Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Chương 1074: Trận Chiến Đỉnh phong (3)




Theo loại thân pháp kỳ dị thể hiện, động tác trên hai tay của Pháp Tôn, cũng càng ngày càng chậm.

Có thể cảm thấy được rõ ràng, mới đầu hắn ra quyền, chính là cánh tay duỗi thẳng, dồn sức đánh đi ra ngoài; Nhưng thế công của Bố Lưu Tình càng ngày càng mãnh liệt, Pháp Tôn tựa như chống đỡ không kịp, cánh tay hắn đã từ từ lui về, một quyền mới đánh ra một nửa, liền đón lấy kiếm quang.

Khoảng cách hai bên lại gần hơn nữa.

Kiếm quang chiếu rọi, từ đầu đến chân Bố Lưu Tình, đều hiện lên màu xanh! Sát khí lòe lòe trong mắt, sắc mặt lãnh khốc như trước.

Đột nhiên, Pháp Tôn thét dài một tiếng, hai chân đột nhiên bay lên, bang bang hai chân, đá nát hai đạo kiếm quang, lập tức, thân mình giống như mủi tên nhọn, chân trước đầu sau bắn ra.

Đón kiếm quang giống như mưa to.

Hai chân hắn giống như hai con giao long rời bến, mang theo gió xoáy, thế nhưng bao quanh một đám hắc khí nồng đậm, liên tục đá nát ba trăm đạo kiếm quang trong nháy mắt, đã đến bảy tám trượng trước người Bố Lưu Tình!

Lập tức, cả người hắn liền xoay tròn giống như quạt gió.

Cùng lúc đó, nguyên phiến thiên địa, tựa như cũng xoay tròn theo sau hắn. Mà hai cánh tay của Pháp Tôn, cũng đột nhiên làm ra một đám thủ thế kỳ quái, trên bầu trời, đột nhiên hắc khí dầy đặc!

Sở Dương cùng Ô Thiến Thiến đứng ở bên người Tử Tà Tình đồng thời cảm thấy có chút đầu váng mắt hoa.

Giờ phút này, hai người cảm thấy, trên đỉnh đầu của mình, thành mặt đất; Dưới chân mình, lại trở thành trời xanh!

Nhưng hai người rõ ràng không hề động đậy!

Bố Lưu Tình gào to một tiếng: "Thiên Biến Vi Địa, Địa Biến Thành Thiên! Pháp Tôn! Pháp Thiên Tượng Địa của ngươi quả nhiên là bất phàm!" Đột nhiên thét dài một tiếng, trường kiếm yên lặng một chút, sau đó chính là một tiếng kiếm ngân vang lên mạnh mẽ làm trời cao biến sắc!

Giờ phút này, đoản kiếm bên hông Ô Thiến Thiến, thế nhưng thương một tiếng rời khỏi vỏ, nổi lơ lửng ở trước mặt Ô Thiến Thiến, mũi kiếm hướng về phía Bố Lưu Tình.

Đồng tử Sở Dương co rút lại!

Pháp Tôn cười ha hả: "Bố Lưu Tình, ngươi rốt cuộc cũng lấy ra bản lĩnh mà ngươi cất giấu, đúng như bổn tọa dự đoán, ngươi quả nhiên chính là Kiếm Trung Chí Tôn!"

Bố Lưu Tình cười lạnh một tiếng: "Kiếm Trung Chí Tôn. Có thể làm chủ thiên địa! Pháp Thiên Tượng Địa của ngươi, ở trước mặt ta, chính là một chuyện cười! Đừng có quên, nơi này do kiếm làm chúa tể, thế giới Cửu Trọng Thiên!"

Hét lớn một tiếng, trường kiếm bay lên trời, đột nhiên ẩn nấp trong tinh không ở trên trời. Trước mặt đám người Sở Dương liền xuất hiện một cảnh tượng kỳ dị.

Ngôi sao đầy trời. Vào giờ phút này, lấy Bố Lưu Tình cùng Pháp Tôn làm đường ranh giới, bên phía Bố Lưu Tình là khoảng trời đầy sao. Mỗi một khỏa đều phát ra kiếm quang loá mắt, từ trên bầu trời hạ xuống một cách chậm rãi!

Ngàn vạn ngôi sao đồng thời sáng lên, tạo thành một dải ngân hà chân thật trên không trung!

