Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 692: Làm khách ở nhà Lâm Chỉ Vận




"Chỉ Vận lần trước anh nói với em đó, là chuyện đến công ty châu báu làm việc, em suy nghĩ chưa?" Dương Minh vừa ăn vừa nói.

"công ty châu báu? Là công ty anh và Trương Tân mở?" Lâm Chỉ Vận mặc dù chưa gặp Trương Tân, chẳng qua từ trong miệng Dương Minh biết người này.

"Ừ, Trương Tân hai hôm nay." Dương Minh trầm ngâm một chút không muốn Lâm Chỉ Vận lo lắng vì vậy nói dối: "Trương Tân hai hôm nay bị bệnh, vào viện. Công việc công ty đang bị đình trệ"

"Nhưng mà. em đi có được không?" Lâm Chỉ Vận vốn nghe Dương Minh đến công ty giúp, thực ra rất vui vẻ, chẳng qua lập tức lại nghĩ đến Trần Mộng Nghiên. Ngày đó gặp nhau ở hàng bán hoa, trong lòng Lâm Chỉ Vận bây giờ vẫn đang sợ.

"Có gì không tốt chứ?" Dương Minh không nghĩ tới tâm tư của Lâm Chỉ Vận, tưởng rằng Lâm Chỉ Vận sợ rằng là người thân của mình, nên ảnh hưởng không tốt ở công ty. Hoặc là sợ Trương Tân nghĩ gì đó, vì thế cười nói: "Bạn gái Trương Tân cũng ở công ty, em vừa lúc làm bạn với cô ấy"

Nghe được Dương Minh nói chữ" cũng", tim Lâm Chỉ Vận đập mạnh. Từ này có nghĩa gì. Có phải là Dương Minh coi mình là bạn gái không? Nhưng Trần Mộng Nghiên sẽ nghĩ như thế nào?

Thấy Dương Minh hiểu lầm, Lâm Chỉ Vận đúng là không thể giả vờ ngây ngô nữa. Dù sao mình đến công ty thì dễ, nhưng nếu Trần Mộng Nghiên biết thì không dễ: "Dương Minh, em là nói nếu bạn gái của anh biết thì sao giờ?" Lâm Chỉ Vận cẩn thận hỏi.

"Em nói Mộng Nghiên hả. Cô ấy biết chuyện của anh mà. Anh đã nói tình hình của em với cô ấy, không có gì" Dương Minh hàm hồ nói, về phần tình hình gì thì Dương Minh tự mình biết.

"Ồ" Lâm Chỉ Vận cũng không tiện hỏi nhiều, gật đầu. Lại cảm thấy có gì đó không ổn: "Cô ấy. không nói gì sao?"

"Em muốn Mộng Nghiên nói gì?" Dương Minh cười cười hỏi lại một câu.

"Không. không gì cả" Lâm Chỉ Vận đâu biết trả lời như thế nào?

"Được rồi, không nói cái này nữa. Lát nữa anh đưa em đến công ty xem một chút, đầu tiên quen công việc. Căn cứ theo kế hoạch đã định, phải đưa sản phẩm ra thị trường trước ngày 14 tháng 2, đó là trang sức tình nhân" Dương Minh nói: "Nếu như không nhanh chóng sẽ không kịp"

"Được rồi" hai người đang nói chuyện thì bên ngoài có tiếng mở cửa. Hai người ngẩng đầu lên thì thấy Trầm Nguyệt Bình mang theo làn đi vào.

"Ồ? Tiểu Dương cũng ở đây sao?" Trầm Nguyệt Bình thấy Dương Minh, liền cười tươi ra mặt. Trầm Nguyệt Bình rất thích Dương Minh, trong lòng lại còn cảm kích nữa chứ.

Nhà mình xảy ra chuyện, nếu không có Dương Minh thì đúng là nhà này đã sớm xong rồi. Cho nên mỗi lần Dương Minh đến nhà chơi, Trầm Nguyệt Bình đều rất nhiệt tình.

"Trầm di" Dương Minh vội vàng đứng dậy chào.

"Mau ngồi đi. Dương Minh, không cần khách khí như vậy, đến đây coi như nhà mình" Trầm Nguyệt Bình nói: "Tối cháu muốn ăn gì, cô làm cho cháu"

"Cháu vừa ăn xong, Chỉ Vận nấu cho cháu ăn" Dương Minh chỉ chỉ vào chiếc đĩa trước mặt.

"Thì ra cháu vừa ăn xong à. Vậy được, bao giờ đói bảo cô" Trầm Nguyệt Bình nói. mặc dù Dương Minh đã đề nghị Trầm Nguyệt Bình không cần đi làm. Chẳng qua Trầm Nguyệt Bình đâu chịu ngồi yên, vẫn đi làm thuê cho nhà người ta.

Nhưng thời gian rất thoải mái, một ngày chỉ làm nửa ngày, lương hàng tháng cũng không thấp.

Giống bố mẹ mình vậy, không phải người có thể ngồi không. Nói cách khác tiền của Dương Minh bây giờ đã sớm đủ bố mẹ đi du lịch thế giới.

"Ồ? Hai đứa đang xem phóng sự về Thư Nhã sao?" Trầm Nguyệt Bình bỏ làn vào bếp, đi ra ngồi trên ghế sô pha, xem Tv rồi nói.

"Mẹ, mẹ cũng biết Thư Nhã?" Lâm Chỉ Vận có chút sửng sốt, không ngờ mẹ cũng biết người trong làng giải trí.

