Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 643: Lục Vị Cư




"A!" Tôn Khiết kinh ngạc giật mình, ngơ ngác nhìn Dương Minh.

Nhìn biểu tình kinh ngạc của Tôn Khiết, Dương Minh lại cảm thấy do dự, hay là nàng không phải? Mình nghi oan cho nàng? Chẳng qua, nghĩ đi nghĩ lại thì trong lòng Dương Minh vẫn cảm thấy không thoải mái.

Hắn là một người theo chủ nghĩa đại nam tử, đương nhiên không hy vọng Tôn Khiết trừ hắn ra có thêm người đàn ông nài khác. Cho nên, hắn tình nguyện tin tưởng Tôn Khiết là LES.

Hơn nữa, LES cũng rất đặc biệt, đối với Dương Minh mà nói, LES thoạt nhìn có thể chấp nhận được. tìm một em bị LES làm vợ, cùng lắm là đem" một nửa" kia của nàng cùng" làm" luôn, như vậy cũng không phiền ai cả.

Cho nên, đầu óc của Dương Minh không khỏi căng thẳng lên, cái lổ tai như muốn dựng đứng lên, nghe ngóng Tôn Khiết, mong chờ đáp án của nàng.

Chẳng qua, ngay sau đó, Dương Minh liền trở nên vui vẻ, phải nói là vui đến điên luôn rồi! Bởi vì lúc đó hắn đột nhiên nghe được một giọng nói!

".Làm sao hắn biết? Chẳng lẽ lúc mình và hắn làm chuyện đó đã bị lộ ra manh mối?." Đây là suy nghĩ trong đầu của Tôn Khiết, lại vô tình bị Dương Minh nghe thấy.

Haha! Cái dị năng khi linh nghiệm khi mất này, luôn phát huy tác dụng không thể tưởng trong thời khắc mấu chốt. Nhưng lúc phải nói là mấu chốt nhất, căng thẳng nhất, chính dị năng của hắn luôn xuất hiện giúp đỡ hắn!

Nếu đã có được đáp án mong muốn rồi, Dương Minh cũng không cần phải tiếp tục hỏi thăm nữa, loại chuyện xấu hổ như vậy, với tính cách của Tôn Khiết thì không dễ dàng nói cho mình biết đâu. Dương Minh cũng biết, bây giờ Tôn Khiết đã cảm thấy chướng mắt mình, nhờ mình cũng chỉ vì đã xảy ra" tai nạn bất ngờ" kia thôi, chẳng qua, như vậy cũng đủ rồi! Dương Minh còn chưa thấy Tôn Khiết đối xử với người đàn ông nào" tốt" như vậy, cho nên càng chứng minh suy đoán của mình là đúng.

Cùng lắm thì từ từ cố gắng vậy, chờ cho mình và Tôn Khiết phát triển thêm một bước dài, thì xx xong rồi chậm rãi hỏi cũng được.

Trước đó, cảm giác của Dương Minh dành cho Tôn Khiết cũng có thể nói là thoáng qua thôi, cũng không có ý tưởng riêng gì với Tôn Khiết cả. Nhưng bây giờ lại khác, Dương Minh sẽ không bao giờ bỏ mặt người phụ nữ của mình. Đương nhiên, điều kiện đầu tiên là mình phải là người đàn ông duy nhất của cô ta.

Chẳng qua, Tôn Khiết là một tiểu hồ ly, sau khi cảm xúc ngắn ngủi không thể khống chế được trôi qua, liền khôi phục lại vẻ bình tĩnh, dùng thứ ngữ khí khoa trương nói: "Đúng vậy, nói cho cậu biết, tôi chính là người đồng tính!"

Nếu đổi lại là người khác, khẳng định là bị chấn động đến chết rồi. Vốn nghĩ rằng sẽ báo được mối thù vừa rồi, chờ xem biểu tình kinh ngạc của Dương Minh, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Dương Minh không có gì gọi là không bình thường cả, mà là làm ra vẻ" thế đó em", nói: "Như vậy, Tôn Khiết à, bữa nào chúng ta chơi 3P nha? Hoặc là multi P cũng được"

"." Tôn Khiết lần này thật sự là bó tay rồi, Dương Minh nói cứ như là đúng rồi vậy. Chẳng qua, vẫn hung dữ đáp: "Muốn chơi với tôi à? Được thôi, cậu về thu phục cha tôi trước rồi nói!"

