Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên

Chương 967: Đồ tiểu nhân hèn hạ




Khuôn mặt vốn vàng vọt của Hồng Vô Lượng có chút vặn vẹo, nhìn bộ dạng đệ tử đau khổ, hắn cũng quay mặt đi hướng khác.

Nhưng ngay sau đó liền quay mặt lại nói: "Vô Nhan, tốt lắm, vì một nữ nhân, ngươi lại trở mặt với vi sư? Hơn nữa là ở lúc sống chết như thế này?!"

Ngụy Vô Nhan cắn răng nói: "Chỉ là một nữ nhân? Chỉ là một nữ nhân? Đó là lão bà của ta! Hài tử của ta! Ở trong miệng ngươi, thì chỉ là một nữ nhân mà thôi?"

Hồng Vô Lượng lạnh lùng nói: "Ngụy Vô Nhan, năm đó ngươi không có con đường nào khác, là ta thu ngươi làm đồ đệ, dốc lòng dạy dỗ, đem những tuyệt học rung động giang hồ, đều dạy dỗ cho ngươi, ta đã từng yêu cầu ngươi báo đáp gì chưa?"

"Ta đem ngươi, từ một tên nhóc con không biết gì, dạy dôc cho tới tu vi ngày hôm nay, để cho ngươi uy chấn thiên hạ, để cho tên tuổi ngươi nổi danh khắp nơi! Ta đã từng yêu cầu báo đáp gì chưa?""Năm đó ta đi khắp thiên hạ, vì tìm kiếm linh dược, tẩy cân dịch tủy, đặt căn cơ, gian nan vất vả, xa xôi vạn dặm, ta đã từng yêu cầu báo đáp gì chưa?""Ta bị thương, cần Tử Tinh để chữa bệnh, mà ngươi cũng có thể nói là hiếu thuận, ta thấy an tâm, cho rằng không có nhận lầm người. Nhưng còn ngươi thì sao?!"

Vừa nói xong, Hồng Vô Lượng cảm giác mình đã bỏ ra không ít, đột nhiên thấy mình có lý hẳn lên: "Ngươi làm như thế nào? Ngươi cưới lão bà, liền quên mất vi sư, có nhiều khi không còn một chút Tử Tinh nào! Mà ngươi, chỉ lo cho hạnh phúc sung sướng của mình, đem một mình ta, vứt bỏ ở nơi núi hoang này! Nếu tiếp tục để cho bọn họ sống sót, chẳng khác gì ta bị bọn họ hại chết?"

Hồng Vô Lượng oán hận nói: "Ta không giết bọn hắn, chẳng lẽ sẽ chờ thương thế của mình tái phát mà chết?"Ngụy Vô Nhan nhìn sư phụ của mình một cách kinh ngạc, giờ phút này, cảm thấy người này xa lạ như thế, khuôn mặt khác lạ như thế!

Hắn thì thào nói: "Sư phụ, ngươi biết không, ở ngày hài tử đầy tháng, ta nói với Nga nhi, đợi khi hài tử đầy năm, sẽ đưa hai mẹ con bọn họ tới đây, để ngài dạy bảo một cái đồ tôn... Cả nhà chúng ta, ở chung một chỗ với ngươi, hầu hạ ngươi, để ngươi an hưởng lúc tuổi già... Có Nga nhi ở chỗ này, ta cũng yên tâm, ta sẽ cố gắng đi làm, đi kiếm lấy Tử Tinh, thỉnh thoảng trở lại, cả nhà chúng ta đoàn tụ..."

Nước mắt Ngụy Vô Nhan rơi như mưa: "Ta từng mơ tưởng vô số lần ba đời già trẻ chúng ta, khi gặp nhau thì sẽ vui vẻ hòa thuận ra sao, thậm chí ta còn thấy được ngài yêu quý che chở hài tử nghịch ngợm, không để cho ta đánh đít hắn..."

"Ta đã nghĩ đến tất cả, Nga nhi cũng đã đồng ý, sau này, nơi này chính là nhà của chúng ta, hai mẹ con bọn họ ở bên cạnh ngài, ta cũng yên tâm, ngài cũng không phải cô đơn tịch mịch..."

