Ngày Em Đến

Chương 61




Buổi tối, Vệ Cẩm Huyên không về nhà ăn cơm, Trương Tư Ninh không đói lắm nên chỉ ăn một chén cháo táo đỏ và hai cái bánh bao trứng sữa, cũng không muốn lên lầu mà đi theo thím Tào gói bánh ú.

Ngày mai là tiết đoan ngọ, trước đây Trương Tư Ninh đều mua bánh ú bên ngoài về ăn, cho đến giờ chưa từng tự tay gói. Thím Tào quả nhiên vô địch, cái gì cũng biết, rất khéo tay, không chỉ tết vòng ngũ sắc cho Trương Tư Ninh mà còn may cho cô một cái túi thơm đeo lấy may mắn.

“Thím Tào, thím khéo tay quá, hoa mai trên này là thím tự thêu hay sao vậy?”

Thím Tào khiêm tốn: “Khoảng mười năm nay, tôi mới bắt đầu làm nên tay nghề còn lọng cọng, thêu hoa mai cũng không đủ tinh tế, Tư Ninh tiểu thư đeo cái này hai ngày, chủ yếu mình có lòng là được, hương liệu bên trong có thể xua đuổi côn trùng, đi ra ngoài sẽ không bị muỗi cắn.”

Trương Tư Ninh vuốt ve cái túi hương ngũ sắc nhỏ bằng nắm tay trẻ con đang đeo trước ngực, cười nói: “Đeo hai ngày là có kết quả sao, lại còn phòng được muỗi, thật tốt quá, bây giờ trời nóng, muỗi rất nhiều, còn có mấy con sâu mềm nằm úp sấp bò bò, rất dọa người, đeo cái này, thật yên tâm.”

Thím Tào nghe xong cười không ngừng, cảm thấy cô gái nhỏ này rất có ý tứ, kể từ khi cô bé đến đây, Vệ tiên sinh rất chịu khó về nhà, trước kia mười ngày nửa tháng, cũng không thấy về nhà ăn cơm, thức ăn khuya cũng chỉ làm cho có, trong nhà rất vắng vẻ, một chút hơi người cũng không có.

Bây giờ thật sự tốt hơn rất nhiều.

Trương Tư Ninh thích ăn mứt táo, thím Tào đã chuẩn bị năm loại nhân khác nhau để gói bánh ú, ba ngọt, hai mặn. Mứt táo đậu phộng, táo đỏ hoa quế, xoài đậu mật ong, lòng đỏ trứng, chân giò hun khói.

Nhân ngọt là làm cho Trương Tư Ninh, Vệ Cẩm Huyên thích bánh ú nhân mặn, nhất là lòng đỏ trứng và chân giò hun khói.

Hơn mười giờ tối, Vệ Cẩm Huyên về tới, trực tiếp đi thang máy lên lầu hai. Bước vào nhà chỉ thấy Trương Tư Ninh đang nằm trên sofa cuộn mình trong chăn hệt con sâu lông xem tivi, tivi trong nhà dùng đường truyền intenet, lúc này đang chiếu cậu bé bút chì.

Thấy anh đẩy cửa bước vào, Trương Tư Ninh tung chăn nhảy xuống ghế, chạy tới lấy dép lê giúp anh, miệng hỏi: “Buổi tối anh có ăn cơm đàng hoàng không đó?”

Ánh mắt Vệ Cẩm Huyên dịu dàng: “Hôm nay trước khi đi em nói hung dữ như vậy, sao anh dám không ăn.”

Trương Tư Ninh hứ một tiếng: “Nhất định phải hung dữ với anh, còn hơn sau này bị loét dạ dày!” Vừa nói vừa nhón chân lên vỗ vỗ đầu anh: “Anh ngoan lắm, sau này cũng phải ăn cơm đúng giờ có biết không?” Cái này gọi là vừa đánh vừa xoa.

Vệ Cẩm Huyên dở khóc dở cười, hai tay đặt lên eo cô, trán cọ trán hỏi: “Nhớ anh không?”

