "Anh Viễn, tình hình sao rồi?"

Vương Viễn thấy gương mặt này của cô ta thì lại nhớ đến Lăng Chân, sau đó lại nghĩ đến Ngụy Tỷ lập tức bùng lên cơn giận: "Chẳng ra sao cả!"

Lăng Huyên cười ngượng ngùng một chút: "Em rót cho anh cốc nước? Uống bớt giận nhé."

Vương Viễn không hề muốn nguôi giận, anh ta chỉ muốn gương mặt này biến khuất mắt anh ta. Anh ta mạnh mẽ phất tay: "Đến lúc nhà này bị ba tôi lấy đi rồi, cô mau chóng dọn dẹp rồi dọn ra ngoài đi."

Lăng Huyên sợ ngây người, cô không nghĩ tới Vương Viễn nói trở mặt thì trở mặt ngay! Vốn dĩ cô muốn xem cái thai như át chủ bài, nhưng bây giờ phải đánh trước thôi: "Anh Viễn, em có thai con của anh rồi."

Ai ngờ Vương Viễn không hề có chút phản ứng: "Ai mà biết nó là con ai, nói không chừng là ba đỡ đầu trước đây của nó!"

Cả người Lăng Huyên như rơi vào hầm băng: "Mấy tháng nay em chỉ có anh!"

Vương Viễn giễu cợt: "Từ nơi đó đi ra cũng đừng chơi trò này nữa!"

Lăng Huyên hơi hoảng sợ, nhào tới ôm anh ta: "Anh phải tin em, đứa bé là con của anh! Em vì anh mà muốn sinh nó ra!"

Vương Viễn cảm thấy vô cùng phiền phức, đẩy cô ta ra: "Ai mà muốn người mẹ như cô! Ông đây nói cho cô biết, lúc trước mang cô đi vì thấy gương mặt cô giống nữ minh tinh kia! Tôi chỉ chơi đùa mà thôi, cô còn tưởng là thật? Cô có được đồ từ chỗ ông đây cũng hơn mười mấy vạn, cầm lên cút nhanh đi!"

Lăng Huyên bị đẩy ngã trên mặt đất, lần này tâm tình thật sự sụp đổ.

Vương Viễn là đồ cặn bã, cô biết, nhưng cô nằm mơ cũng không ngờ thì ra cô nghĩ cuối cùng cũng đến ngày mình nổi danh, lại chẳng ngờ bởi vì quá giống Lăng Chân?

Nhưng rõ ràng Lăng Chân là em cô, nếu giống thì phải là Lăng Chân giống cô! Dựa vào cái gì? Khi còn bé cái gì cũng thua cô, bây giờ chuyện gì cũng hơn cô! Ngay cả ba của đứa bé trong bụng cũng thích gương mặt của Lăng Chân!

Lăng Huyên ngồi liệt trên mặt đất, bụng dưới hơi đau đớn, nụ cười trên mặt giống như người điên.

... 

Đối với chuyện xảy ra với Lăng Huyên bên này, Lăng Chân cũng không xúc động.

Thời gian vẫn trôi qua như cũ, cũng vừa đến lúc thăm viếng mẹ Ngụy, cô đi đến bệnh viện.

Lăng Chân đi vào cửa bệnh viện, Ngụy Tỷ gọi tới, anh đi từ công ty tới đã đi đến cửa rồi, hỏi cô có muốn ăn bánh trứng gà hay không?

Lăng Chân từ từ đi về phía bậc thang, suy nghĩ một chút: "Cũng có, nhưng mẹ không ăn được ngọt, chờ chúng ta đi về hãy mua."

Ngụy Tỷ ở bên kia cười nói: "Chờ anh một chút, anh tới ngay."

Lăng Chân ngoan ngoãn dừng lại: "Ừm, em ở cầu thang chờ anh."

Lăng Huyên cầm hóa đơn thuốc bước lên đại sảnh lầu một thì nhìn thấy cảnh tượng như thế.

Cô té một cái thân dưới chảy máu, hơn nữa tâm tình buồn bực tích tụ, bác sĩ đề nghị nằm trên giường nghỉ ngơi quan sát. Lúc này cô mặc quần áo bệnh nhân của bệnh viện, sắc mặt tiều tụy.

Mà em gái của cô thì mặc váy hạt đào nhỏ hoạt bát đáng yêu, là kiểu mới của hàng hiệu nổi tiếng quý này, cảm giác thiếu nữ mang theo sự xinh đẹp. Làn da của Lăng Huyên vô dùng đẹp, trắng nõn ngập nước, mặt mũi như lòng trắng trứng, nhìn qua giống như thiếu nữ mới trưởng thành không lâu.