"Khi đó hài tử vừa đầy tháng, ta cùng Nga nhi thương hài tử chịu không được nổi khổ khi ở trong sơn động, liền tạm thời ở lại bên ngoài... Chỉ chờ đầy năm. Ta vẫn chưa nói với ngài, chính là muốn cho ngươi vui mừng bất ngờ... Không nghĩ tới, không nghĩ tới... Cuyện vui mừng này lại trở thành tiếng sấm... Ha ha ha... Ta thật hối hận... Ta thật hối hận..."Ngụy Vô Nhan khóc như mưa, đau lòng giống như ruột gan đứt từng khúc.

Hồng Vô Lượng há to miệng, lùi về sau ba bước: "Ngươi nói thật sao?"Rốt cuộc Ngụy Vô Nhan cũng rống lớn như bùng nổ: "Cả đời ta đều không có lừa gạt ngươi, bây giờ ta lừa ngươi làm cái gì? Ngươi biết không? Sau khi Nga nhi bị ngươi giết chết, chết không nhắm mắt! Ngươi cũng có biết, đến chết thì trong mắt của nàng cũng chưa kịp căm thù, chỉ có không dám tin! Chỉ có không thể tin được!"" Tại sao nàng lại không thể tin được? Bởi vì nàng không nghĩ tới ngươi có giết nàng! Nàng nằm mơ cũng không nghĩ ra, người giết chết nàng, lại là người mà chồng của nàng tôn kính nhất, muốn báo hiếu nhất, nghĩ hết biện pháp cũng muốn báo hiếu cho sư phụ!"

"Ngươi giết nàng tàn nhẫn như vậy! Ngươi là người sao?! Ngươi là người sao?" Ngụy Vô Nhan rống to!

Hồng Vô Lượng vô lực lui về phía sau hai bước, chán nản nói: "Là như vậy sao?..."

Ngụy Vô Nhan cười thảm, lẩm bẩm tự nói: "Buồn cười, buồn cười, thật buồn cười... Ha ha ha... Cõi đời này, quả nhiên là buồn cười muốn chết! Ha ha ha..."Hắn điên cuồng cười, trong miệng phun ra máu tươi. Hắn bị thương nặng, hơn nữa tâm thần hỗn loạn, thần trí mê loạn, phun ra tâm huyết, nhưng hắn vẫn hoàn toàn không để ý, để cho máu tươi đại biểu cho Chân Nguyên, phun từ trong miệng ra một cách tùy ý.

Ngụy Vô Nhan cười một lúc lâu, rốt cuộc mệt mỏi quỳ rạp xuống đất, dùng cái trán đập xuống đất, gào khóc, lúc khóc lúc cười, giống như đã điên cuồng.

"Nga nhi, Tiểu Triển... Ái thê, nhi tử của ta! Kẻ thù giết các ngươi, ta đã tìm được rồi... Ta tìm được rồi, ha ha ha..."

"Buồn cười không thể cười? Các ngươi cảm thấy buồn cười không thể cười?" Ngụy Vô Nhan dùng trán đập mạnh xuống đất, đau lòng đến nỗi trái tim cũng phải tan nát: "Ta một bên ở trước mộ của các ngươi thề rằng sẽ báo thù cho các ngươi, vừa quay đi, lại tới trước mặt kẻ giết các ngươi hỏi han ân cần, làm tròn đạo hiếu. Một bên lại đi làm nhiệm vụ vào sanh ra tử để kiếm Tử Tinh chỏ kẻ giết các ngươi..."

"Các ngươi ở dưới đó nhìn thấy ta như vậy, nhìn ta ngu xuẩn, nhìn ta giống như đứa ngốc, bị người sai tới sai lui, vô số lần cửu tử nhất sinh..."

"Các ngươi ở dưới đó có cảm thấy xót xa hay không? Có cảm thấy bất đắc dĩ hay không? Có cảm thấy tức giận hay không?""Chuyện này chẳng phải là điều xót xa lớn nhất? Các ngươi chết trong tay hắn, hắn giết ái thê của ta, giết nhi tử độc nhất của ta! Bóp chết hạnh phúc của ta, cắt đứt hy vọng của, để cho Ngụy gia ta đoạn tử tuyệt tôn! Như vậy mà còn vào sinh ra tử, cống hiến sức lực cho hắn hơn sáu trăm năm?"