"Sao lại không biết" Trầm Nguyệt Bình cười nói: "Đứa con nhà mẹ làm thuê chính là fan của Thư Nhã, khắp nhà đều dán ảnh của Thư Nhã. Mẹ không muốn nhận ra cũng khó. Trên kệ còn đầy Cd của Thư Nhã"

Dương Minh lắc đầu, xem ra sức ảnh hưởng của Thư Nhã rất lớn. Cũng may mình mềm lòng không ra tay, nếu không rất nhiều fan của Thư Nhã đau khổ.

Nếu bọn họ biết mình giét thần tượng của bọn họ, vậy Dương Minh cũng đừng lăn lộn nữa. mình dù ngưu X hơn nữa cũng không đánh lại chiến thuật biển người, một người đá một cái, mình đi rồi.

"Vận nhi, con cũng thích Thư Nhã?" Trầm Nguyệt Bình quay đầu lại nói với con gái.

"Vâng, con thích. Con cảm thấy Thư Nhã rất đẹp, lại không có chuyện gì xấu trong làng giải trí, thật sự là không dễ dàng" Lâm Chỉ Vận gật đầu nói: "Hơn nữa Thư Nhã hát cũng hay ạ"

"Mẹ thấy thanh niên các con rất nhiều người thích Thư Nhã" Trầm Nguyệt Bình cười nói: "Đúng, nghe nói Thư Nhã muốn biểu diễn ở Tùng Giang chúng ta. Con nhà mẹ làm thuê vì chuyện này đã náo loạn với bố mẹ nó một trận"

"Náo loạn? Sao vậy cô?" Dương Minh có chút tò tò.

"Là như thế nào, đứa bé từ sớm đã bảo bố mẹ nó đi mua vé. Nhưng bố mẹ nó bận bịu nên quên. Bây giờ vé đã bán hết, muốn mua cũng không mua được, nên đứa bé giận bố mẹ nó" Trầm Nguyệt Bình lắc đầu nói: "Có đôi khi nghĩ lại cũng thấy đứa bé đó đáng thương. Mặc dù bố mẹ kiếm được không ít tiền, cho đến bây giờ không thiếu tiền tiêu, nhưng lại không có mấy hạnh phúc. Đứa bé đó mới học cấp hai, nhưng cả ngày không thấy bố mẹ" " Mỗi lần biểu diễn không phải đều có vé chợ đen sao?" Lâm Chỉ Vận nói: "Bố mẹ đứa bé hoàn toàn có thể đi mua vé chợ đen mà?"

"Tìm, sao không tìm? CÙng ngày đã cho thư ký đi khắp nơi tìm vé lâu, nhưng trong tay bọn họ cũng không có vé" Trầm Nguyệt Bình cười nói: "Nghe nói tổ chức buổi biểu diễn này có bối cảnh hắc đạo, đám người kia sao dám làm lậu"

Dương Minh không ngờ Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám lại đề phòng như vậy. Xem ra hai người này đã thành thục không ít.

Mặc dù vé chợ đen không ảnh hưởng gì đến mình, nhưng vé có hạn, những người không mua được vé phải mua vé chợ đen với giá cắt cổ, như vậy không công bằng.

"Trầm di, cô làm ở đó thế nào? Có tốt không?" Dương Minh suy nghĩ một chút rồi nói.

"Rất tốt, nhà này rất được. Hai vợ chồng rất bận, nhà đều giao cho cô, mỗi tháng cho không ít tiền, chưa bao giờ làm khó cô" Trầm Nguyệt Bình thật lòng nói: "So với các nhà trước đây thì tốt hơn nhiều"

"Vậy còn đứa bé?" Dương Minh.

"Đứa bé này cũng hiểu chuyện, chưa bao giờ phân biệt cô, gọi cô là Bình di. Có đôi khi cô còn khuyên đứa bé vài câu, đứa bé cũng nghe lời cô khuyên, rất hợp với cô" Trầm Nguyệt Bình nói xong có chút kỳ quái: "Dương Minh, cháu hỏi làm gì?"

Trầm Nguyệt Bình nghĩ rằng Dương Minh lại muốn mượn cớ thuyết phục mình đừng đi làm nữa.

"Không có gì, cháu chỉ hỏi thôi" Dương Minh vừa nói liền lấy ví ra, lấy một thứ từ trong đó đưa cho Trầm Nguyệt Bình: "Như vậy đi, cô Trầm, đây là vé đêm diễn của Thư Nhã. Mặc dù không phải vé vip, nhưng cũng khó kiếm, cô đưa cho đứa bé kia"

"Hả?" Trầm Nguyệt Bình có chút sửng sốt, khó hiểu nhìn Dương Minh: "Đêm diễn, cháu và Vận nhi không đi sao?"

"Cháu còn có vé mà" Dương Minh chỉ vào ví của mình mà nói: "Người tổ chức đêm diễn là bạn cháu, nên cháu có vé. Vé này là thừa"

Sáng nay Hầu Chấn Hám đã đưa vé đến cho Dương Minh, vé vip, vé bình thường đều có.

"Vậy cô thay đứa bé đó cảm ơn cháu" Trầm Nguyệt Bình vội vàng cầm lấy vé, nhìn thoáng qua giá vé, không khỏi sửng sốt một chút: "Vé này đắt thật, cháu không bỏ tiền ra mua đó chứ?"

"Không ạ, cháu không bỏ tiền" Dương Minh khoát tay.