Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 673: Tên đen đủi




Biểu tượng của đối phương là màu xám, cho nên Dương Minh cũng không để ý, nhắn một tin cho nàng rồi tắt đi.

Lại đọc tin khác thì thấy Trần Mộng Nghiên gửi cho mình mấy tin. Nhìn thời gian thì thấy mới gửi tới.

"Mộng Nghiên, em còn có đó không? Anh vừa lên" Dương Minh nhắn lại.

"Dương Minh, anh lên à?" Trần Mộng Nghiên rất nhanh nhắn lại.

"Ừ, anh vừa lên, sao, nhớ anh à?" Dương Minh hỏi.

"Mấy hôm nay anh làm gì mà không tìm em?" Trần Mộng Nghiên không trực tiếp trả lời vấn đề của Dương Minh, nhưng giọng điệu nói chuyện đã thừa nhận việc này.

"Bố anh đang sửa đổi quy chế công ty, anh đi tham dự một chút" Dương Minh nói.

"Vậy à, em cũng xem tin tức thấy nói Dương thúc bây giờ là chủ tịch" Trần Mộng Nghiên nói.

"Bố anh nói, hai nhà chúng ta không tương xứng, cho nên bố phải cố gắng" Dương Minh.

"Cứ thích đùa" Trần Mộng Nghiên tự nhiên không tin. Cho đến bây giờ nàng chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này. Ngược lại nàng bây giờ cảm thấy Dương Minh càng lúc càng xuất sắc, lại lo không biết Dương Minh có thay lòng không.

"Hì hì" Dương Minh gửi một hình mặt cười.

"Dương Minh, ngày mai anh rảnh không?" Trần Mộng Nghiên hỏi.

"Ngày mai? Có lẽ là rảnh, muốn đi đâu chơi à?" Dương Minh hỏi." Không phải đi chơi. Dương Minh, em muốn đi thăm Chu Giai Giai, anh đi cùng em chứ?" Trần Mộng Nghiên hỏi.

"Thăm Chu Giai Giai? " Dương Minh có chút sửng sốt.

"Vâng, cô ấy thật đáng thương. Hơn nữa Chu Giai Giai cũng vì anh mà bị thương mà" Trần Mộng Nghiên nói.

Trần Mộng Nghiên xử sự như vậy làm Dương Minh rất kinh ngạc. từ trước đến giờ Mộng Nghiên là một bình dấm chua, luôn có địch ý với các cô gái thích mình, chỉ có mình Chu Giai Giai là được đối xử khác. Mộng Nghiên không ghét Chu Giai Giai, hơn nữa còn quan tâm.

"Hai hôm trước anh mới đi thăm cô ấy mà" Dương Minh.

"Vậy mai anh đến đón em. Chúng ta đi mua hoa rồi đến bệnh viện" Trần Mộng Nghiên.

"Ok" Dương Minh.

"Vậy nhé, em đi ngủ đây, buồn ngủ rồi" Trần Mộng Nghiên.

"Ngủ ngon" Dương Minh đưa khuôn mặt hẹn gặp lại.

Chờ Trần Mộng Nghiên out ra ngoài, Dương Minh mới đọc tin khác, không ngờ" tôi là ngôi sao" đã nhắn lại cho Dương Minh một tin.

Tôi là ngôi sao: "Anh rốt cuộc đã xuất hiện, còn tưởng anh biến mất rồi chứ"

Tôi là ngôi sao: "Sao không nói gì thế? Làm gì thế?"

Tôi là ngôi sao: "Lại đi rồi à?"

Tôi là ngôi sao: "Tức chết tôi. Nếu không xuất hiện nữa, tôi không bao giờ để ý đến anh"

Tôi là ngôi sao: "Bỏ đi, gặp lại, đang định nói một tin tức tốt cho anh. Vậy mà"

Dương Minh nhìn tin mà tôi là ngôi sao gửi tới không khỏi dở khóc dở cười, trước sau khoảng 10 phút thôi mà, có cần tức như vậy không?