Bố Lưu Tình đứng thẳng trên không trung. Tay phải vung lên, gào to: "Ngân Hà Trảm! Diệt!"

Theo tay hắn vung lên, kiếm quang do ngôi sao đầy trời phóng ra đồng thời tụ tập về phía bên này, trong phút chốc liền tạo thành một thanh trường kiếm mấy trăm trượng giống như thật, đột nhiên chém về phía Pháp Tôn!

Cùng lúc đó, Pháp Tôn cũng làm xong thủ thế cuối cùng, cười nhàn nhạt, chỉ một ngón tay.

Trên bầu trời phía sau hắn. Ánh sao vô hạn hóa thành một cơn lũ ánh sáng, lại có thể giống như Bố Lưu Tình, hóa thành một nắm tay thật lớn, đón nhận thanh kiếm thật lớn của Bố Lưu Tình!

"Bố Lưu Tình, ngươi có thể dẫn lực lượng của ngôi sao hóa thành kiếm khí, làm sao lại không biết lực lượng của ngôi sao cũng là một loại lực lượng của thiên địa?" Pháp Tôn mỉm cười: "Ở trước mặt Pháp Thiên Tượng Địa của ta, ngươi dẫn lực lượng của ngôi sao. Chẳng phải là một truyện cười!"

Bố Lưu Tình nói: "Chê cười hay không chê cười, ngươi hãy nói sau!"

Bố Lưu Tình hừ lạnh một tiếng, vung tay lên, thanh kiếm thật lớn, va chạm mãnh liệt với nắm tay từ ánh sao.

Bịch một tiếng. Ánh sáng tỏa ra đầy bầu trời!

Lập tức, không trung lại là một mảnh tĩnh lặng. Kình khí của hai người tiếp xúc. Thế nhưng ngưng tụ lên một cách quỷ dị, ở dưới tình huống như vậy, kình khí không có nổ mạnh, ai cũng đừng nghĩ đến chuyện rời đi!

Kiếm của Bố Lưu Tình từ trên trời rơi xuống, hóa thành một đạo lưu quang, lọt vào trong tay Bố Lưu Tình, Bố Lưu Tình nhìn chằm chằm Pháp Tôn một cách gắt gao, nhẹ giọng nói: "Lưu Tình kiếm, chỉ để báo thù cho huynh đệ, đổi thành Bố Lưu Tình!"

Pháp Tôn đứng trên không trung, vẫn không nhúc nhích như đông lại, nhưng trong miệng thản nhiên nói: "Ngươi có kiếm, ta có nắm tay. Kiếm chính là kiếm, nắm tay, cũng là quuyền! Nắm tay, chính là nắm lấy! Ra quyền có lực, đó là quyền lực! Kiếm chỉ có thể giết chóc, quyền lực lại có thể làm chúa tể! Bố Lưu Tình, ngươi không phải là đối thủ của ta!"

Ầm ầm một tiếng, tinh quang đọng lại ở giữa hai người rốt cuộc sáng lạn, muốn nổ tung lên, trong phút chốc trong không trung tràn ngập các màu lưu quang, phạm vi mấy ngàn dặm, nổ tung rực rỡ giống như pháo hoa!

Trong tiếng cười lớn, thân mình Pháp Tôn bay ra ngoài giống như một thanh kiếm sắc bén, bay đi không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Bố Lưu Tình lại bất động ngay tại chỗ, sắc mặt trầm trọng!

Cuối cùng Pháp Tôn cũng thoát khỏi tiên cơ mà hắn nắm trong tay. Lúc trước hắn dùng khí thế, dùng bi phẫn trong một vạn ba ngàn năm hóa thành lực lượng để báo thù, chiếm thượng phong trên phương diện đạo đức luân lý, sau đó trên cơ sở chính nghĩa, làm cho tâm lý của Pháp Tôn yếu thế một lần, mới chiếm được thượng phong, nhận được tiên cơ! Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Khi đó, trong khi giao chiến, chỉ cần Pháp Tôn vừa lui, chính mình có thể khí thế như cầu vồng!

Nhưng Pháp Tôn cắn răng tử thủ, không lui một bước.

Giờ phút này, thừa dịp vụ nổ mạnh này, hắn đã có thể toàn thân trở ra. Kế tiếp, đó là công kích của Pháp Tôn.

