Ngăn Cản Chồng Cũ Vai Phản Diện Hắc Hóa

Chương 92: Xin trả lại cho con




Lăng Chân ngủ một giấc rất dài rất dài.

Khi mở mắt ra, lọt vào mắt là một mảng trắng tinh khôi.

Đường viền của rèm giường rất tinh tế, có một chút tua rua rủ xuống nhẹ nhàng bay bổng.

Lăng Chân mở to mắt nhìn chăm chú một hồi lâu, sau đó trở mình, trăn trở trên chiếc giường nhỏ.

... Ồ, cô đang ở trong Tiên cung.

Có lẽ tối hôm qua do chăn gối đệm quá dày nên toàn thân cô toát ra một chút mồ hôi, ngủ cũng không được ngon giấc.

Lăng Chân nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại giấc mơ nặng nề đêm qua. Nhưng dù có nghĩ kỹ đến đâu thì cũng chỉ còn lại một chút ký ức mơ hồ, không nhớ ra chút gì hết.

Trong tiềm thức vẫn còn đâu đó những mảng màu tối bất an và sợ hãi đang lăn tăn, xem ra chắc không phải là giấc mộng đẹp gì cho kham.

Bên ngoài cung vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, sau đó là giọng nói non nớt của tiểu tiên đồng: "Tiên tử, Linh Hư sư tổ đang gọi người qua đó."

Lăng Chân rất sợ sư tổ, nghe thấy tên của ngài ấy thì không dám nằm ỳ trên giường nữa.

Cô miễn cưỡng đứng dậy khỏi giường, ngồi bên mép giường, nhìn qua ngưỡng cửa về phía vách núi Vân Ngọc bên ngoài cung điện. Ngoài vách núi là một khoảng trời bao la trắng xóa, từ cổ chí kim chỉ có mây và gió.

Thật trắng.

Thật yên tĩnh.

Thật...Vô vị.

Lăng Chân đột nhiên cảm thấy ngày tháng vô vị đến đáng sợ.

Nhưng từ trước giờ vẫn vậy, mỗi ngày thức dậy, ngồi thiền, tu hành và thỉnh thoảng lên những ngọn núi không người để nhảy múa và hòa thanh cùng gió, sau đó đi ngủ rồi thức dậy và bắt đầu vòng lặp.

Thời gian vô tận trở nên thật vô nghĩa.

Kể từ khi thần thức của cô được sinh ra, ngày tháng vô vị như vậy không biết đã kéo dài bao lâu, Lăng Chân đã trở nên quen thuộc với nó.

Nhưng không biết tại sao, sau khi tỉnh lại từ giấc ngủ này, cô đột nhiên cảm thấy ngày tháng kiểu này nhàm chán đến mức khiến người ta suy sụp.

Hình như cô đã trải qua những ngày tháng tuyệt vời hơn thế này nhiều.

Nhưng mà trải nghiệm ở đâu ấy nhỉ?

Trong giấc mơ ư...

Lăng Chân ngây người ngồi đó một lúc, đột nhiên cảm thấy dường như mình đã quên mất điều gì đó rất quan trọng.

Cô chậm rãi thay y phục và nhìn xuống tay áo của mình, vừa thoáng vừa rộng, có chút phiền phức. Cô nhẹ nhàng phẩy phẩy tay áo, mang đôi giày gấm thêu mây rồi bước ra khỏi tiểu tiên cung của mình.

Ngự phong đi về hướng tây, đến cung của Linh Hư chân nhân.

Đi được nửa đường, cô tình cờ gặp tiên thú mà sư tổ nuôi dưỡng. Thường ngày Lăng Chân rất thích nó, luôn muốn vuốt bộ lông mềm mại trắng như tuyết của nó, nằm lăn lộn trên thân thể mềm mại và ấm áp của nó.

Nhưng bây giờ, Lăng Chân đã mất hứng thú với nó một cách khó hiểu.

Trong lòng có một nơi rất trống rỗng, như thiếu mất thứ gì đó… Rất quan trọng, rất rất quan trọng.

Xuyên qua những đám mây, Lăng Chân từ ​​giữa không trung đáp xuống, tình cờ gặp các sư huynh và sư tỷ bên ngoài tiên cung của Linh Hư chân nhân. Rõ ràng là những người đêm ngày chung sống, nhưng lại có cảm giác đã lâu không gặp không thể giải thích được.

Sư tỷ đi tới, sờ sờ đầu của cô: "Gặp sư tổ thì ngoan một chút."

Lăng Chân gật đầu, trước nay cô vẫn rất ngoan cơ mà.

