Ngận Thuần Ngận Ái Muội

Chương 699: Hiểu lầm tặng hoa




"Làm cái gì?" Dương Minh nhìn thoáng qua Lý Nhất Tầm, hỏi.

"Cậu và Yên Yên không phải là quen biết sao?" Lý Nhất Tầm hỏi.

"Khoan đã." Không đợi Lý Nhất Tầm nói xong, Dương Minh liền phất tay nói: "Yên Yên là ai?" Dương Minh nghe không rõ cách xưng hô thân thiết này, nghe giống như là Nghiên Nghiên vậy, giống như đang nói Trần Mộng Nghiên á.

"Chính là Vương Tiếu Yên đó." Lý Nhất Tầm ngượng ngùng nói.

"À, biết thì có biết, sao thế?"

"Như vậy à, được rồi, cậu đưa giúp tôi những bông hoa này cho Vương Tiếu Yên nha!" Lý Nhất Tầm nhét bó hoa vào trong tay của Dương Minh, sau đó nói.

"Tôi đưa?" Dương Minh nhíu mày, loại chuyện đi tặng hoa này, còn phải có người làm thay? Huống chi Dương Minh cũng không rãnh giúp Lý Nhất Tầm làm chuyện này.

"Bạn tốt, cầu xin cậu mà! Anh em gặp nạn, cậu không thể không giúp được" lm mở miệng, đã chặn đường lui của Dương Minh, chẳng qua, cái này còn chưa tính, tiểu tử này còn nhét cả bó hoa vào người của Dương Minh, sau đó xoay người chạy, vừa chạy vừa nói: "Giúp nhé, bạn tốt, lần sau nhất định sẽ mời cậu ăn tiệc lớn! Đúng rồi, nhất định phải nói với nàng đó, nói rằng là" anh yêu em, anh rất thật lòng với em, cho anh một cơ hội", nhớ đó nha."

Dương Minh há mồm, muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói được. Chưa từng thấy người nào có da mặt dày như vậy! Thật muốn vứt bó hoa xuống đất rồi đạp cho mấy cái, chợt Dương Minh nhớ lại câu nói của một vị cao nhân nào đó: "Hoa là vô tội" lắc đầu, thầm nghĩ, thôi cứ kệ đi.

Vì thế, ôm hoa, không tình nguyện đi đến căn biệt thự bên cạnh, ấn chuông cửa, qua nửa ngày mới thấy một cô gái xinh đẹp mặc một cái áo da màu đen chạy ra, âm thanh có chút lười biếng hỏi: "Ai thế?"

Dương Minh lắc đầu, Vương Tiếu Yên vẫn còn rất mơ hồ, không sợ người xấu để gõ cửa sao, con gái ở nhà có một mình, sao lại tùy tiện như vậy?

Thấy bộ dáng của Vương Tiếu Yên, hẳn là đang ngủ, chẳng qua, nhìn bộ đồ trên người của nàng, Dương Minh đoán rằng, chắc là sáng sớm đã dậy đi tập thể dục, sau đó về ngủ tiếp.

"Anh là ai? Tặng hoa?" Vương Tiếu Yên còn đang buồn ngủ, không nhận ra Dương Minh, và nàng cũng không nghĩ rằng Dương Minh sẽ mặc cái áo khoát công nhân, ăn mặc giống một người làm công: "Cửa hàng bán hoa nào vậy, phái một người ăn mặc không chỉnh tề đến đưa."

Dương Minh ngạc nhiên, nghe nàng nói như vậy, liền biết Vương Tiếu Yên đã hiểu lầm, xem hắn trở thành người đưa hoa.

"Không phải. tôi là hàng xóm của cô." Dương Minh vội mở miệng giải thích.

"Hàng xóm?" Vương Tiếu Yên nhíu mày: "Anh chính là hàng xóm của tôi? Là cái nhà mà suốt ngày đập đùng đùng đó hả? Làm hại bổn tiểu thư tối nào cũng không ngủ ngon giấc"

"Tôi." Dương Minh thầm chửi mắng mười tám đời tổ tông của Lý Nhất Tầm, đã biết khổ rồi, sao còn đẩy qua cho mình! Rồi hắn cũng lười giải thích, thấy Vương Tiếu Yên vẫn chưa nhận ra mình, nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi rời đi! Vì thế nói nhanh: "Người tặng hoa cho cô nói rằng" Anh yêu em, anh thật lòng với em, cho anh một cơ hội đi", vậy đó."

