Nghệ ~~ Bảo bối

Quyển 6 - Chương 62: Học võ ký




Minh Hi bưng chén ngồi ở cạnh cửa, vừa ăn vừa xem Thượng Quan Nghệ luyện kiếm, đôi mắt nhỏ tích lưu chuyển (?), người lại không ổn định. “Nghệ, để tránh chuyện lần trước lại xảy ra lần nữa, ta thấy chúng ta hay là không nên lại đi ‘bán thân táng x’, không có bảo đảm, không an toàn, không đáng tin cậy.” Hai ba cái đem cơm ăn hết, đứng lên nói: “Chúng ta đi mãi nghệ đi!” Hai mắt sáng lên nói.

A? Thượng Quan Nghệ há to mồm nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Minh Hi. “Ta không biết nuốt kiếm, cũng không biết ngực làm vỡ tảng đá  lớn. Chẳng lẽ ngươi biết?” Nghiêng đầu hỏi.

“Không biết!” Minh Hi lắc đầu. “Bất quá ta biết cái này!” Nhìn nhìn chung quanh không có ai, kéo Thượng Quan Nghệ qua một bên, đem một tảng đá để dưới đất, một cước đạp lên.

“…” Thượng Quan Nghệ nhìn chân Minh Hi đạp tảng đá, sau đó trợn to hai mắt nói với Minh Hi: “Minh Hi ~”

“Cái gì?” Cười hỏi.

“Ngươi không bị cấn (?) chân sao?” Thượng Quan Nghệ cẩn thận hỏi.

“…Ngươi cút sang một bên cho ta!” Minh Hi một cái phi cước đá tới.

Thượng Quan Nghệ bỉu môi bụm mông đau, ngồi chồm hổm dưới đất cẩn thận tìm, kết quả cái gì cũng không tìm được, nghi ngờ hỏi: “Minh Hi, tảng đá mới nãy đâu, tảng đá bị ngươi giẫm dưới chân đâu?” Sao không thấy.

“Nó đã hóa thành hạt bụi, theo gió biến mất rồi ~” Minh Hi bày một tư thế phiêu dật.

Thật hay giả? Thượng Quan Nghệ lau một cái ở trên mặt đất. “Uy, tảng đá này giẫm lên tuy là lợi hại, nhưng mà cũng thật không có mánh khóe, rất khó thu hút ánh mắt người khác.” Rất (sát) có chuyện lạ nói, một bộ dáng lão học cứu (chỉ những người chuyên nghiên cứu kinh thư, hủ nho).

“Ngươi nói cũng phải!” Minh Hi cũng ngồi chồm hổm xuống. “Ngươi ngoại trừ mấy chiêu kiếm pháp kia và khinh công cũng không biết những cái khác?” Như vậy quá càn rỡ đi, tất cả đều là khoa chân múa tay. “Ngươi có cái gì lợi hại hơn khinh công không, cái loại chỉ có thể thu hút ánh mắt người khác.” Hai tay không nắm lại để ở trước mặt.

“Ngươi nói cái bộ dáng kia của cha ta, hắn có thể biết võ công gì, hắn cũng chỉ có thể xem thương phong lạc chẩm (cảm mạo, sái cổ), nhân tiện nhận đở đẻ cho heo trong thôn. Nếu như hắn thật sự lợi hại như vậy, làm sao lại mỗi buổi tối ở trên giường loạn kêu la!”

Chuyện trên giường này và võ công cao thấp không có quan hệ quá lớn đi? Nhìn Thượng Quan Nghệ hầm hừ tức giận, Minh Hi đành phải ôm lấy vai Thượng Quan Nghệ. “Hai huynh đệ chúng ta đều giống nhau, đều uổng công có một thân nội lực, lại không biết võ công gì! Ai…đại hiệp mãn đại phi (?), sao chúng ta cũng không chọn được một người.”

“Đi!” Thượng Quan Nghệ kéo Minh Hi đi ra ngoài.