Sư huynh cũng nhìn cô: "Chơi lâu như vậy đã đến lúc hồi tâm rồi nhỉ?"

Lăng Chân gật đầu như thường lệ.

Nhưng trong lòng cô rất kỳ lạ, dù bình thường bản thân không được siêng năng, nhưng việc học không có một ngày lười nhác, những việc nên làm đều làm hết, nhưng sao trong miệng sư huynh thì cô giống như là đồ phế hoang rất lâu rồi vậy nhỉ?

Nghi ngờ trong lòng Lăng Chân ngày càng sâu.

Cô cảm thấy như tất cả bọn họ đều ngầm hiểu với nhau chuyện gì đó, nhưng cứ nhất định chỉ mỗi mình cô là không thể nhớ ra được gì.

Cảm giác này thật kinh khủng.

Sau khi vào cung điện của sư tổ, mọi thứ vẫn như thường lệ. Linh Hư chân nhân ngồi trên đài sen cao, ánh mắt xa xăm, truyền đạo và răn dạy các chúng đệ tử. Các sư huynh sư tỷ xung quanh cũng tập trung như thường lệ, chuyên tâm thiền định và dốc lòng tu luyện.

Nhưng Lăng Chân không biết tại sao, bất luận thế nào cô cũng không thể tĩnh tâm được.

Có mấy lần cô muốn tra rõ phần bị lãng quên trong tâm trí mình, nhưng thần thức bắn ra lần nào cũng bị bật ngược trở lại, như thể cô đã bị phong ấn một loại cấm chế mà tự mình không thể giải được.

Hết lần này đến lần khác, trong lòng cô sinh ra một loại nôn nóng không thể giải thích được.

Không biết tại sao, chính là rất vội, rất gấp, trong tiềm thức giống như có ai đó đang đợi cô nhớ lại vậy.

Mạng lưới thần thức của Linh Hư chân nhân rộng đến mức không có giới hạn, ánh mắt cao thâm bí hiểm của ngài ấy quét qua và rơi xuống đỉnh đầu tiểu tiên nữ: "Lăng Chân…"

Cả người Lăng Chân giật nảy, vô thức ngồi thẳng dậy.

Sư tổ rất nghiêm khắc, từ nhỏ đến lớn Lăng Chân không ít lần bị trừng phạt, theo bản năng rất sợ ngài ấy.

Nhưng ngay cả khi bề ngoài biểu lộ bộ dạng rất chuyên chú, Lăng Chân vẫn rất hoảng. Trán cô đổ mồ hôi một cách không thể giải thích được, tim đập rất nhanh, nhanh đến độ thậm chí cảm giác muốn ói.

Đúng lúc này, bên ngoài cung truyền đến một giọng nói: "Sư bá, chuông pháp khí của sư tôn Nguyên Hư chân nhân, đệ tử đã mang đến cho ngài rồi đây."

Mọi người nhìn ra ngoài theo tiếng nói ấy, chỉ thấy một nam tử bạch y khôi ngô tuấn tú, thân thể như ngọc, tay cầm một chiếc chuông vàng.

"Đệ tử đứng đầu của Nguyên Hư chân nhân?..."

"Danh xưng Tử Sơ? Hôm nay nhìn thấy, quả nhiên là khí độ bất phàm..."

Các sư huynh sư tỷ xung quanh đều đang thấp giọng tán thưởng, chỉ có Lăng Chân là sững sờ nhìn nam tử đó, toàn thân cứng ngắt.

Đó là một khuôn mặt xa lạ.

Đây là người lạ, giọng nói cũng lạ.

Nhưng từ khoảnh khắc Lăng Chân nhìn thấy anh ta, cuối cùng cảm thấy như có thứ gì đó xé toạc thành một vết nứt trong lòng, từ vết nứt đó bỗng nhiên trào ra một nỗi bi thương mãnh liệt.

Không phải vì người xa lạ trước mặt mà bi thương, mà là vì anh ta kích thích lên đoạn ký ức nào đó bị phong ấn trong đầu cô. Đại não vẫn không thể phá bỏ cấm chế, nhưng sự không nỡ và không cam tâm tuôn ra mãnh liệt như thủy triều.

Lăng Chân đột ngột đứng dậy.

"Sư muội, muội làm sao vậy!"

Tiên quân cầm pháp chuông bình thản nhìn sang cô, vẻ mặt không hề kinh ngạc, trong mắt như có ẩn ý sâu xa.

Lăng Chân bước qua đám người, đi về phía người đó.