Dương Minh nói xong, cố ý cúi đầu, nếu Vương Tiếu Yên đã không nhận ra hắn, thì hắn cũng không muốn phức tạp.

Vương Tiếu Yên đang mơ màng, cho nên cũng chẳng nghe được cái dòng" Người tặng hoa cho cô nói rằng", mà chỉ nghe được có nửa sau, nhất thời bùng nổ! Hàng xóm cái kiểu gì thế này? Nửa đêm đập phá quấy rầy mình nghỉ ngơi không nói, mò đến cửa không phải để xin lỗi mà là để thổ lộ!

Vương Tiếu Yên đoạt lấy hoa hồng trong tay của Dương Minh, sau đó đánh lên mặt Dương Minh, bởi vì hai người quá gần, cho nên Dương Minh không kịp trốn tránh, bị đánh lên mặt, hoa hồng rơi rụng xuống đất.

Mẹ kiếp, tự nhiên bị chửi rồi bị đánh! Dương Minh cười khổ, đầu năm nay muốn làm người tốt cũng khổ! Lắc đầu nói: "Haizzz, hoa không có tội." Nói xong liền xoay người rời đi.

Bất thình lình nghe Vương Tiếu Yên quát: "Dương Minh, cậu đứng lại cho tôi!"

Dương Minh cả kinh, nha đầu này nhận ra mình? Vương Tiếu Yên vốn không chú ý đến Dương Minh, chẳng qua, lúc ném hoa vào mặt Dương Minh, Vương Tiếu Yên liền theo bản năng nhìn vào cái mặt của người này, vừa nhìn, liền nhận ra Dương Minh!

"Trời, bây giờ cô mới nhận ra tôi." Nếu đã bị người ta nhận ra, Dương Minh cũng không thể đi nữa, xoay người lại, xấu hổ nói.

"Thì ra là cậu!" Vương Tiếu Yên nhíu mày, tức giận nói. Vốn, chuyện của Dương Minh cũng không quan hệ đến nàng nhiều, nhưng bởi vì Triệu Oánh, cho nên không thể không nói vài câu: "Dương Minh, cậu rốt cục có ý gì? Làm phiền tôi nghỉ ngơi, tôi nể mặt chị Oánh, không tính toán với cậu, cậu chạy đến đây đưa hoa cho tôi, là có ý gì? Tôi thật hối tiếc cho chị Oánh vì chị ấy đã để ý một người như cậu!"

"Tôi." Dương Minh vừa muốn giải thích, thì Vương Tiếu Yên đã xoay người lại, trước khi đóng cửa còn nói một câu làm cho Dương Minh xấu hổ: "Xin lỗi, cậu không phải là loại người tôi thích."

"Tôi. mẹ kiếp." Dương Minh cảm thấy mình thật là oan uổng, cái gì thế này? Mới sáng sớm đã bị nghe chửi rồi, thật là.!

Cũng lười giải thích với nàng, vì bây giờ Dương Minh đang quan tâm đến những lời mà Vương Tiếu Yên vừa nói khi nãy. Triệu Oánh. để ý mình? Tuy rằng, Triệu Oánh ở trước mặt mình cũng chưa từng biểu lộ ra cái gì, nhưng mà, Vương Tiếu Yên nói vậy là có ý gì? Hay là. còn có nội tình?

Nghĩ đến đây, Dương Minh bỗng nhiên muốn tìm hiểu về tình hình của Vương Tiếu Yên, chẳng qua, hôm nay không được, cô nàng này đang hiểu lầm mình!

Được rồi, dù sao cũng là hàng xóm, chạy thoát hòa thượng thì cũng không chạy khỏi miếu. Hôm nào tìm một cơ hội bồi tội, Dương Minh nhìn thoáng qua những bông hoa dưới đất, nhún vai xoay người rời đi.

Nhìn thoáng qua đống gỗ trước cửa biệt thự của mình, Dương Minh cũng lười dọn dẹp luôn, trực tiếp đi vào trong.

