Ngày Em Đến

Chương 80




Trương Tư Ninh nghe anh nói vậy ngẩn người ra, hoàn toàn không nghĩ tới anh quyết định như thế. Vệ Cẩm Huyên nhìn thấy dáng vẻ ngốc rừng của cô, bất đắc dĩ buồn cười: “Thật ra trước khi đăng ký kết hôn phải đến chào hỏi người lớn mới phải phép, nhưng lúc đó chuyện của Bác Lãng vẫn chưa xong, anh không thể rời đi được, bây giờ mọi chuyện đã kết thúc, cũng cần phải đến chào hỏi người nhà em.”

Dựa theo trình tự thông thường, quả thật đúng như vậy. Nhưng mối quan hệ của Trương Tư Ninh và người thân khá gượng ép, lần đó trước khi rời khỏi Phúc Kiến cô còn ra tay đánh người rồi chạy mất, nên cô đã âm thầm tự động bỏ qua khâu chào hỏi này. Cảm thấy không cần thiết, ngay cả ông nội cô cũng không muốn thông báo trước.

Nói cho cùng, trong lòng Trương cô nương vẫn còn rất giận, vì cháu đích tôn mà ông nội đã đồng ý cho ba cô tái hôn ngay sau khi mẹ cô vừa qua đời. Cưới đúng cái người phụ nữ đã khiến mẹ cô đau lòng nhiều năm như vậy! Mỗi lần nghĩ tới cô đều cảm thấy lửa giận bùng lên.

Vậy mới nói, càng là người mình quan tâm yêu mến, sự phản bội của họ mang đến tổn thương càng nặng nề, đồng nghĩa với việc người ta sẽ tính toán chi li, không dễ dàng tha thứ, mức độ hẹp hòi thậm chí có thể khiến người khác phải chắt lưỡi hít hà.

Hiện tại anh chủ động đề cập tới chuyện này, trong lòng cô rất cảm kích nhưng không sao tình nguyện về đó được. Cô không muốn về lại Phúc Kiến, không muốn anh gặp những người đáng ghét trong nhà mình, lần trước ở bệnh viện khi cô bị người đàn bà Hàng Yến kia chèn ép, ngoại trừ em họ Trương Dương, không ai đứng ra ủng hộ cô, đối với người nhà như vậy, cô cũng không còn tình cảm gì nữa.

“Hay là thôi đi ạ, lần trước em về đó được đối xử thế nào anh cũng biết rồi, gặp gỡ những người đó làm gì nữa, đi tới đi lui cũng mất tiền! Số tiền đó thà em để thưởng thêm cho nhân viên.”

Vệ Cẩm Huyên liền trêu cô: “Có bà chủ hào phóng như vậy, bọn họ thật may mắn mà.” Anh lấy khăn giấy lau miệng, nói tiếp: “Ít nhất cũng phải gặp ông nội em chứ, ông cũng đã lớn tuổi rồi, Tư Ninh ngoan, đừng làm những chuyện khiến sau này bản thân phải hối hận.”

“Em phát hiện mỗi lần anh nói chuyện gì, cũng đều quyết định xong mới bàn bạc, hơn nữa luôn dùng những đạo lý lớn để thuyết phục, dường như chỉ cần em tùy hứng một chút thôi cũng đã là đại nghịch bất đạo vậy.” Cô bĩu môi bất mãn nói.

Cách nói của cô rất thú vị, Vệ Cẩm Huyên bật cười, anh múc một chén canh đặt xuống trước mặt cô, nhẹ nhàng nói: “Như vậy có thể thấy quyết định của anh đúng đắn, em đó, chính là tùy hứng trẻ con.”

Trương Tư Ninh nghe vậy liền mất hứng: “Sao em lại tùy hứng trẻ con chứ, sao anh không nói là mình ngụy biện, nhiều mưu mô, xảo ngôn, ăn hiếp em thành thật ăn nói vụng về.”

Vệ tiên sinh đáp lại: “Miệng lưỡi sắc bén.” Nói xong bị cô liếc một cái, anh cười lớn.