"Pháp Tôn nói không tệ, kiếm có mạnh hơn nữa, cũng là người cô đơn, nhưng quyền lực, lại có thể điều động thiên hạ! Cho nên ở điểm này, trong lòng hắn phải chắc chắc hơn ta!"

Bố Lưu Tình nhíu mày, nhẹ nhàng suy nghĩ, đột nhiên cười lạnh một tiếng: "Nhưng trong tay có quyền lực, sử dụng không đúng, thì cũng là Tâm Ma! Nếu là Đông Phương Phách Đạo, đáy lòng còn có thể vô tư, rộng rãi như trời đất, nhưng tên tiểu nhân hèn hạ chiếm đoạt thân thể người khác như ngươi, có quyền lực thì sao?"

Ba người đang xem cuộc chiến đồng thời thở phào nhẹ nhõm, Sở Dương ngưng trọng nói: "Hiện tại, lại khôi phục thế cân bằng."

Ô Thiến Thiến đang muốn nói chuyện, đột nhiên cảm thấy núi đất dưới chân rung chuyển.

Ba người liếc mắt nhìn qua, Sở Dương cùng Ô Thiến Thiến đồng thời hít một hơi khí lạnh.

Chỉ thấy một tòa núi lớn ở phương xa lắc lư hai cái, đột nhiên bay lên khỏi mặt đất.

Ngọn núi này, chiều cao nghìn trượng, phạm vi vài dặm, tựa như một cây gậy gộc thật lớn, cứ bay lên thẳng tắp như vậy, chui lên tận trời.

Tử Tà Tình quát: "Chú ý xem!"

Lấy tay vẽ một cái, xuy một tiếng, ngọn núi kia giống như đột nhiên tới trước mặt.

Chỉ thấy một bóng người màu đen, đang giống như ánh sáng, bay một vòng quanh ngọn núi, một chưởng một chưởng đánh vào, chờ đến khi hắn bay xong một vòng, cả tòa núi bị chưởng lực của hắn đè ép lại chỉ còn một phần hai mươi của ban đầu!

Sau đó, hắn dùng một bàn tay bắt lấy chân núi lớn, hai chân vừa đạp. Cười ha ha: "Bố Lưu Tình! Đón một côn của ta!"

Đã đem ngọn núi lớn này coi như gậy gộc, giơ lên đầu, rồi nện xuống!

Ô Thiến Thiến dùng sức dụi dụi con mắt.

Cái miệng nhỏ nhắn mở lớn.

Thế gian, còn có chuyện như thế này!

Giờ phút này Sở Dương đột nhiên nhớ tới những câu nói của Hàn Tiêu: Năm đó Pháp Tôn đại nhân quyết chiến Vũ Tuyệt Thành, hai người tự cầm lấy một tòa núi lớn, rồi lơ lửng ở giữa không trung... Nện nhau!

Ánh mắt Tử Tà Tình chợt lóe, đột nhiên bắt lấy Sở Dương cùng Ô Thiến Thiến, thân hình mở ra. Liền bay lên ngọn núi đó. Theo Pháp Tôn vung vẩy, ba người cảm giác mặt đất đang phóng nhanh đến, toàn bộ cảnh vật ở hai bên biến thành ảo ảnh.

Trong lòng Ô Thiến Thiến cảm thấy sợ hãi. Muốn nhắm mắt lại.

"Không cần nhắm mắt lại!" Sở Dương quát: "Nhìn! Đây là cơ hội trải qua khó gặp được!"

Tử Tà Tình mang theo hai người lên trên ngọn núi này, chính là trải qua một loại trực tiếp tham dự trận chiến đỉnh phong! Mặc kệ về sau như thế nào, những gì lúc này đây trải qua. Đều khắc cốt ghi tâm!

Đối với tu vi của hai người, có ý nghĩa không thể đo lường!

Toàn bộ thế gian, cũng chỉ có Tử Tà Tình có thể làm được điều này, hơn nữa cũng chỉ có nàng, lại có thể trả giá như vậy vì mình.

Giờ phút này, Sở Dương đột nhiên cảm thấy kỳ vọng thật lớn của Tử Tà Tình dành cho mình!

Một đạo kiếm quang phát ra tiếng sấm bay thẳng đến trước mặt! Chỉ nghe thấy Bố Lưu Tình hét lớn một tiếng: "Chẳng qua chỉ là một tảng đá, tiếp lấy thì có sao đâu?"