Tôn Khiết vốn chỉ nói đùa một câu, theo nàng thấy, việc mà cha kêu Dương Minh làm là một nhiệm vụ không thể hoàn thành được.

"Tốt, chẳng qua nên cô nên giữ lời đấy nhé!" Dương Minh nghiêm trang nói: "Đừng để đến lúc tôi lao lực hoàn thành yêu cầu của cha cô, rồi người kia của cô lại không đồng ý."

"Tôi đồng ý thì nàng ta đồng ý!" Tôn Khiết nói không cần nghĩ.

Thật ra, Tôn Khiết nói như vậy, chẳng khác nào thừa nhận mình chính là dân đồng tính, nhưng mà nàng càng ra vẻ khẳng định như vậy, thì lại càng giống như nói giỡn. Nếu không phải trước đó Dương Minh đã nghe được ý tưởng của Tôn Khiết, thì bây giờ còn tưởng rằng Tôn Khiết đang nói giỡn nữa chứ!

"Chúng ta đi đâu?" Dương Minh không biết đường tại Đông Hải, tuy rằng trong xe có hệ thống hướng dẫn rồi, nhưng không biết được chổ đi, thì có hướng với dẫn cũng vô dụng.

"Sáng nay cậu ăn cơm chưa?" Tôn Khiết nói: "Sắp đến trưa rồi, chúng ta tìm một chổ ăn cơm đi!"

"Cũng đúng, Đông Hải có cái gì ngon?" Nói thật, lần trước đến Đông Hải làm việc, Dương Minh đi vội về vàng, cho nên không kịp đi dạo vòng quanh Đông Hải.

"Đông Hải cách Tùng Giang không xa, đều là một tỉnh, ăn cái gì mà chẳng giống nhau" Tôn Khiết lắc đầu nói, sau đó suy nghĩ một hồi, rồi nói tiếp: "Hay là chúng ta đi Lục Vị Cư đi, chổ đó cũng nổi tiếng. Giờ cơm rất đông khách đến, phải đặt số trước. Bây giờ chúng ta đến đó còn kịp, bằng không là phải chờ kêu tên đấy"

"Lục Vị Cư là cái gì? Thật sự rất nổi tiếng?" Dương Minh ngạc nhiên nói.

"Những món ông bên trong đều là do chủ tự nghĩ ra, nghe nói thất cả đồ gia vị sử dụng cũng không vượt quá sáu vị, chỉ có tương du, dấm chua, muối, đường, bột ngọt, ớt. Chẳng qua, hương vị rất ngon, không ít những người ở xa vì hâm mồ mà đến!" Tôn Khiết giới thiệu.

"Xem ra cô thường xuyên đi nha!" Dương Minh cười nói.

"Cái gì mà thường xuyên, tôi cũng giống cậu, năm nào cũng ở Tùng Giang cả, mỗi lần trở về Đông Hải chỉ là để ăn tết mà thôi! Làm gì có thời gian mà chạy đến đó?" Tôn Khiết cười khổ nói: "Đây chẳng qua là một quán ăn mà thôi, trong nhà chiêu đãi khách cũng thường hay đến chổ đó!"

"Vậy làm sao cô biết rõ vậy?" Dương Minh kì quái hỏi.

"Lúc còn học tôi hay đến đó! Hồi còn trung học, tôi và đám chị em bạn em thường hay đến, Lục Vị Cư cách trung học của tôi không xa" Tôn Khiết nói: "Bây giờ nhớ lại, thật sự là hoài niệm những ngày đến trường ghê."

"Haha, nhìn là biết cô học trong lớp có tiền rồi." Dương Minh nhìn bộ dáng khát khao của Tôn Khiết, cười nói: "Thời tôi đi học, trong túi không có một đồng!"

"Không phải cậu không coi trọng tiền sao?" Tôn Khiết vẫn còn ghi nhớ biểu hiện của Dương Minh khi ở trong nhà.

"Thù dai." Dương Minh lắc đầu nói.

Đông Hải dù sao cũng là một thành phố của tỉnh, cho nên đường phố cũng tốt hơn Tùng Giang rất nhiều, phần lớn mặt đường đều được cán nhựa, đương nhiên phố nhỏ thì không biết, bởi vì hạng mục phát triển còn bị giới hạn. Dựa theo sự chỉ dẫn của Tôn Khiết, nhanh chóng tìm được Lục Vị Cư, Dương Minh cũng không ngờ rằng cái quán nhỏ xíu như vậy mà lại đông khách như thế! Còn chưa đến giờ cơm mà xung quanh đã đậu đầy xe.