Ở cách đó không xa, Lý Nhất Tầm thật ra vẫn chưa đi, mà vẫn chú ý đến động tĩnh bên này, hắn không nghe Dương Minh nói cái gì, nhưng có thể thấy, khi hắn thấy Dương Minh bị Vương Tiếu Yên ném hoa vào mặt, âm thầm kinh hãi, may mà mình không đi, đã nhờ một người có quen nàng đưa hoa giùm, mà còn bị như vậy, nếu mà là mình thì không biết sẽ như thế nào.

Nghĩ đến đây, Lý Nhất Tầm không rét mà run. Chẳng qua, hành động của Dương Minh đã làm Lý Nhất Tầm nảy sinh suy nghĩ! Mình không đến tặng hoa, nhưng có thể yêu cầu cửa hàng bán hoa đến tặng! Như vậy cũng không cần ngày nào cũng phải đến đây cả!

Về phần những người đến tặng hoa, cũng không sao cả, phần thưởng chỉ dành cho kẻ chiến thắng mà thôi. Lý Nhất Tầm không tin, mình bỏ ra nhiều tiền thì còn sợ không ai đến nhận việc này sao?

Vào biệt thự của mình, Dương Minh tìm đốc công, đưa cho ông ta một điếu thuốc, sau đó hỏi: "Mấy bữa nay, buổi tối có làm ảnh hưởng đến hàng xóm không?"

"A? Ông chủ, có phải là hàng xóm kiện ông không?" Đốc công sửng sốt, hỏi.

"Ừ, mọi người nhỏ tiếng một chút, hàng xóm không muốn nghe" Dương Minh nhìn biểu tình của đốc công, chỉ biết là có nói cũng vô ích, bọn họ vì muốn hoàn thành sớm công trình, khẳng định là đã không hề để ý đến việc nghỉ ngơi của hàng xóm.

"Haizzz, tôi cũng đã chú ý rồi, chỉ là, làm việc này, không có khả năng không làm ồn được!" Đốc công khó xử nói: "Ông chủ, hay là ông qua nói chuyện với nàng đi?"

"Được rồi!" Dương Minh phất tay, biết có nói cũng vô ích, vì thế nói: "Lần sau chú ý một chút thôi, còn tôi sẽ cố gắng phối hợp. Đúng rồi, ông tìm tôi có chuyện gì?"

"Là như vậy, lần trước Trần tiểu thư có nói, có một phòng ngủ không được dùng sơn pha loãng, nhưng mà, ông chủ, ông cũng biết, sơn pha loãng bây giờ đều có thành phần hóa học, làm sao mà làm đúng yêu cầu được?" Đốc công giải thích.

"Như vậy." Dương Minh biết căn phòng mà Trần Mộng Nghiên muốn xây đó chính là phòng ngủ của Chu Giai Giai, vì muốn tạo một hoàn cảnh tĩnh dưỡng tốt nhất cho Chu Giai Giai, Trần Mộng Nghiên đã đề nghị bên thi công không được dùng nước sơn pha loãng." Vậy, có thể dùng bột trét tường được không?"

"Được thì được, nhưng mà sẽ không giống như yêu cầu của Trần tiểu thư đâu." Đốc công nói đúng, bởi vì căn phòng này xây cho Chu Giai Giai, vì để cho Chu Giai Giai thích ứng được với hoàn cảnh, sau khi Trần Mộng Nghiên thương lượng với Dương Minh xong, quyết định sẽ làm phục chế lại căn phòng ngủ của nàng.

"Cố gắng đừng dùng đi, khác một chút cũng không sao đâu" Dương Minh nghĩ nghĩ rồi nói: "Nếu thật sự không được, thì mọi người cứ làm, sau đó dán giấy gỗ để hấp thu chất độc cũng được"

"Được rồi, để tôi nghiên cứu lại đã!" Đốc công nói: "Còn nữa, vấn đề của phòng tắm, ông chủ, ông lại đây nhìn xem, như thế này được không?"

Dương Minh đi theo đốc công vào phòng tắm, sau đó lại vào phòng bếp, tuy rằng chỉ là các vấn đề nhỏ, nhưng cũng kéo dài thời gian đến buổi trưa luôn.