Một đạo kiếm quang, thậm chí rộng trăm trượng, dài mấy trăm trượng. Giống như sét đánh đến!

Oanh!

Sở Dương cùng Ô Thiến Thiến chỉ cảm thấy đột nhiên chấn động một cái, giờ phút này, trong lòng đau đớn gần như hộc máu!

"Đây là ta cố ý dẫn đến, một phần vạn lực lượng chấn động của vụ va chạm!" Tử Tà Tình nhìn về phía trước, thản nhiên nói với hai người.

Hai người cùng hoảng sợ: Một phần vạn lực lượng!

Lập tức, lại là một loại cảm giác không trọng từ dưới chân truyền đến, là do Pháp Tôn lại đem cây "gậy gộc" thật lớn này giơ lên. Lại đập xuống.

Rầm rầm rầm!

Tiếng đánh liên tiếp vang lên không ngừng; Ba người Sở Dương từ đỉnh côn dời đến đuôi côn. Bởi vì... Nửa phía trên đã bị Bố Lưu Tình gọt sạch như gọt một củ cải...

Rốt cục, cây "gậy gộc" do núi lớn làm thành này bị Pháp Tôn ném đi. Mang theo thanh âm giống như sét đánh.

Ba người Tử Tà Tình, Sở Dương cùng Ô Thiến Thiến tự nhiên cũng bị "ném" theo ra ngoài.

Bố Lưu Tình ở đối diện vẫn là một bộ quần áo màu xanh, không dính tí bụi nào. Lưng thẳng, kiêu ngạo nhìn thiên hạ, khuôn mặt vàng vọt. Sắc mặt lạnh lùng; Ánh mắt lợi hại, trường kiếm như tuyết!

Áo xanh bay bồng bềnh. Đá ra một đá, đã đem nửa thanh "gậy gộc" đạp đến một bên, thân hình lập tức bay ra, không trung đột nhiên xuất hiện ngàn ngàn vạn vạn Bố Lưu Tình!

Một tiếng gào thét, tựa như vạn người đồng thời gào thét lên; lập tức vạn đạo thân ảnh, liền giống như tre già măng mọc đồng thời vọt tới Pháp Tôn ở phía đối diện!

Pháp Tôn cười lớn một tiếng, thân mình nhoáng lên một cái, đồng thời cũng là ngàn ngàn vạn vạn thân ảnh xông lên.

Không trung vang lên đùng đùng đoàng đoàng bôm bốp giống như pháo nổ.

Chỉ là, pháo này thật sự nổ hơi quá to một chút.

Ba người nhẹ nhàng bay lên phía trên chỗ hai người giao chiến, nhìn một cách chăm chú.

Thật lâu sau, Tử Tà Tình thở dài một tiếng: "Hai người này thực lực ngang nhau, ai cũng không giết được ai. Bố Lưu Tình thắng ở chỗ có kiếm khí lợi hại, từ trước đến nay chưa từng có, Pháp Tôn chính là tu vi thâm hậu; Vừa triệt tiêu ưu thế của đối phương."

"Trong cơ thể Pháp Tôn có một lực lượng khổng lồ, còn không có phát ra tới. Một khi phát ra tới, chỉ sợ Bố Lưu Tình sẽ phải chết không thể nghi ngờ. Nhưng cổ lực lượng này, cùng thân thể này giống nhau, cho nên, nếu là phát ra tới, thân thể Pháp Tôn cũng sẽ nháy mắt nổ tung mà chết. Còn là kết cục đồng quy vu tận!"

"Hai người các ngươi cũng dừng xem cuộc chiến tại đây, có nhiều hơn nữa, hai người các ngươi cũng không lĩnh ngộ được nữa." Tử Tà Tình thản nhiên phân tích. Đột nhiên quay đầu hỏi Sở Dương: "Ngươi muốn làm cho Pháp Tôn chết sao?"

Sở Dương cười nhạt nói: "Tạm thời không muốn. Nếu lúc này hắn chết mất, Cửu Trọng Thiên sẽ vô cùng loạn rồi, mà hiện tại ta, còn không có đủ năng lực. Trước hết để cho hắn bại trận là được!"

Sợ rằng hai người đang giao chiến cũng không có dự đoán được, thắng bại của hai người, lại bị một vị hậu bối Kiếm Trung Thánh Quân mới mười chín tuổi rưỡi, quyết định như vậy!