Cứ như vậy chuyện trở về Phúc Kiến chính thức được đưa vào lịch trình.

Gần đây vì quan tâm ông chồng nhà mình nên Trương Tư Ninh không đến nhà hàng, cũng may có Hứa Dương ở đó, trước kia chỉ thấy cậu là một đứa nhỏ thành thật, bây giờ nhìn lại, cũng rất có năng lực quản lý. Cu cậu rất có nề nếp, tất cả mọi việc đều dựa theo quy định trong tiệm mà làm, tự mình là tấm gương tốt, luôn làm việc nhiều hơn người khác, còn rất có trách nhiệm, mỗi tối đều là người cuối cùng đi một vòng kiểm tra dụng cụ ăn, cửa nẻo, điện đóm xong hết mới yên tâm.

Cho nên lần này về quê, việc ở nhà hàng cũng không có gì cần cô lo lắng.

Bình thường Trương Tư Ninh hay gửi tin nhắn QQ tâm sự với em họ, hỏi thăm tình hình sức khỏe của ông nội. Sau khi phẫu thuật sức khỏe ông cụ phục hồi khá tốt, mặc dù thân thể không được khỏe mạnh như trước nhưng vẫn ăn, ngủ bình thường, có thể đi tản bộ công viên tìm bạn chơi cờ….

Lần này cô đưa ông xã về cùng, không có liên hệ trước với chú thím út, cũng không nói với em họ, mà trực tiếp gọi điện cho ông nội.

Ông cụ nhận được điện thoại của Trương Tư Ninh vô cùng kích động, mặc dù ông có số điện thoại của cháu gái nhưng không dám chủ động gọi trước, nói thẳng ra, ông cụ vẫn cảm thấy bản thân mình có lỗi. Hơn nữa, lần trước sau khi phẫu thuật xong, biết cháu gái bị Hàng Yến chọc giận bỏ đi, lại càng áy náy hơn, cảm thấy vì quyết định trước đây của mình đã khiến cháu gái phải tha hương. Hơn nữa bây giờ cháu trai đích tôn đáng thất vọng như vậy, cảm giác áy náy kia càng mênh mang như biển.

Lúc này nghe cháu gái nói sắp đưa chồng mình trở về thăm và không muốn mọi người biết, ông cụ không chút nghĩ ngợi liền gật đầu đồng ý, còn nói chắc chắn sẽ giữ bí mật, không nói với ai khác.

......

Ra khỏi sân bay, Trương Tư Ninh và Vệ Cẩm Huyên đi trước, nhóm bốn người tiểu Trịnh xách hành lý đi theo phía sau, đội hình cũng giống trước đây, chỉ là lúc này có thêm ông chủ.

Vẫn là quản lý Du lần trước ra đón, tuy hiện tại Vệ tiên sinh không còn là tổng giám đốc của Bác Lãng nữa, nhưng anh là người có bản lĩnh khiến người ta cam tâm tình nguyện một lòng trung thành dốc sức đi theo.

“Vệ, Vệ tổng, ngài có khỏe không, hoan nghênh ngài đến Phúc Kiến,” quản lý Du nhìn thấy Vệ Cẩm Huyên kích động không nói nên lời, cứ lắp ba lắp bắp mãi, khuôn mặt vuông vức bình thường rất nghiêm nghị chính trực cứ thế lộ ra nét tiểu nhân nịnh hót, khiến Trương Tư Ninh xuýt nữa không nhịn được bật cười.

Vệ tiên sinh nhà cô đúng là tê giác mà.

“Quản lý Du, đã lâu không gặp, mấy ngày này làm phiền anh rồi.” Vệ Cẩm Huyên khách khí bắt tay anh ta, rồi ôm Trương Tư Ninh đến bên cạnh: “Còn phải cảm ơn quản lý Du lần trước đã chiếu cố vợ tôi.”

Quản lý Du kinh ngạc, đã kết hôn rồi sao?! Sau đó hít một hơi thật sâu tự nhủ may mà lần trước không có điều gì thất lễ. Anh ta hướng về phía Trương Tư Ninh cười cười, rồi nhìn ông chủ nói: “Không, không có gì phiền, chiếu cố Trương…..Vệ phu nhân là chuyện nên làm, chỉ là lần trước gấp gáp quá nên không có chiêu đãi thật tốt, thật sự hổ thẹn, hổ thẹn.”