Trương Tư Ninh tựa như dỗ dành trẻ con, hôn lên khóe miệng anh nói: “Nhớ lắm, nhớ lắm.” Còn nói: “Tối nay, em và thím Tào gói rất nhiều bánh ú, anh muốn ăn không? Ở phòng bếp trên lầu đó.”

Vệ Cẩm Huyên lắc đầu: “Không ăn, dạ dày hơi khó chịu, không muốn ăn.”

Trương Tư Ninh vừa nghe thấy liền khẩn trương, vịn cánh tay đỡ anh ngồi xuống sofa, miệng hỏi: “Có phải dạ dày lại đau không?”

“Không phải, chỉ hơi buồn nôn thôi,” Vệ Cẩm Huyên cũng không vòng vèo, thấy cô nhíu đôi mi thanh tú, dáng vẻ như lâm đại địch, rất buồn cười nên vỗ về: “Thật sự không có gì, có thể do buổi tối ăn quá nhiều dầu mỡ.”

“Buổi tối anh ăn gì vậy?”

“Tần Chu đặt thức ăn ở nhà hàng Hoàng Gia, có thịt cừu nướng mùi vị không tệ, nên ăn hơi nhiều.”

Trương Tư Ninh không nói gì, đỡ anh ngồi xuống sofa xong: “Em xuống dưới pha cho anh tách trà Phổ Nhỉ.” Trà Phổ Nhỉ có tính ôn, uống vào tốt cho dạ dày, trà xanh có tính hàn, mặc dù có thể giảm bớt mệt mỏi nhưng không tốt cho dạ dày.

Sau khi uống trà xong, Trương Tư Ninh bảo Vệ Cẩm Huyên về phòng nghỉ ngơi, Vệ Cẩm Huyên nói muốn đi tắm, Trương Tư Ninh ngẫm nghĩ thấy ngâm nước ấm tốt cho cơ thể, nên đi chuẩn bị nước, đợi anh tắm rửa sạch sẽ đi ra, cô lại lấy máy sấy giúp anh hong tóc, còn nói: “Trong phòng đang mở máy lạnh, tuy đang mùa hè, nhưng cũng phải đợi hong khô tóc rồi hãy nằm, nếu không sẽ rất dễ bị cảm. Máy sấy này để lại phòng anh luôn đi, bên phòng em còn một cái khác.”

Vệ Cẩm Huyên vô cùng hưởng thụ cảm giác được Trương Tư Ninh săn sóc phục vụ, lúc này cô mà nói khi ngủ không được mặc quần áo, ngủ trần trụi mới tốt cho sức khỏe, anh cũng sẽ không chút do dự mà đồng ý.

Anh gật đầu nói được, lúc này khoảng cách giữa hai người khá gần, anh ngồi trên sofa để mặc cô hong tóc mình, cô đứng trước mặt anh, hơi khom người, sợi dây chuyền giấu trong cổ áo thun rơi ra, Vệ Cẩm Huyên nhìn thấy khá ngạc nhiên: “Sao lại đeo nhẫn trên cổ?” Anh cho rằng buổi tối đi ngủ nên cô tháo ra để trong phòng.

Trương Tư Ninh cầm chiếc nhẫn nhét lại vào cổ áo rồi giải thích: “Chiếc nhẫn này bắt mắt quá, đeo ra đường không an toàn, đeo ở cổ vẫn tốt hơn.” Tuy phần lớn có thể không phân biệt được, cho rằng đó là đồ giả, nhưng người có mắt nhìn chỉ cần thoáng qua là biết ngay thật giả, lỡ như bị kẻ xấu để ý, cô biết đi đâu khóc đây.

Hiển nhiên Vệ Cẩm Huyên bị giải thích này của cô làm cho đứng hình….anh bỏ ra số tiền lớn để mua nhẫn, vậy mà lại khiến cô gái nhỏ của mình không dám đeo…..không cần đả kích lớn vậy chứ.

“Thực ra đeo cũng không sao đâu, bây giờ người ta chú ý đến kim cương nhiều hơn, rất ít người để ý tới hồng ngọc, hơn nữa bình thường em cũng không đi đến những nơi đông người, không cần lo lắng.”

Trương Tư Ninh lắc đầu: “Cẩn thận vẫn tốt hơn, sau này em đeo ở nhà.”