Dương Minh vội vàng nhắn lại một tin cho tôi là ngôi sao: "Tôi vừa đi rửa mặt, bây giờ đã về, cô còn đó không? "

Một lúc sau không thấy ai trả lời, Dương Minh mới hậm hực ra ngoài.

Tối nay Vân Nghiễm Đô rất đen đủi. Chẳng qua vì thực hiện kế sách của tộc trưởng nên hắn chỉ có thể nhịn, không dám phản đối.

Đầu tiên là lốp xe bị người ta xì hơi. Vân Nghiễm Đô không có cách nào khác ngoài việc gọi lái xe đi tìm người sửa, còn mình bắt taxi. Hắn cũng không suy nghĩ nhiều, trực tiếp nói địa điểm liền nhắm mắt lại.

Khoảng 20 phút sau, Vân Nghiễm Đô cảm thấy có chút không đúng, sao vẫn chưa về đến nhà? Nếu là bình thường đã sớm về đến nhà mà. Hơn nữa xe vẫn lăn bánh, không phải tắc đường mà.

Vân Nghiễm Đô mở to mắt nhìn thoáng qua cảnh bên ngoài cửa kính, không khỏi sợ hãi, vội vàng nói: "Đây là đâu, anh có lầm đường không thế? "

"Không lầm" lái xe quay đầu lại nhếch miệng cười nói: "Lập tức sẽ đến địa điểm"

"Đến địa điểm?" Nhà tôi không phải ở đây mà" Vân Nghiễm Đô có chút tức giận: "anh muốn làm gì? Muốn lừa tiền sao? Không sợ tôi gọi điện thoại tố cáo sao?"

Thời buổi này chuyện lái xe taxi bắt chẹt khách có rất nhiều, Vân Nghiễm Đô theo bản năng cho rằng lái xe này chạy vòng vòng để tăng tiền lên.

"
Yên tâm, tôi không thu tiền của anh" Lái xe taxi vừa nói, tiện tay vung cà lê trong tay đập vỡ thiết bị tổng đài trong xe.

"
Vậy. vậy anh muốn làm gì?" Vân Nghiễm Đô thấy lái xe không muốn bắt chẹt tiền mình liền trở nên cảnh giác.

"
không làm gì cả" Lái xe taxi lạnh nhạt nói.

"
Dừng xe, mau dừng xe" Vân Nghiễm Đô hét lớn.

"
Anh có thể nhảy ra mà" Lái xe căn bản không thèm để ý đến Vân Nghiễm Đô, nói đầy dễ nghe.

"
." Nhảy xe, Vân Nghiễm Đô đúng là không có cái gan đó. Xe bây giờ đi với tốc độ ít nhất 60 cây, nhảy xuống không chết cũng tàn tật.

Xe dừng lại trước cửa một nhà xưởng bỏ hoang, một đám người lao lên túm Vân Nghiễm Đô từ trên xe xuống.

Đương nhiên, nơi này là trụ sở huấn luyện của đám Lý Cường. Ở cái nơi không ai biết đến này, Vân Nghiễm Đô đã bị nhốt.

Cũng không ai buồn đánh hắn, chỉ là mỗi ngày có người cho hắn ăn một chậu thức ăn còn ghê hơn cả cho lợn ăn. Mới đầu Vân Nghiễm Đô tự nhiên sẽ không ăn, nhìn đã buồn nôn, huống hồ là ăn.

Chẳng qua ba ngày sau Vân Nghiễm Đô đói đến độ ăn gì cũng được, đừng nói là lợn ăn, chỉ cần có thể đầy bụng thì đã may lắm rồi.

Chẳng qua đáng tiếc chính là bắt đầu từ ngay thứ tư ngay cả thức ăn cho lợn cũng không có. Thứ mang đến cho Vân Nghiễm Đô không biết người ta lấy được từ hố rác nào, rất thối.

Vân Nghiễm Đô rất hối hận, mấy hôm trước nếu ăn no như vậy không phải không cần ăn cái này sao? Vân Nghiễm Đô sợ nhưng cũng không có cách nào cả, đành phải nhắm mắt nhắm mũi mà nuốt vào.