" Ái thê của ta, chết không nhắm mắt! Hài tử của ta, bị hắn chém thành thịt vụn! Các ngươi thấy được sao? Các ngươi thấy được sao? Một ít thịt vụn đỏ tươi, ai dám nhận đó là hài tử của ta? Đó dĩ nhiên là hài tử của Ngụy Vô Nhan ta! Nó bị tự tay sư phụ của Ngụy Vô Nhan ta giết chết!!"

"Mà ta, mà ta... Lại cứ như vậy... Qua hơn sáu trăm năm!""Ta còn là người sao? Ta còn là người sao?" Ngụy Vô Nhan bỗng nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt kinh khủng, ngửa mặt lên trời rống to, trên trán của hắn, đã là một mảng máu tươi đầm đìa, hai khóe mắt, thậm chí cũng đã vỡ ra, máu tươi không ngừng chảy ra.

Ánh mắt ba người Dạ An Nhiên nhìn Hồng Vô Lượng, đều có chút khinh thường.

Tất cả mọi người đều không phải là người tốt, nhưng vì cái này mà giết lão bà, hài tử của đệ tử, cắt đứt tất cả những vướng mắc của hắn, làm cho hắn bán mạng vì mình, thật đúng là lần đầu tiên nhìn thấy.

Huống chi, tất cả những chuyện này đều do một mình ngươi tạo thành!

Nói một cách khác, một ngày ngươi chỉ cần một khối Tử Tinh là được, nhưng ngươi lại muốn hai khối.

Buộc đồ đệ mình phải vào sanh ra tử để kiếm Tử Tinh, ngươi ngồi há miệng chờ sung...Nhưng lại sợ lão bà của đồ đệ cản trở...Cái này coi là lý do gì?

Giờ phút này, ở bên ngoài sơn động, Tử Tà Tình đang nói từng câu một, đem chuyện đã xảy ra trong sơn động nói cho Sở Dương nghe. Tu vi của nàng cường đại, khoảng cách xa như vậy, muốn nghe trộm động tĩnh bên này, cũng không cần tốn nhiều sức.

Trong lòng Sở Dương tràn đầy căm phẫn, trợn mắt há mồm: "Dĩ nhiên là như vậy?"

Tử Tà Tình hừ lạnh một tiếng: "Ta đã nói từ sớm, sư phụ của Ngụy Vô Nhan vô cùng ích kỉ, không phải là người tốt, ngươi lại cứ không tin!"Sở Dương cười khổ nói: "Ta cũng có sư phụ... Ta biết sư phụ thần thánh cỡ nào, người mà cả đời ta tôn kính nhất, chính là sư phụ của ta. Cho nên ta hoàn toàn có thể hiểu việc Ngụy Vô Nhan trung thành đối với sư phụ của hắn. Hơn nữa, hoàn toàn có thể thông cảm.""Nhưng lại không thể tưởng tượng được, trên cái thế giới này, vẫn sẽ có loại sư phụ như thế."

Sở Dương thở dài một hơi, đang nhớ tới Mạnh Siêu Nhiên.

Hắn vô cùng tin tưởng, nếu mình cùng sư phụ thật sự đến mức độ như sư phụ của Ngụy Vô Nhan, sợ rằng sư phụ đã sớm dùng kiếm tự vẫn, cũng không muốn còn sống để liên lụy mình cùng với Đàm Đàm.

Mạnh Siêu Nhiên, chính là người như vậy.

Nhưng vị sư phụ này của Ngụy Vô Nhan, lại là một cực đoan khác!

