Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 1220: Trước khi đi Đông Hải




Những món ăn sáng kiểu cũ này như dầu cháo quẩy, bánh tiêu, đậu hũ não, sữa đậu nành này nọ, nhưng bởi vì giá quá rẻ, không thể kiếm ra tiền, không bằng bán cháo ăn liền còn kiếm được nhiều hơn, cho nên trên cơ bản là không còn ai bán món này cả, nhưng thật ra cũng có người không thích phát tài, chỉ muốn sống lại cuộc sống ngày xưa, như vậy cũng rất thỏa mãn rồi.

Sau khi bọn họ dời đi, là Lâm Chỉ Vận nói cho Dương Minh biết, bởi vì ông chủ quán này cũng biết một người bạn của Dương Minh thích ăn mù tạc mỡ.

Những người này đều biết rằng, sở dĩ có thể được bồi thường nhiều tiền như vậy, cũng bởi vì có liên quan đến Dương Minh, nếu không phải là công ty của Dương Minh tiếp quản thay cho công ty của Ngụy Đức Khang, như vậy thì bọn họ căn bản là không lấy được nhiều tiền như vậy, cho nên bọn họ cảm kích Dương Minh rất nhiều.

Dương Minh biết rõ địa chỉ, nhưng mà chưa từng đi đến bao giờ, lần này mang theo Hạ Tuyết đến đây.

Quán ăn này bán những món ăn sáng kiểu cũ, vị trí cũng không tốt, không nằm trong khu náo nhiệt, mà là nằm ở mặt tiền một khu nhà tương đối hẻo lánh.

Dừng xe lại trước cửa quán, khiến cho những người dân xung quanh kinh ngạc, người đến đây ăn hầu hết đều là dân xung quanh, thu nhập không cao lắm, mà bây giờ tự nhiên lại có một chiếc xe sang trọng dừng ở đây, đương nhiên là khiến cho người ta kinh ngạc rồi.

Dương Minh và Hạ Tuyết xuống xe, đi vào trong quán, ông chủ lão Ngô đang bận làm dầu cháo quẩy, ngẩng đầu lên nhìn thấy Dương Minh, vội vàng bỏ việc trong tay xuống, tự mình đi ra: "Dương tiên sinh, cậu rốt cục đã đến rồi! Chúng tôi vẫn muốn cảm tạ cậu, nhưng mà vẫn chưa có cơ hội!"

"Ông chủ Ngô, xin đừng khách khí, con và bạn của con chỉ đến ăn sáng thôi, ông cứ làm việc của ông đi!" Dương Minh cười nói.

"Mau ngồi đi, ngồi đi!" Ông chủ Ngô đi dọn bàn, lau lại cái bàn, sau đó hỏi: "Ăn cái gì, tôi đi làm cho"

"Cho con một ít bánh tiêu và sữa đậu nành là được" Dương Minh nói.

"Được"! Ông chủ Ngô nói xong, liền quay vào làm.

Khách trong quán đều rất ngạc nhiên, ông chủ Ngô làm sao mà quen biết với một kẻ có tiền như vậy? Nhưng mà cũng không ai hỏi nhiều.

Bánh tiêu nhanh chóng được đưa lên, là do chính tay ông chủ Ngô tự làm, sữa đậu nành cũng nóng hổi luôn.

Hạ Tuyết vừa nhìn thấy cái bánh tiêu, hai mắt liền tỏa sáng, nhất là do ông chủ Ngô đặc chế, ăn vào là thấy hương vị ngọt ngào, Hạ Tuyết ăn cứ như là bị bỏ đói mấy năm vậy.

Sau khi ăn xong, Dương Minh muốn trả tiền, nhưng ông chủ Ngô nói thế nào cũng không chịu, còn nói: "Dương tiên sinh, trước đó lúc quy hoạch đã nhờ cậu, một bữa sáng thì tính là gì!"

Dương Minh thấy ông chủ Ngô đã nói vậy, cũng không còn cách nào, biết không thể từ chối, vì thế cũng trả lời: "Con cũng không từa chối nữa, lần này coi như ông mời con ăn!"

"Vốn nên là vậy mà!" Ông chủ Ngô nói xong, liền cầm lấy một cái túi bánh tiêu chuẩn bị trước, đưa cho Dương Minh: "Đây là tôi làm cho hai, xin nhận lấy!"

Dương Minh biết đây là tâm ý của ông chủ Ngô, thứ này vốn cũng không đáng giá gì, cho nên cũng nhận lấy nó: "Vậy cảm ơn ông!"

Rời khỏi quán, Hạ Tuyết cười nói: "Cậu thật nổi tiếng, ngay cả ông chủ quán cũng tốt với cậu như vậy!"

"Chẳng phải là cũng vì chuyện quy hoạch sao? Những gia đình sống ở đó đều giao cho công ty của tôi giải quyết, cho nên bọn họ có được rất là nhiều tiền bồi thường, đương nhiên là sẽ tốt với tôi thôi" Dương Minh nói.