Quả nhiên không ngoài suy nghĩ của hắn, ba ngày sau thứ này cũng không có, biến thành một thùng đen ngòm không biết là gì. Vân Nghiễm Đô cũng không cần. Dù sao những người này nếu muốn giết mình thì đã sớm ra tay rồi, không cần phải hạ độc.

Cho nên đừng nói cái này khó ăn khó uống thế nào, chỉ cần đầy bụng là tốt rồi.

Cuối cùng đến ngày thứ mười Vân Nghiễm Đô đã được thả ra. Lúc này Vân Nghiễm Đô đã mặt mày xanh xao, hai mắt vô thần.

- Nhớ đó thằng ranh, mau rời khỏi Tùng Giang. Nếu không cứ một thời gian là bọn tao lại đưa mày đến đây hưởng thụ một chút.

Trước khi đi thì có một người lạnh như băng cảnh cáo Vân Nghiễm Đô.

Vân Nghiễm Đô nghe người này nói xong lập tức hiểu rõ, quả nhiên là thằng ranh Dương Minh kia làm.

Chẳng qua Vân Nghiễm Đô cũng biết bản thân mình, nếu như không điều động thế lực ẩn ở Tùng Giang thì rất khó đối phó với Dương Minh. Thằng ranh Dương Minh này hình như là một tên côn đồ, có quan hệ xã hội rất tốt. Mình nếu dùng thủ đoạn bình thường thì không thể đối phó được.

Mà dùng đến thế lực ẩn ở Tùng Giang lại càng không thể, đầu tiên Hữu Trường Lão sẽ không đồng ý.

Vân Nghiễm Đô cắn răng chịu đựng, quân tử báo thù 10 năm chưa muộn. Chờ khi kế của tộc trưởng thành công nhất định sẽ báo thù rửa hận.

Đối với nhân vật nhỏ như Vân Nghiễm Đô, Dương Minh căn bản không để trong lòng. Dương Minh dặn dò Lý Cường và Hầu Chấn Hám tìm Vân Nghiễm Đô gây chút phiền phức, sau đó Dương Minh vứt tên Vân Nghiễm Đô này ra khỏi đầu.

Người như vậy còn không đáng để Dương Minh để ý đến. Ít nhất thân phận của hắn bây giờ không đáng để Dương Minh chú ý đến.

Sau khi Hữu Trưởng lão nghe nói đến chuyện này đã có phản ứng như Vân Nghiễm Đô suy nghĩ, căn bản không có ý cho hắn xả giận, ngược lại còn dặn dò hắn không được sinh sự nữa. Đến nơi này là làm việc, không phải là lúc mày đi tán gái và ghen tuông. Nếu như không muốn ở lại đây, Hữu Trường Lão sẽ lo lắng đổi người khác.

Vân Nghiễm Đô không dám có ý kiến gì, không dám lỗ mãng, chẳng qua thù hận ở trong lòng hắn vẫn còn đó.

Sáng hôm sau Dương Minh lái xe đến dưới nhà Trần Mộng Nghiên.

Trần Mộng Nghiên cùng Trần Phi đi xuống, Dương Minh vội vàng đi lên đón.

"
Trần thúc, Mộng Nghiên" Dương Minh chào hai người.

"
Dương Minh, nghe nói cháu và Mộng Nghiên muốn đến bệnh viện thăm Chu Giai Giai? " Trần Phi nói.

"
Vâng, Trần thúc, chú cùng đi với bọn cháu sao? " Dương Minh nói.

"
Trong cục còn có chuyện, chú không đi được" Trần Phi nói: "Chú đã đưa cho Mộng Nghiên ít tiền, hai đứa đi mua thứ gì đó vào chơi là được"

"
Trần thúc, tiền thì không cần, cháu có mà" Dương Minh nói: "Cháu đưa chú đi làm"

"
Không cần, chú đi xe đơn vị" Trần Phi lắc đầu nói: "Cháu lái xe BMW này đưa chú đi làm, người khác thấy có lẽ nghĩ gì đó"