“Đi làm gì?”

“Đi lên hoang sơn dã lĩnh thủ, lão tử cũng không tin vẫn chọn không được một đại hiệp bị trọng thương té ngã ở hoang sơn dã lĩnh.”

“A?” Điên rồi, hắn thật đúng là tưởng đại hiệp là rau dại khắp nơi trên đất, nói nhặt là nhặt ngay. “Nghệ, ngươi bình tỉnh một chút. Ngươi nghe ta nói…Đó là con người, không phải là cỏ dại, không phải đồ bỏ đi. Hơn nữa, cao thủ chân chính đâu dễ dàng bị thương như vậy!” Minh Hi vội vàng kéo lấy Thượng Quan Nghệ hăng hái bừng bừng. “Đại gia, ngươi đừng có náo loạn có được không, chúng ta hay là đi bày sạp kiếm tiền đi, làm người vẫn là thực tế một chút mới tốt!” Thật muốn đánh mình một cái miệng rộng, hắn sao nói nhiều như vậy.

“Ta làm người đã rất thực tế rồi!” Thượng Quan Nghệ chạy vào phòng cầm lấy túi vải lớn của mình, dắt tay Minh Hi xuất môn.

“Thiên a! Địa a! Tha cho ta đi!” Minh Hi bi thương gào thét.



“Một cái, hai cái, ba cái…mười cái, trời ạ! Hắn bị muỗi cái kia cắn hơn mười mục u, ô ~~ thật là ngứa, ngứa muốn chết! Minh Hi ra sức gãi mục u trên người. “Thượng Quan Nghệ ngươi cái tên vương bát đản, đã nói với ngươi là chuyện không thể nào, ngươi vẫn cứ muốn thủ. Còn nhất thủ thủ 3 ngày, ngươi xem ta bị muỗi cắn.” Chỉ vào mục u trên người. “Cầm tới, cho ta ăn nữa!” Đoạt lấy hạt dưa trong tay Thượng Quan Nghệ, tự mình cắn.

“Còn không phải là ngươi!” Thượng Quan Nghệ dùng sức gãi mục u trên người. “Ngươi chẳng phải là vẫn khoe mình có bao nhiêu lợi hại sao! Ngươi không phải nói chúng ta thẳng hướng đông nam đi, thì có thể tìm được bảo sao! Bảo thì không tìm được, mục u tới có một đống, ngươi còn có mặt mũi nói ta!” Thượng Quan nghệ dẫu môi.

“Nếu không phải là ý nghĩ đáng giá của ngươi thủ tại chỗ này, ta lại ở chỗ này chờ cho muỗi ăn sao!” Minh Hi nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ngươi đây là trách ta sao!” Thượng Quan Nghệ la hét.

“Không sai, ta là đang trách ngươi!” Minh Hi rống lại. “Trừng cái gì trừng, ngươi có tin ta đánh ngươi hay không!”

“Sợ ngươi hả! Tới a!”

“Tới a!”

Hai người ấu trĩ ngực đụng ngực, đầu chọi đầu. Bắt đầu cuốn tay áo lên, tiếp  tục lời lẽ đe dọa lúc đầu.

“Ta muốn đánh cho ngươi đi về bọn họ cũng nhìn không ra!”

“Hừ, ngươi cứ khoác lác đi! Ta lại muốn đem hai chân của ngươi đánh gãy!”

“Ta nói trời sao tối như vậy, nguyên lai là ngươi ở đây dung tục khoác lác!”

“Cứu…cứu mạng…”

“Thôi đi! Ngươi giả bộ cái gì, trên trời những ngạo mạn kia rõ ràng là ngươi khoác lác ra!”

“Cứu…cứu mạng…”

“Thượng Quan Nghệ ngươi đừng được đằng chân lân đằng đầu!”

“Minh Hi là ngươi cho vẻ mặt không biết xấu hổ!”

