Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 529: Giai Giai đến nhà trò chuyện




Mấy hôm nay Trần Mộng Nghiên vẫn luôn buồn bã không vui.

Ba hôm rồi, Dương Minh không thèm gọi điện lấy một cuộc, chứ đừng nói đến chuyện xin lỗi.

Vừa tức Dương Minh, Trần Mộng Nghiên cũng bắt đầu kiểm điểm mình. Chẳng lẽ mình trách lầm Dương Minh? Nghĩ đến chuyện hôm ấy, Dương Minh từ đầu đến cuối vẫn luôn cau mày với Chu Giai Giai. Từ điểm này có thể thấy Dương Minh ghét Chu Giai Giai. Nhưng Chu Giai Giai lại mấy lần nhắc đến cùng ở trong khách sạn là ám chỉ điều gì?

Trần Mộng Nghiên tự nhận mình không phải người quá nhỏ nhen. Nàng không phải không cho phép bạn trai ở bên ngoài tìm gái. Ngay cả Lam Lăng, nàng cũng chấp nhận cơ mà, chẳng lẽ càng sợ cái gì, cái đó càng đến sao?

Nàng chỉ là giận Dương Minh có chuyện lại giấu mình. Mặc dù chuyện giữa hắn và Chu Giai Giai là vô tình xảy ra, cũng có thể nói cho mình là bạn gái hắn chứ. Giấu, giấu, càng giấu, Trần Mộng Nghiên càng cảm thấy Dương Minh căn bản không coi trọng mình.

Lúc trước, Trần Mộng Nghiên không thể chấp nhận có một cô gái chia sẻ Dương Minh với mình, nhưng dần dần biến hoá. Nàng bây giờ có thể chủ động kiểm điểm mình đã là tốt lắm rồi.

Có lẽ Chu Giai Giai kia nói linh tinh? Trần Mộng Nghiên nhíu mày. Mặc dù hôm đó Chu Giai Giai thoạt nhìn là lộ tình cảm, nhưng bên cạnh cô ta lại là Vương Chí Đào.

Vương Chí Đào chẳng có chút tín nhiệm nào. Điều Vương Chí Đào nói, Trần Mộng Nghiên không bao giờ tin nữa. Bởi vì trong lòng Trần Mộng Nghiên đã coi Vương Chí Đào là một tên lừa gạt, một tên lừa gạt chia rẽ người khác. Lúc đầu chuyện giữa mình và Dương Minh bị như vậy không phải đều do tên này ban cho sao?

Trần Mộng Nghiên thở dài một tiếng, về phòng, bật máy tính lên, chuẩn bị lên mạng tìm cơ hội giảng hòa quan hệ với Dương Minh. Nếu bảo nàng chủ động gọi điện để làm lành với Dương Minh, Trần Mộng Nghiên không làm như vậy.

Trần Mộng Nghiên bật máy, lập tức lên mạng, sau đó vào QQ.

"." Một loạt tin tức truyền đến, Trần Mộng Nghiên nhận được các tin nhắn mới.

Trần Mộng Nghiên tiện tay mở ra, nhưng lại phát hiện đó là một tin nhắn xa lạ.

"Trần Mộng Nghiên hả?" Tin có bốn chữ, Trần Mộng Nghiên ngẩn ra, chẳng lẽ là bạn của mình? Trần Mộng Nghiên tiện tay nhìn nick QQ, phát hiện là do nick Bảo bối quyến rũ gửi tới, trên đó không có tên thật của người này.

"Bạn là?" Trần Mộng Nghiên nhắn lại một tin.

"Mình là Chu Giai Giai" Bảo bối quyến rũ rất nhanh nhắn lại.

"Hả?" Trần Mộng Nghiên cả kinh. Sao lại là Chu Giai Giai? Vì thế vô thức đáp lại: "Sao bạn biết nick QQ của mình?"

"Ồ, là như thế này, lúc khai giảng không phải mọi người đều điền tên vào trong bản khai sao, bên trên có nick QQ của bạn" Chu Giai Giai giải thích.

Nàng không thể nào nói mình phá pass QQ của Dương Minh, sau đó tìm được nick của Trần Mộng Nghiên chứ?

Trần Mộng Nghiên thật ra căn bản không viết nick QQ của mình, nhưng nàng không nhớ lắm. Nghe Chu Giai Giai nói như vậy, lại nghĩ là thật.

"Ồ, tìm tôi có chuyện gì" Trần Mộng Nghiên mặc dù không có ấn tượng tốt đối với Chu Giai Giai, nhưng người ta chủ động tìm mình nói chuyện, mình nếu không đáp lại, như vậy mình ở thế yếu à?

"Mộng Nghiên, có thể ra ngoài nói chuyện không. mình có một chuyện muốn nói với bạn" Chu Giai Giai nhắn lại.

Trần Mộng Nghiên nhìn dòng tin của Chu Giai Giai, nhíu mày. Chu Giai Giai tìm mình làm gì? Trần Mộng Nghiên nghi ngờ đáp lại: "Có chuyện gì không thể nói trong QQ sao?"

"Có chút chuyện mình muốn gặp mặt nói rõ. Kể cả quan hệ giữa mình và Dương Minh, bạn không muốn biết sao?" Chu Giai Giai ra đòn sát thủ. Nàng biết Trần Mộng Nghiên sẽ không thể từ chối.

Quả nhiên Trần Mộng Nghiên thở hổn hển. Đúng vậy, nếu Chu Giai Giai tìm mình nói chuyện khác, Trần Mộng Nghiên sẽ không quan tâm. Nhưng bây giờ nói chuyện quan hệ giữa cô ta và Dương Minh, Trần Mộng Nghiên không thể không để ý.