Điều chướng mắt nhất là nụ cười trên mặt cô ta mang theo sự hạnh phúc.

Dường như không hề có sự phiền não, cũng không cần ưu sầu, có người vẫn thương yêu bảo vệ cô ta.

Lăng Huyên nhìn chằm chặp bóng lưng của Lăng Chân, trong đầu đều là dựa vào cái gì.

Từng chuyện cũ phun trào trong đầu, mối thù bắt đầu từ vũ hội năm đó bị Lăng Chân đánh vào mặt, đến Ngụy Tỷ khinh thường và sỉ nhục, tất cả cô đều tính lên người Lăng Chân. Thậm chí sinh mệnh không được thừa nhận trong bụng cô đây cũng bị cô tính lên đầu Lăng Chân.

Hai mắt của Lăng Huyên đỏ hồng, nhìn chằm chằm bóng lưng Lăng Chân, bước từng bước một tới gần.

Dựa vào cái gì mà cô ta có tất cả? Dựa vào cái gì cô ta lại hạnh phúc như thế?

Cô mất đi tư cách thử vai <> cũng do cô ta! Lưu lạc đến mức làm kẻ thứ ba của người có vợ cũng do cô ta! Cái thai này không nên xuất hiện cũng do cô ta! Tất cả đều do cô ta!

Để em gái cô chết đi!

Lăng Huyên mất lý trí, đưa tay ra nhào về phía Lăng Chân.

Lăng Chân vốn đang tựa vào lan can bậc thang, cô xem điện thoại chờ Ngụy Tỷ, trước mặt là mười mấy bậc thang đi xuống.

Ban đầu cô không hề nghe tiếng bước chân ở sau lưng, điều nhắc nhở cô là bỗng nhiên linh châu ở xương quai xanh lại nóng lên.

Trong giây phút đó, cô có thể cảm nhận được cuối cùng linh châu đã tiêu hao đến cuối cùng rồi, trong giây phút cuối cùng nhắc nhở cô gì đó.

Vì thế, Lăng Chân theo bản năng nghiêng người, mà đúng lúc này, một đôi tay nặng nề mà đẩy tới, khó khăn lắm mới lướt qua phía sau lưng cô... Đẩy hụt.

Thân thể Lăng Chân vẫn lay động giữa không trung một chút, cô vội vàng nắm lấy lan can.

Trong chớp mắt, người đẩy cô mất đà, cả người nhào ra về phía bậc thang, lăn thẳng xuống bậc thang dưới đất.

Trong đại sảnh bệnh viện một mảnh xôn xao...

Lăng Chân bị dọa đến mức cuống họng không phát ra được âm thanh, nhìn người bất động ở dưới cầu thang, mũi chân giật giật: "Hình như, là..."

Cả người cô trở nên cứng đờ, vừa định đi lên phía trước thì ở sau lưng có một nguồn sức mạnh ập tới.

Tiếp theo, cả người cô bị kéo vào ngực đàn ông.

Bên cạnh có người gào thét đi xuống lầu cứu người.

Lăng Chân ngửi được mùi hương quen thuộc, biết là Ngụy Tỷ, cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Sau đó, trong tiếng hỗn loạn, cô nghe thấy tiếng thở dồn dập bên tai.

Từng tiếng từng tiếng, gấp đến mức không có quy tắc.

Tim của anh cũng đập rất nhanh, nặng nề đập trong lồng ngực.

Lăng Chân chưa từng thấy Ngụy Tỷ có dáng vẻ như thế, trong giây phút đó đáy lòng vừa chua vừa mềm.

"... Lăng Chân." Giọng nói của Ngụy Tỷ trầm thấp, lại kêu lên một tiếng: "Lăng Chân."

"Ừm." Cô khó khăn trả lời.

Sau đó cô đưa tay ôm anh, vỗ lưng anh: "Ngụy Tỷ, anh sợ sao?"

Tâm trạng của anh không kịp bình tĩnh lại, khủng hoảng và sợ hãi cũng không cần nói ra, trực tiếp truyền đến trước mắt cô.

Rất lâu sau Ngụy Tỷ mới mở miệng.

"Ừm."

Dọa chết.

Tác giả có lời muốn nói: Huhu anh Tỷ! Mẹ hổ thẹn!

Tôi mắng thay mọi người, người chị độc ác mau đi chết đi.