"Thì ra là vậy" Hạ Tuyết cũng không hiểu biết gì nhiều về công ty của Dương Minh, nhưng mà nghe Dương Minh nói vậy, cũng không tò mò nữa.

Đưa Hạ Tuyết đến cục cảnh sát, Dương Minh liền quay đầu về tiểu khu Hoa Thương, đến chổ của Trương Trí Thâm.

Trương Trí Thâm và Tiểu Tề đang ăn cháo, nhìn thấy Dương Minh trở về, Trương Trí Thâm liền nói: "Dương ca, anh ăn sáng chưa? Tiểu Tề nấu cháo nè, ăn ngon lắm, cùng ăn nha?"

"Tôi ăn rồi, hai người ăn đi" Dương Minh khoát tay, nói: "Cổ độc thế nào rồi?"

"Đang nuôi" Trương Trí Thâm nói: "Một hồi ăn xong tôi sẽ đi coi"

Dương Minh gọi điện cho Bạo Tam Lập, nhờ hắn ta đưa Kinh Tiểu Lộ đến trường, Bạo Tam Lập đương nhiên là gật đầu đồng ý rồi.

Tuy rằng Dương Minh nói là đưa xe đến, nhưng Bạo Tam Lập không dám chậm trễ, tự mình lái xe đến dưới lầu khách sạn Quốc Tế Tùng Giang, làm cho quản lý sảnh hoảng sợ, vội vàng ra chào đón: "Bạo tổng, ngài đã đến, có chuyện gì sao?"

Quản lý sảnh nhìn thấy Bạo Tam Lập sáng sớm lái xe đến đây, nhất thời có chút kinh sợ, trong công ty xảy ra chuyện, ông ta cũng nghe nói, lúc này Bạo Tam Lập đến đây, không phải là muốn khai đao với khách sạn chứ?

"không có gì, tôi đến đón Kinh tiểu thư đến trường" Bạo Tam Lập nói.

Bạo Tam Lập gọi Kinh Tiểu Lộ là Kinh tiểu thư, chứ không phải là Kinh trợ lý, hiển nhiên là cũng đã tăng thân phận của Kinh Tiểu Lộ lên, không phải là một trợ lý đơn giản như vậy, ngay cả một tổng giám đốc như Bạo Tam Lập mà cũn phải đích thân đến đón, như vậy thì thân phận của Dương Minh không cần phải nghĩ nữa.

Quản lý sảnh vội vàn gsai người lên lầu mời Kinh Tiểu Lộ xuống. Lúc này, Kinh Tiểu Lộ đã nhận được điện thoại của Dương Minh, Dương Minh nói cho nàng biết là có người đưa nàng đi học, tuy rằng Dương Minh không tự mình đến đây làm cho Kinh Tiểu Lộ hơi thất vọng, nhưng mà Kinh Tiểu Lộ biết Dương Minh khẳng định là bận rộn nhiều chuyện, cho nên nàng ta cũng không cưỡng cầu điều gì.

Lúc mà người của quản lý sảnh đến tìm, thì Kinh Tiểu Lộ đã rửa mặt thay đồ xong rồi, chuẩn bị đi ra.

Cho nên hai người cùng nhau đi xuống lầu.

Ra khỏi thang máy, Kinh Tiểu Lộ liếc mắt liền nhận ra Bạo Tam Lập đang đứng ngoài, nhất thời có chút kích động, Dương Minh phái người đến, không ngờ lại chính là Bạo Tam Lập!

Nếu như để cho Bạo Tam Lập chở mình đến công ty, như vậy thì vinh quang cỡ nào, đến lúc đó đồng nghiệp khẳng định là sẽ nhìn mình bằng cặp mắt khác. Nhưng mà, Kinh Tiểu Lộ biết Dương Minh không thích nàng có cái tác phong như vậy, cho nên cũng liền ngăn chặn cái suy nghĩ này.

Nếu không thì Kinh Tiểu Lộ đã yêu cầu Bạo Tam Lập sau khi đi học về sẽ đưa nàng đến công ty rồi, tin rằng Bạo Tam Lập cũng sẽ không từ chối.

Chờ đợi. chờ đợi. chờ đợi.

Buổi trưa, trong nhà của Trương Trí Thâm, nghe cái giọng nói hưng phấn của hắn vang lên: "Dương ca, xong rồi, cổ độc đã chế thành công, có thể sử dụng!"

"Ồ? Vậy tốt rồi!" Dương Minh vốn đang lo lắng, buổi chiều nay phải đến Đông Hải, không biết cổ độc có kịp điều chế không, nếu như mà không điều chế kịp, thì đành phải trở về Tùng Giang chờ đợi, nhưng bây giờ xem ra không cần phải làm loại chuyện này rồi.

"Đã chế thành ba mươi liều thuốc, không biết có đủ dùng hay không?" Trương Trí Thâm hỏi: "Nếu như mà thiếu, thì tôi sẽ gấp rút điều chế"!