“Lần trước quản lý Du đã giúp đỡ tôi rất nhiều, lần này cũng phải phiền anh rồi.” Trương Tư Ninh hợp thời nói.

“Đâu có gì, đâu có gì.”

Mấy người vừa trò chuyện vừa lên xe, vẫn là tiểu Trịnh lái xe, Trương Tư Ninh và Vệ Cẩm Huyên ngồi phía sau, quản lý Du ngồi vị trí phó lái, những người còn lại ngồi một chiếc xe khác. Người đi theo bên cạnh quản lý Du lần này vẫn là tiểu Vương và tiểu Đặng, tiểu Vương cao to ngăm đen, tiểu Đặng trắng trẻo mập mạp, hai người nhìn vô cùng đối lập nên cô rất dễ phân biệt, vừa rồi trước khi lên xe, cô còn gật gật đầu với họ khiến cả hai rất cao hứng làm Trương Tư Ninh có chút hoài nghi không biết có phải sức quyến rũ của mình bắn ra tứ phía rồi không.

Thật ra trong lòng cô hiểu rõ, sở dĩ quản lý Du vẫn vuốt đuôi Vệ tiên sinh nhà cô như vậy, là do trước đó Vệ Cẩm Huyên đã sắp xếp mọi chuyện đâu vào đấy. Thật ra, hiện giờ Bác Lãng chỉ còn cái vỏ hình thức bên trong đã trống không, những công ty con như thế này, chỉ mất một khoảng thời gian thay tên đổi họ vẫn do Vệ tiên sinh làm chủ. Cho nên về cơ bản, ông chủ của bọn họ không đổi. Thật ra, chiêu lập lờ đánh lận con đen này của Vệ tiên sinh, cô không cách nào hiểu được, rốt cuộc anh đã làm gì? Có thể lọt qua kẽ hở của pháp luật dễ dàng vậy sao? Rõ ràng là chi nhánh của Bác Lãng, sao có thể biến hóa nhanh chóng thành doanh nghiệp của riêng anh được? Cô cảm thấy rất phức tạp, nhưng Vệ Cẩm Huyên cứ nói cô ngốc không phải người trên thương trường, nghe cũng không hiểu được, nên căn bản cũng không có giải thích.

Thật ra Trương Tư Ninh nghi ngờ, Vệ Cẩm Huyên nhà cô có sử dụng thủ đoạn phi pháp. Nhưng cô không phải là người thích truy hỏi tranh cãi, hỏi mấy lần không nhận được câu trả lời, cô cũng bỏ qua một bên không thèm hỏi nữa. Dù sao bây giờ anh đã cắt đứt hoàn toàn với Bác Lãng.

Mọi người vẫn ở khách sạn lần trước, chỉ có điều phòng ở hiện tại cao cấp hơn, phòng tổng thống đó!

Đây chính là sự khác biệt giữa vua và hoàng hậu, sự đãi ngộ dành cho vua bao giờ cũng cao hơn hoàng hậu một bậc.

Sau khi mọi người đi rồi, Trương Tư Ninh vừa lấy đồ ra khỏi hành lý vừa chua lòm: “Thân phận Vệ tiên sinh thật cao quý mà, lần trước em đến đây cũng không được ở phòng cao cấp như ngài.”

Vệ Cẩm Huyền búng vào trán cô: “Nghịch ngợm, mau lấy đồ cho anh rồi đi mở nước nào, Phúc Kiến nóng quá, quần áo anh ướt đẫm hết rồi.”

Hôm nay nhiệt độ ở Phúc Kiến lên tới bốn mươi độ, bây giờ đang là giữa trưa, Vệ tiên sinh mặc đồ Âu, không nóng mới lạ.