Không biết là ai, nhưng phải nói là rất tài, vì có thể nhận thầu một bãi giữ xe ở đây! Mặt tiền của Lục Vị Cư cũng không lớn, mà chổ để xe cũng có hạn, cho nên chỉ có thể đến bãi đậu xe thu phí.

"Thế nào, đông khách không?" Tôn Khiết chỉ vào bãi đậu xe nói: "Cậu nhìn xem, những chiếc xe xịn đến đây cũng không ít đâu!"

Dương Minh giương mắt nhìn, quả thật là vậy, BMW, Mercedes Benz không ít, thậm chí còn có cả Porsche, Ferrari nữa.

"Đưa tiền giữ xe đây!" Lúc này, một ông cụ trên tay áo mang phù hiệu đi tới, nói với Dương Minh và Tôn Khiết đang xuống xe.

"Bao nhiêu tiền?" Dương Minh ỏi.

"Năm đồng! Phải là tiền giấy! Không được đưa tiền khác!" Ông cụ nói.

"Một đồng, được không?" Không đợi Dương Minh trả lời, Tôn Khiết đã mở miệng trước.

"Hả?" Ông cụ sửng sốt, sau đó nhìn nhìn Tôn Khiết với vẻ mặt khó tin, một hồi lâu mới đáp: "Con có phải là nha đầu của Lục Trung hồi đó không?"

"A, đại gia, ngài vẫn còn nhớ rõ con sao?" Tôn Khiết bướng bỉnh thè lưỡi ra, làm cho Dương Minh thấy được bộ mặt thứ ba của nàng. cô gái này cũng có bộ mặt xinh đẹp đáng yêu sao?

Lúc đầu, Dương Minh chỉ nhìn thấy một bộ mặt tình dục của Tôn Khiết, sau đó lại thấy được bộ mặt thục nữ cao ngạo, bây giờ lại trở thành một cô nữ sinh đáng yêu tinh khiết.

"Sao lại không nhớ được? Mấy năm nay, chỉ có hai nha đầu Lục Trung các con là cho ta một đồng thôi, người ta cho dù có mặc cả, thì cũng đến ba đồng là cùng!" Ông cụ lắc đầu nói: "Được rồi, nhiều năm không gặp, không thu phí giữ xe!"

"Vậy cảm ơn đại gia!" Tôn Khiết vội vàng nói.

"Haha, đúng rồi, con và con bé kia có hẹn phải không? Nó cũng vừa đến không bao lâu đấy! Cũng vừa mới mặc cả một đồng với ta xong, nhiều năm như vậy mà không thấy đứa nào đến!" Ông cụ cảm thán: "Hai tiểu nha đầu năm đó, bây giờ đã dẫn bạn trai đến rồi!"

"Đại gia, ngài nói tiểu Hân sao?" Tôn Khiết vui vẻ hỏi.

"Đúng vậy, không phải con có hẹn trước sao?" Ông cụ nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Tôn Khiết, lắc đầu nói: "Thật là trùng hợp! Nó cũng vừa mới đến Lục Vị Cư, con đi lẹ đi, có thể đuổi theo kịp!"

"Vậy cảm ơn đại gia nhiều!" Tôn Khiết cười ngọt ngào nói.

"Cảm ơn cái gì!" Ông cụ khoát tay.

"Năm đó cô làm sao vậy, người ta lớn tuổi rồi mà phải phơi nắng trông xe cho cô, mà cô chỉ cho người ta có một đồng thôi sao?" Dương Minh cũng nghe ra, năm đó mỗi lần mà Tôn Khiết và cô bạn của nàng đến đây, thì chỉ cho ông cụ một đồng giữ xe thôi.

"Cậu nghĩ hồi đó tôi có tiền lắm sao?" Tôn Khiết cãi lại: "Mặc dù tôi học trường tốt, nhưng nhà tôi quản lý tiền bạc rất nghiêm, mỗi tháng cho có một ngàn đồng phí sinh hoạt à!"

"Một ngàn mà còn chê ít à?" Dương Minh mở to mắt nhìn: "Thời tôi học trung học, mỗi tháng muốn có hai trăm cũng không được nữa là!"