"Cõi đời này, chuyện đáng sợ nhất, không có gì ngoài ích kỷ cùng tham lam!" Tử Tà Tình thản nhiên nói: "Khi không có nguy hiểm sống chết, bất kỳ một người xấu nào, cũng có thể thoạt nhìn giống như là thánh nhân. Nhưng một khi đến lúc mấu chốt, lúc đó mới lộ ra bản chất, mới có thể làm cho người ta thất kinh!"" Sư phụ của Ngụy Vô Nhan là Hồng Vô Lượng, chính là loại người đó." Tử Tà Tình nói, đột nhiên yên lặng một chút, nói: "Không đúng! Thì ra sư nương năm đó của hắn, vốn là người yêu của Lãng Nhất Lang, lại bị Hồng Vô Lượng hiếp dâm, bất đắc dĩ mới giao nửa phần đời còn lại cho hắn... Còn có chuyện này nữa sao!"Gân xanh trên huyệt thái dương của Sở Dương gần như vỡ ra: "Đồ tiểu nhân khốn nạn!"

"Đúng là đồ tiểu nhân khốn nạn!" Tử Tà Tình gật đầu: "Ta muốn ra tay, tình trạng hiện tại của Ngụy Vô Nhan rất không ổn!"

Sở Dương nói: "Tốt!"

Tình hướng trước mắt, nếu hắn ra tay chỉ lại làm choTử Tà Tình tăng thêm trói buộc, còn không bằng núp một bên, ở đó chờ đợi.

Ngay khi Tử Tà Tình sắp xuất hiện, đột nhiên nổ oanh một tiếng, cả tòa vách núi ở đối diện đột nhiên chia năm xẻ bảy, toàn bộ sụp xuống, trong sương khói, bốn đạo nhân ảnh giống như sấm chớp, xông lên giữa không trung!

Mới vừa rồi, xu thế trong sơn động, giống như sắp có nổ mạnh.

Dạ An Nhiên cười lạnh, nói: "Tiểu tử, ngươi thật sự còn tin tưởng rằng sư phụ ngươi là người tốt lành hay sao? Hèn gì ngươi lại có thể trung thành và tận tâm như vậy! Bất quá, xưa nay người này giỏi về ngụy trang, năm đó Lãng Nhất Lang, cũng giống như ngươi, bị hắn lừa gạt đi theo làm kẻ tùy tùng; vào sinh ra tử lưu lạc giang hồ... Ha ha ha..."

Ngụy Vô Nhan thì thào nói: "Là sao?"

Dạ An Nhiên nói: "Ngươi có biết vì sao Lãng Nhất Lang lại căm thù những gia tộc khác như thế hay không? Ha ha ha..."Hồng Vô Lượng gầm lên: "Câm mồm!"Dạ An Nhiên phơi nắng nói: "Vì sao ta phải câm mồm, ngươi làm việc, chẳng lẽ lại không cho người khác nói?

Hừ hừ, năm đó, Lãng Nhất Lang cứu một nữ nhân, hai người yêu nhau chân thành, sư phụ ngươi thấy nàng kia xinh đẹp, thậm chí dùng thủ đoạn hèn hạ hiếp dâm người ta, người ta phải đi theo hắn... Lãng Nhất Lang đau lòng đi xa, từ đó biến mất không còn tăm hơi.""Nói bậy! Ngươi nói bậy!" Hồng Vô Lượng tức giận rống giận.

"Ta nói bậy? Tự ngươi nói xem, lão bà của ngươi chết như thế nào?" Dạ An Nhiên cười lạnh: "Còn không phải là bị ngươi ngược đãi đánh chết? Ngươi ghen tỵ, ngươi tức giận vì lão bà của ngươi không quên được Lãng Nhất Lang, thậm chí hạ độc thủ... Lãng Nhất Lang vạn dặm vội về chịu tang, lại bị ngươi chặn ở ngoài cửa... Lãng Nhất Lang âm thầm xem xét thi thể, mới biết được nguyên nhân, lúc này mới ra tay với ngươi... Hồng Vô Lượng, tự ngươi nói xem, ta nói có phải là sự thật hau không?"

Dạ An Nhiên cười lạnh: "Ta nói bậy? Trong mỗi gia tộc trong cửu đại gia tộc, mỗi một nhà đều có ghi chép về những Chí Tôn, chuyện của ngươi ngươi, cửu đại gia tộc đều có ghi lại! Hắc hắc... Hồng Vô Lượng, ngươi là đồ tiểu nhân hèn hạ!"