Trương Tư Ninh quỳ thấp một chân xuống ra vẻ cung kính tuân mệnh trêu chọc anh: “Dạ, tiểu nhân sẽ đi lấy nước hầu hạ ngài tắm rửa, bẩm quân vương.” Nói xong một câu đầu Ngô mình Sở như vậy rồi chạy đi nhanh như chớp, để lại Vệ tiên sinh cười nghiêng ngã ở phía sau.

Sau khi giải quyết xong chuyện của Bác Lãng, anh thật sự thư thái hơn rất nhiều.

Phòng tắm trong phòng Tổng thống được xây dựng theo kiểu không gian mở, bồn tắm hình vuông mỗi cạnh khoảng ba thước, bốn phía là mặt kính lộ thiên, chính là loại ở ngoài không thể nhìn vào trong nhưng bên trong có thể thấy rõ bên ngoài.

Tâm tình của Vệ tiên sinh rất tốt, mạnh mẽ kéo Vệ phu nhân vào tắm uyên ương, hai người lăn lộn trong bồn một trận, mãi hơn một tiếng sau mới ra khỏi phòng tắm.

Trương Tư Ninh sấy tóc cho Vệ Cẩm Huyên, lúc chuẩn bị hong tóc mình, Vệ tiên sinh đã cầm máy sấy, vỗ vỗ xuống sofa bên cạnh: “Lại đây, anh làm cho.”

“Em thấy anh bảo em ‘lại đây’, giống như đang kêu chó con vậy.” Cô cố tình bới móc, nhưng lại cười híp mắt ngồi xuống, có người hầu hạ thật sướng mà.

Vệ Cẩm Huyên giúp cô hong tóc nhưng tay chân vô cùng táy máy, khi thì khẽ hôn tai cô, khi thì mút nhẹ lên gáy lưu lại vết hôn, có khi cố ý vòng tay qua ngực cô còn cố tình đụng chạm vào.

Trương Tư Ninh cũng không thèm quản, để mặc anh tự do chơi đùa, cô ngồi im bất động như núi.

Đợi hai người làm xong, đã gần hai giờ chiều. Trước đó đã nói với quản lý Du, sẽ không ăn cơm cùng bọn họ, nên Trương Tư Ninh gọi điện thoại bảo phục vụ phòng mang mấy món ăn Pháp lên.

Ăn cơm xong, nghỉ ngơi một lúc, sau đó Trương Tư Ninh và Vệ Cẩm Huyên thay y phục trang trọng hơn, chuẩn bị chu đáo mọi thứ rồi ra khỏi phòng. Bọn họ không rời khỏi khách sạn, chỉ là Vệ tiên sinh kiên trì muốn đứng ở cửa khách sạn đón ông cụ. Anh nói, vốn dĩ anh nên đến nhà chào hỏi người lớn, nhưng vì không tiện mới chuyển đến gặp mặt ở khách sạn, chuyện này có chút không phải phép rồi, là con cháu, tự mình ra nghênh đón là chuyện nên làm.

Lúc Trương Tư Ninh nghe anh giải thích như vậy, trong lòng mềm nhũn đến rối tinh rối mù, ôm cổ anh vuốt mông ngựa nịnh nọt: “Vệ tiên sinh, trong lòng em, anh là người đàn ông nhất nhất nhất trên đời!”

Vệ Cẩm Huyên liền hỏi: “Ở trên giường cũng nhất nhất nhất?”

Trương Tư Ninh trực tiếp đáp trả bằng một cái liếc mắt, nhưng rất nhanh sau đó đã ghé sát tai anh thì thầm: “Ở trên giường cũng nhất nhất nhất.” Khiến Vệ tiên sinh nhà ta phơi phới, ánh mắt cong lên như trăng lưỡi liềm.

Ông cụ Trương tự ngồi taxi đến, vừa bước vào đại sảnh khách sạn, nhìn thấy bảo bối của mình đứng cách đó không xa liền giơ tay ra vẫy vẫy, rồi thấy còn có một người đàn ông cao lớn khí chất không tầm thường đứng chống gậy bên cạnh. Khuôn mặt đang tươi cười của ông cụ lập tức thu vào, suy nghĩ rối tung mù mịt, không phải cháu gái bảo bối của ông yêu một người tàn tật đó chứ?!