Linh Hư chân nhân đột nhiên mở miệng: "Dừng lại…!"

Thanh âm này dày như tiếng chuông, uy áp của thượng cổ đại năng hướng về phía cô, trong nháy mắt Lăng Chân cảm thấy hai vai như nặng trĩu ngàn cân!

Cô chỉ là một tiểu tiên nữ yếu ớt, lúc này thân ảnh lóe lên một cái, suýt nữa quỳ rạp xuống đất.

Mọi người xung quanh bị gạt sang một bên, tất cả đều sốc.

"Sư muội, đừng gây rối nữa!"

Mặc dù bình thường Lăng Chân tiên tử rất cổ linh tinh quái, nhưng tính tình mềm yếu, luôn là người ngoan ngoãn nghe lời nhất.

Lăng Chân ổn định lại thân thể, nhưng không hề dừng lại mà là kiên định bước từng bước chậm rãi đi ra ngoài. Cô đi ngang qua tiên quân cầm chuông vàng, đi tới dưới chỗ ngồi của Linh Hư chân nhân, cẩn thận quỳ lạy.

Trên đài sen khói xanh vờn quanh, thần tình của Linh Hư chân nhân khó lường, ngài là thần minh trên cửu trùng thiên, không thể nắm bắt được thần ý dạy dỗ của ngài ấy. Đại điện cao đường là một mảng yên tĩnh, ai nấy đều không dám thở mạnh.

Lăng Chân quỳ xuống, ngay cả ngón tay cũng run rẩy.

Một ngón tay của sư tổ là có thể nghiền chết cô, Lăng Chân sống cho đến bây giờ chưa từng làm trái lời ngài một lần nào.

Nhưng lần này thì khác.

Lăng Chân cúi đầu, run rẩy, nhưng nói từng lời từng chữ rất rõ ràng: "Sư tổ, xin trả lại cho con."

Mũi cô chua xót, có cảm giác muốn khóc không thể giải thích được, câu nói đó dường như đã dùng hết dũng khí của cả cuộc đời cô.

...Trả lại phần kí ức bị cấm chế ấy cho cô có được không?

Trong đại điện đã trở nên xôn xao.

Bọn họ không ngờ rằng tiểu tiên nữ xinh đẹp và ngoan ngoãn nhất thường ngày lại dám công nhiên cãi lời sư tổ!

"Thật to gan!"

Lời nói vừa dứt, uy áp của Linh Hư chân nhân lại nặng nề đè xuống. Lần này còn khí thế khủng khiếp hơn lần trước, trong nháy mắt giống như có vạn ngọn núi từ cửu trùng thiên giáng xuống cùng với sấm sét điện tím, toàn bộ đều đổ xuống bờ vai gầy yếu kia!

Cổ họng của Lăng Chân ngay lập tức nếm được vị ngọt, ngay sau đó là một mùi gỉ sét lan tỏa ra trong miệng.

"Ngươi đã biết sai chưa?"

Lăng Chân khó thở, hai mắt mơ hồ, sức nặng vạn cân đè trên cơ thể cơ hồ như ngay cả thần thức cũng sắp bị nghiền nát.

Nhưng trong lúc ý thức mông lung, một hình ảnh rất vụn bỗng nhiên hiện lên trong đầu cô.

Ai đó đang ôm lấy cô.

Cười rồi hôn lên tai cô.

Lăng Chân tiên tử siết chặt nắm tay, trong lòng đột nhiên sinh ra dũng khí, nuốt xuống vị ngọt tanh trong cổ họng, nói từng chữ một.

"Đệ tử, không biết sai."

Ôn Tử Sơ đang cầm pháp chuông đứng sau cô, ánh mắt cả kinh, trái tim căng thẳng.

Nếu anh đoán đúng, hẳn là Linh Hư chân nhân đã theo quỹ tích của anh để tìm Lăng Chân ở thế giới trong cuốn sách, và cưỡng chế triệu hồi cô ấy trở về.

Ôn Tử Sơ biết Lăng Chân không muốn quay trở về, nhưng anh không ngờ rằng chỉ vì được trở lại thế giới kia mà cô có thể chịu đựng được những thứ này.

Thế giới phàm tục và nghèo nàn linh khí đó có tốt như vậy không...

Sau khi Lăng Chân nói xong, vẻ mặt của Linh Hư chân nhân thay đổi vài lần, cuối cùng nặng nề hừ lạnh một tiếng, vung tay lên: "Đồ ngu xuẩn không ra hồn!"

Uy áp vạn cân được thu hồi, Lăng Chân ngã rạp trên mặt đất, ho dữ dội.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, trong lòng đều cầu nguyện cho cô ấy đừng chống đối sư tổ nữa!