Vậy còn ý nghĩa gì nữa, dù gì cũng là nhẫn cưới đó! Chưa từng nghe ai nói nhẫn cưới đeo trên cổ! Mặc dù nghĩ vậy, nhưng Vệ Cẩm Huyên cũng không thể không quan tâm đến an toàn của cô….Lúc đó, chỉ muốn mua cho cô thứ tốt nhất, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện trộm cướp, lúc này Vệ tổng có chút buồn bực.

Trương Tư Ninh cũng nhìn ra anh không vui, trong lòng buồn cười, cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy thì bình thường khi nào lái xe và ở trong tiệm thì sẽ đeo vào tay, còn đi dạo phố ăn cơm với bạn bè thì đeo trên cổ, vậy có được không?”

Dù sao như vậy cũng tốt hơn chỉ đeo trên cổ, Vệ Cẩm Huyên miễn cưỡng gật đầu, trong lòng suy tính có nên mua thêm chiếc nhẫn khác không quá gây chú ý không.

Đợi hong tóc xong, Trương Tư Ninh hỏi anh: “Dạ dày còn khó chịu không ạ?”

Vệ Cẩm Huyên nói: “Còn một chút.”

Trương Tư Ninh liền lên giọng dạy dỗ: “Anh nói xem, anh cũng không phải trẻ con, thức ăn có ngon đi nữa cũng không thể ăn quá nhiều như vậy! Mà cho dù ngon cũng có thể so sánh được với tài nấu nướng của thím Tào sao!” Cô lúc này chính là vùng lên ngợi ca người lao động, trước đây toàn là anh lên lớp cô, rốt cuộc bây giờ đã có thể trở mình, nên trong lòng khá kích động.

Vệ Cẩm Huyên không phản bác, chỉ nằm trên giường kéo tay cô: “Tư Ninh, ở lại với anh đi, chân anh không tiện, buổi tối khó chịu thì biết làm sao.” Lời nói này, thật quá chua xót.

Trương Tư Ninh không thể nào chịu nổi khi anh nói về khiếm khuyết ở chân mình, nên chẳng chút suy nghĩ liền gật đầu đồng ý, hoàn toàn không nghĩ đến chuyện anh dùng khổ nhục kế, có ý đồ xấu, vì vậy khi đêm khuya thanh vắng, bàn tay gian tặc của Vệ Cẩm Huyên lần theo vạt áo của cô chui vào bên trong, cô ngăn lại, anh thì thầm bên tai cô: “Dạ dày anh khó chịu, không ngủ được, em cho anh sờ một lát, anh sẽ không làm gì khác đâu.”

Trương Tư Ninh nghe xong cảm thấy mềm lòng, suy nghĩ một lúc lại buông ra, dù sao đụng chạm gần gũi như thế này trước đây cũng đã phát sinh rất nhiều lần, nhưng cuối cùng đều không có chuyện gì xảy ra.

Vệ Cẩm Huyên hôn lên vành tai cô, bàn tay ở bên trong quần áo quấy phá, vuốt ve chỗ này, nhào nặn chỗ kia, nhẹ nhàng xoa bóp, vô cùng mãn nguyện. Khi anh hôn lên môi cô, môi và răng đan xen vào nhau, tay anh bắt đầu không thành thật hướng xuống phía dưới, Trương Tư Ninh nhíu mày, hai chân vặn vẹo muốn tránh bàn tay anh, Vệ Cẩm Huyên khẽ thì thầm: “Tư Ninh, anh chỉ sờ một chút thôi, trước kia cũng đã chạm qua, em yên tâm, anh không làm gì khác. Em đừng loay hoay được không, đụng vào chân trái của anh.”

Trương Tư Ninh:......

Đợi đến lúc anh cởi bỏ hết đồ ngủ của cô, chuẩn bị cởi luôn cả quần lót…. dù Trương Tư Ninh có ngốc cũng biết anh đang muốn làm gì rồi, cho nên đẩy cái đầu đang nằm trên ngực mình ra, nghiến răng hỏi: “Vệ Cẩm Huyên, anh muốn làm gì?!”