Do dự một chút, Trần Mộng Nghiên tính toán trong lòng rồi nói: "Đi đâu"

"Chúng ta đến quán xx" Chu Giai Giai nhìn thoáng qua IP của Trần Mộng Nghiên, nói ra một quán cà phê khá gần nhà Mộng Nghiên. Trần Mộng Nghiên còn tưởng rằng trùng hợp, không suy nghĩ nhiều.

Trần Mộng Nghiên liền nói: "Được, lát gặp"

Hai mươi phút sau, Trần Mộng Nghiên ở quán cà phê gặp được Chu Giai Giai. Chu Giai Giai đang ngồi dựa vào một ghế dài đến xuất thần, trong tay lẳng lặng cầm cốc cafe, trông rất đẹp mắt.

Mặc dù Trần Mộng Nghiên là tình địch của Chu Giai Giai, nhưng lúc này Mộng Nghiên cũng bị khí chất của Chu Giai Giai hấp dẫn.

Đây là một cô gái không thua kém gì mình. Trần Mộng Nghiên thầm so sánh giữa mình và Chu Giai Giai. Trên người Chu Giai Giai có một thứ đó là bình tĩnh và đoan trang hơn mình. Nhưng mình lại thanh xuân hơn, phù hợp với tính cách các cô gái ở tuổi này.

Chẳng qua cho dù như vậy, Chu Giai Giai cũng không kém gì mình. Trần Mộng Nghiên trước mặt Chu Giai Giai, có thể nói không có cảm giác hơn gì. Cũng bởi vì như vậy nên Chu Giai Giai mới căm tức.

Chu Giai Giai vẫn luôn như vậy, khi thì nhíu mày, lúc thì mỉm cười, không biết đang suy nghĩ cái gì?

"Giai Giai." Trần Mộng Nghiên gọi một tiếng, ngay cả Mộng Nghiên cũng không muốn quấy rầy giây phút yên tĩnh này.

"Mộng Nghiên?" Chu Giai Giai ngẩng đầu lên, thấy là Trần Mộng Nghiên liền cười nói: "Xin lỗi, mình nghĩ một chuyện, mau ngồi xuống"

"Không cần khách khí như vậy" Không biết tại sao, Trần Mộng Nghiên vốn rất bất mãn với Trần Mộng Nghiên, nhưng lúc này không còn tức như trước nữa.

"Uống gì, mình mời, không cần khách khí, hì hì" Chu Giai Giai vẫy vẫy nhân viên phục vụ.

"Giai Giai, bạn hình như gầy đi?" Sau khi ngồi xuống, Trần Mộng Nghiên mới cẩn thận quan sát Chu Giai Giai. Chu Giai Giai vốn hồng hào, bây giờ lại hơi tái đi, vành mắt cũng hơi trũng lại.

"Không có gì." Chu Giai Giai cười khổ nói. Mấy hôm nay nàng ngủ chẳng ngon. Mấy năm nay mỗi ngày nghĩ đến Dương Minh đã là thói quen. Đột nhiên cuộc sống của nàng đã không có mục tiêu, điều này làm Chu Giai Giai ăn ngủ không yên.

Nhân viên phục vụ đi tới, Trần Mộng Nghiên gọi một chén trà chanh. Chờ nhân viên phục vụ rời đi, Trần Mộng Nghiên do dự một chút rồi nói: "Giai Giai, bạn có chuyện gì thì nói đi"

"Mình bây giờ đã là bạn gái của Vương Chí Đào." Chu Giai Giai nhấp một ngụm cafe, sau đó từ từ nói. Nàng nói như vậy là để cho ăn thuốc an thần, không thù địch nàng nữa. Nói cách khác nếu không mình nói gì, Trần Mộng Nghiên đều cảm thấy là giả.

"Cái gì?" Trần Mộng Nghiên giật mình, khó tin nhìn Chu Giai Giai: "Bạn. không phải rất ghét Vương Chí Đào sao?"

"Việc này một hai câu không thể nói hết. Bạn nếu muốn biết, mình sẽ từ từ nói ra cho bạn nghe" Chu Giai Giai thở dài một tiếng: "Bây giờ chúng ta nói trước về chuyện Dương Minh nhé"

"Được, Giai Giai, lời bạn nói hôm đó là thật sao?" Trần Mộng Nghiên do dự một chút rồi hỏi. Nếu như ngày đó Chu Giai Giai nói là thật, vậy người nàng thích là Dương Minh, sao lại thành bạn gái của Vương Chí Đào?

"Không sai." Chu Giai Giai khẽ gật đầu, sau đó buồn bã nói: "Mộng Nghiên, bạn muốn nghe chuyện xưa của mình và Dương Minh không? "

Trần Mộng Nghiên giật mình, chẳng qua vẫn gật đầu, cố gắng giữ bình tĩnh nói: "Giai Giai, bạn nói đi, tôi nghe."

"A." Chu Giai Giai thở dài một tiếng: "Mình và Dương Minh là bạn học hồi cấp hai. Không biết bắt đầu từ lúc nào mình đã thích Dương Minh. Mỗi ngày thấy hắn, thấy hắn làm gì đó, mình lại rất an tâm, rất hạnh phúc"

"Mình lúc ấy cũng không phải muốn có chuyện gì với Dương Minh. Bạn cũng biết, ở tuổi đó mà mến nhau rất ngây ngô. Nhất là ở trong trường cấp Hai cấm yêu sớm"

"Chẳng qua có một ngày, tình hình lại thay đổi. Dương Minh đột nhiên có quan hệ với một cô bé, trở nên gần gũi"

"Bạn nói chính là Tô Nhã?" Trần Mộng Nghiên xen vào.

"Đúng là cô ấy. cũng chính là người hy sinh vì chuyện của mình và Dương Minh" Chu Giai Giai bất đắc dĩ nói.