Tiểu tiên nữ cô độc quỳ trong đại điện, ho khan dữ dội như muốn thổ huyết.

Thật lâu sau, cô mới đưa tay lên lau khóe môi, giọng nói run rẩy nhưng kiên định: "Sư tổ, có thể giải khai phong ấn trên người đệ tử được không?"

"...!!!"

Ánh mắt của Linh Hư chân nhân rơi xuống.

Làn khói xanh trên đài sen tiêu tán, vẻ mặt của lão giả lông mày trắng lại lộ ra một tia phức tạp.

Một lúc sau, ngài vung tay áo: "Vậy thì phải xem tạo hóa của ngươi rồi…"

Một cơn gió từ trong tay áo của ngài cuốn qua, Lăng Chân tiên tử đã biến mất ngay tại chỗ.

Lúc này, Ôn Tử Sơ cầm pháp chuông đi tới trước, hai tay dâng lên.

Linh Hư hừ lạnh: "Đệ tử này của ta có mặt mũi thật đấy, ngay cả đệ tử của Nguyên Hư cũng nói dối giúp nó."

Ôn Tử Sơ biết đây là đang nói anh đã nói dối rằng không gặp Lăng Chân, vì vậy anh hơi khom người, biểu thị áy náy.

Sau khi Linh Hư chân nhân nhận được pháp chuông, Ôn Tử Sơ đột nhiên nói: "Nhưng mà… Cuối cùng chẳng phải sư bá cũng đã đồng ý cho cô ấy rồi không phải sao?"

Nếu Linh Hư chân nhân thực sự nổi giận, Lăng Chân làm gì có cửa bước ra khỏi đại điện này một cách bình yên vô sự?

Linh Hư vẫn hừ lạnh: "Bổn tọa không hề giải phong ấn, chẳng qua chỉ là cho nó một cơ hội mà thôi."

"Nếu nó có thể nhớ lại, tất nhiên sẽ có nhân duyên, nếu không nhớ ra được, càng có thể chuyên tâm ở đây tu hành."

...

Cái phất tay này của sư tổ trực tiếp quét Lăng Chân trở về tiên cung của mình.

Cô loạng choạng dừng lại ở trước cổng tiên cung, vịn lấy ngưỡng cửa, ho khan một tiếng rồi nhấc chân đi vào trong.

Lời cuối cùng của sư tổ nói với cô rằng, phải xem tạo hóa của cô. Nhưng cô một đầu mù mờ, không ngộ ra được ý tứ trong đó.

Sự đau đớn mà thần thức gần như bị nghiền nát vẫn còn lưu lại trong cơ thể, trong lòng Lăng Chân tràn ngập hoảng sợ, hoang mang chạy bừa tìm kiếm khắp nơi trong tiên cung.

Nhưng cô thậm chí còn không biết mình đang tìm kiếm thứ gì.

Lăng Chân đã tìm đến mọi ngóc ngách trong toàn bộ tiên cung, thậm chí tìm qua từng phiến đá trên đỉnh Vân Ngọc sơn, nhưng cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì.

Quả nhiên cái gọi là tạo hóa trước nay luôn là thứ hư vô viễn vông.

Cô lê thân thể, hy vọng trong lòng tối tăm lại từng chút một, cuối cùng cô cúi đầu, chậm rãi đi về phòng ngủ, ngồi xuống bên cạnh bàn.

Cánh mũi chua xót đến dữ dội.

Tính tình cô điềm đạm, chưa bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì.

Sao có thể tùy tiện lấy đi thứ đồ quan trọng nhất của cô như vậy chứ?

Lăng Chân dụi mắt, nhưng càng dụi càng đỏ.

Trước mặt cô vẫn còn bày một ít sách phàm giới cô hay đọc để giết thời gian, bây giờ đã không còn dậy lên nổi chút hứng thú nào nữa rồi.

Khi một cuốn sách được mở ra, Lăng Chân với đôi mắt đỏ hoe đóng nó lại và ném sang một bên.

Nhưng vào lúc khép lại, ánh mắt của cô đột nhiên dừng lại, rơi vào tiêu đề của cuốn sách.

<>

Trong tâm trí dường như có thứ gì đó nứt ra, bỗng nhiên “xoạt xoạt” hai tiếng.

Tác giả có lời muốn nói: Không cần phải động não đâu quí vị!!!

Anh Tỷ vốn đã khổ lắm rồi, lần này để tiểu tiên nữ vất vả một chút đi!