Vệ Cẩm Huyên ngẩng đầu nhìn cô, trong bóng tối đôi mắt lấp lánh lóe tia sáng rực rỡ hơn cả ánh sao trên trời, anh nói: “Anh muốn em.” Hết sức hào hùng, quang minh chính đại.

Nói xong, không đợi cô nói thêm gì, anh đã trực tiếp phủ lên môi cô, nếu như vừa rồi chỉ là gió nhẹ thoảng qua thì giờ đây chính là cuồng phong bão táp, mang theo sức mạnh không cho phép cự tuyệt, Trương Tư Ninh như chiếc lá trôi trong gió bão dần lạc mất chính mình, từ giãy dụa phản kháng đến bị động tiếp nhận phối hợp, mãi đến khi bên dưới cơ thể truyền đến một cảm giác đau đớn, anh mới đưa gió nhẹ mưa phùn quay về.

Đêm nay, Trương Tư Ninh thật sự trôi đến miền cực lạc, lúc đam mê trào dâng, cô hét chói tai, khi đau đớn, cô nức nở rồi nghẹn ngào, Vệ Cẩm Huyên không ngừng gọi tên cô bên tai, hôn lên vành tai cô, nói những lời âu yếm, thỉnh thoảng còn kèm theo những lời xin lỗi, Trương Tư Ninh nghe đến phát phiền: “Làm cũng đã làm rồi, bây giờ có nói dễ nghe cũng làm được cái quỷ gì!”

Vệ Cẩm Huyên bên dưới vẫn còn đang chuyển động không ngừng, dịu dàng nói: “Là anh không đúng, quá kích động, Tư Ninh, đừng giận, được không?”

Trương Tư Ninh:...... Khi nói những lời này, có phải anh nên rút cái kia ra thì mới có sức thuyết phục không?

Mãi đến gần năm giờ sáng, Vệ Cẩm Huyên mới xem như yên tĩnh, lúc đó Trương Tư Ninh đã quá mệt mỏi ngủ thiếp đi, đợi khi cô tỉnh dậy, trời đã sáng choang, gần mười hai giờ trưa. Vệ Cẩm Huyên ngồi tựa lưng giường xem tài liệu, thấy người bên cạnh động đậy, anh cúi xuống hôn lên đôi vai trần của cô, mỉm cười ấm áp: “Tỉnh rồi?”

Trương Tư Ninh hứ một tiếng, định ngồi dậy nhưng tối qua bị giày vò lăn qua lăn lại quá lâu, lại là lần đầu tiên, nên lưng mỏi nhừ, phía dưới cũng sưng đau khó chịu, chỉ cần cử động một chút đã vô cùng đau đớn.

Vệ Cẩm Huyên ngăn cô lại: “Đừng loay hoay, thuốc anh vừa thoa cho em sẽ trôi hết,” Anh vén tóc cô ra sau vành tai, véo véo cái mũi, vô cùng trìu mến hỏi: “Em đói bụng không, anh bảo thím Tào mang cơm lên đây được không?”

Trương Tư Ninh vẫn như cũ không thèm để ý tới anh, lúc này cô buồn bực không chịu được, cũng không biết tức giận hay gì nữa, thân thể cũng đã cho anh rồi, cô cũng không muốn nói thêm gì, dù sao đây cũng là chuyện sớm muộn mà thôi, chỉ là….có chút không thoải mái, dù sao tối qua cô cũng bị động chứ không phải chủ động, hơn nữa anh còn mạnh mẽ như vậy, không cho người ta chút đường sống phản kháng nào, rất ức hiếp người mà.

Vệ Cẩm Huyên cũng biết đêm qua mình quá bạo lực, đã làm sai. Nhưng anh không hối hận, hoặc là nói, một chút tự trách cũng không có, anh là thương nhân, khi đưa ra quyết định gì việc đầu tiên là phân tích lợi hại, hôm qua xác định đính hôn, buổi tối hành động biến cô bé con này hoàn toàn trở thành người của mình, hiện tại không còn gì tốt hơn! Mặc dù thủ đoạn không quang minh, nhưng kết quả thật khiến người ta hài lòng.