"Ba mươi liều? Như vậy hẳn là đủ rồi!" Dương Minh thầm nghĩ, mình chỉ cần trừng trị Điền Long và người bên cạnh ông ta, cũng với những người nắm quyền cao cấp trong công ty thôi, còn đối với những nhân viên cấp dưới, hoàn toàn là nhìn mặt sếp mà làm việc, cho nên, ba mươi liều này cũng đã đủ dùng rồi, thậm chí là có lẽ sẽ không dùng hết.

"Tốt rồi, thuốc giải cần chuẩn bị bao nhiêu?" Trương Trí Thâm gật đầu hỏi.

"Thuốc giải? Là thuốc giải áp chế hoàn toàn cổ độc sao?" Dương Minh hỏi lại.

"Mỗi thứ cần bao nhiêu?" Trương Trí Thâm hỏi.

"Thuốc giải khống chế thì cần nhiều một chút, còn thuốc giải hoàn toàn thì không cần" Dương Minh nói. Những người này nếu đã phản bội một lần, vậy thì có thể sẽ phản bội lần hai, đề phòng ngừa chuyện này xảy ra, phương pháp ngăn chặn chỉ có một, chính là nắm mạng sống của họ trong tay, để cho bọn họ không dám làm loạn.

Kinh Tiểu Lộ thật sự rất thông minh, đưa ra một chủ ý vô cùng hay ho.

Trương Trí Thâm điều chế thuốc giải, sau đó cùng cổ độc chia ra làm hai gói giao lại cho Dương Minh. Tuy rằng phương pháp chế vô cùng đơn giản, nhưng mà phương pháp điều chế của mỗi người là khác nhau, liều lượng và tỉ lệ cũng không giống nhau, cho nên thuốc giải cũng không thể dùng như nhau, nếu mà dùng lung tung, có thể làm cho độc phát mà chết.

Cho nên, dù những người này có tìm người biết cổ thuật, cũng chưa chắc đã giải được cổ độc trong người, trừ phi là những tông sư cổ thuật như bà nội của Lam Lăng hay là Hữu trưởng lão thì may ra, đương nhiên là còn có Mã Tiêu Dao nữa.

"Mấy ngày nay tôi cần ra ngoài một chút, anh kiếm thời gian, điều chế thuốc giải khống chế cổ độc lại lâu một chút, cũng khoảng ba mươi liều là đủ" Dương Minh dặn dò Trương Trí Thâm.

"Tốt, Dương ca yên tâm, chuyện này cứ giao cho tôi" Trương Trí Thâm gật đầu đáp ứng.

Kết hợp lợi ích, là loại ít bền chắc nhất, nếu có ngày không còn lợi ích nữa, vậy thì sự kết hợp này cũng nhanh chóng tan rã, điểm này, Dương Minh vô cùng rõ ràng.

Nếu Điền Long có thể thu mua những người này, thì Dương Minh cũng có thể thu mua những người này, nhưng mà không có bản đảm là sẽ thu mua được những tâm phúc của Điền Long, không bảo đảm là bọn họ sẽ không nói lại cho Điền Long bie1t, như vậy thì hành động của Dương Minh coi như là vô ích.

Còn Điền Long thì dùng phương pháp cây gậy và củ cà rốt để mua chuộc người khác, có rất nhiều người bị Điền Long nắm nhược điểm trong tay, để cho bọn họ phải phản lại Tôn Hồng Quân.

Cho nên, nếu Dương Minh muốn xúi giục những người này, chỉ có một khả năng, chính là bắt bọn họ phải phản, còn nếu muốn tiếp tục đi theo Điền Long, thì chỉ có một con đường chết.

Chỉ có nắm giữ được an toàn của bản thân họ và người nhà của họ, thì bọn họ mới cắn răng theo Dương Minh làm phản Điền Long.

Tuy rằng Dương Minh biết điểm huyệt, sẽ làm cho những người này sống không bằng chét, nhưng mà, cái này chỉ được m ột lúc thôi, Dương Minh còn cần bọn họ phải làm việc cho mình, cũng không thể giết bọn họ được.

Uy hiếp như vậy, tuy rằng có thể khiến cho bọn họ khắc cốt ghi tâm, nhưng mà lại không tuyệt đối, lỡ như có người ôm tâm lý may mắn, tiếp tục đi theo Điền Long, vậy thì xong.

Cho nên, Dương Minh muốn uy hiếp thực tế, bọn họ chỉ khi nào bị uy hiếp thực tế, mới không dám làm loạn thôi.

Buổi chiều một giờ, Dương Minh nhận được điện thoại của Hạ Tuyết, bên Hạ Tuyết đã xong việc, hỏi Dương Minh có thể đi hay chưa, bên Dương Minh cũng đã chuẩn bị thỏa đáng rồi, vì thế liền lái xe đến đón Hạ Tuyết, cùng nhau đi Đông Hải.

Để Hạ Tuyết cùng đi, bởi vì thân phận của Dương Minh hơi đặc biệt, không thể nào tiết lộ với nhiều người được.