“Cứu…mạng…” Tiếng cầu cứu yếu ớt truyền tới.

“XXOO@#%a…”

“$%*&$#sd…”

Hai người chống nạnh vẫn không có động thủ, chỉ là mặt đối mặt chửi nhau. Chửi suốt một nén nhang. Đến khi hai người đều chửi miệng khô lưỡi khô, thở không nổi, hai người bọn họ mới ngừng lại, thay đổi dùng mắt trừng nhau. Cũng đồng thời hướng bên hông mình tìm kiếm thùng nước trúc, chuẩn bị tiếp tục tái chiến.

“Thượng Quan…”

“Cứu mạng…”

“Minh…”

Minh Hi móc móc lỗ tai, “Khụ khụ ~~ ngươi có nghe thấy âm thanh gì hay không? Ta hình như nghe được có người kêu cứu mạng.” Nghiêng đầu suy nghĩ một chút. “Không biết là ta ảo giác (huyễn thính) sao?”

“Không biết!” Thượng Quan Nghệ lắc lắc đầu. “Bất quá hình như là có nghe được cái gì.” Hai người đều dựng tai lên. “Không có, có thể thật sự là chúng ta…”

“Cứu…cứu…ta…”

“Không phải a, thật sự có động tĩnh!” Minh Hi quát một tiếng, mau mau đi tìm nơi phát ra tiếng, cuối cùng ở trong đống cỏ bên cạnh tìm được một người toàn thân trọng thương. “Nghệ, tìm được rồi, ở chỗ này!” Kêu Thượng Quan Nghệ ở bên kia tìm kiếm qua.

Nghe tiếng Minh Hi kêu, Thượng Quan Nghệ lập tức chạy tới. “Mau nhìn xem hắn có võ công hay không!” Oa ha ha, thật sự để hắn đợi được. Trong mắt sáng lên nhìn chằm chằm tay Minh Hi bắt mạch. “Thế nào, có phải cao thủ gặp nạn hay không.” Khẩn trương hỏi.

“Mặc dù trên người của hắn có dấu vết võ công bị hao phí, bất quá nội lực trên người hắn còn không có thâm như hai chúng ta, hẳn không phải là cao thủ gì.” Minh Hi không có hứng thú lắc đầu.

“Về nhà, đói bụng rồi!” Thượng Quan Nghệ trề môi.

“Đi thôi!” Minh Hi đứng lên vỗ vỗ tay. “Ta đã nói không nên ôm hy vọng quá lớn.”

“Bí…tịch…”

Người đi được hai bước nghe thấy hai chữ ‘bí tịch’, ‘xoạt’ một tiếng nhảy trở lại, ngồi xổm bên cạnh người bị trọng thương. “Ngươi nói cái gì?” Thượng Quan Nghệ nhặt lên một nhánh cây nhỏ chọt chọt người nằm trên mặt đất.

“Bí…tịch…giao cho…” Người trên mặt đất đem một cuộn da dê nhỏ giao cho Thượng Quan Nghệ. “Giao cho…Minh…chủ, ma giáo…muốn…” Không ngừng há mồm thở dốc.

“Giao cho ai? Ngươi nói rõ ràng a!” Minh Hi ra sức đẩy đẩy người toàn thân chảy máu.

“Minh…chủ…bọn họ…không nghĩ tới…ta sẽ đem bí tịch giấu ở kia…ha ha ha ~~~” Cười lớn mấy tiếng tắt thở.

Thượng Quan Nghệ hoang mang nhìn cuộn da dê trong tay mình. “Kia? Hắn nói hắn đem đồ vật giấu ở đâu? Chỗ đó…” Nhìn vật trong tay, lại nhìn Minh Hi bên cạnh đồng dạng hoang mang, cuối cùng nhìn người đã chết, ánh mắt di động. Chỗ đó… “Di ~~~” Thượng Quan Nghệ quát to một tiếng, đem đồ vật trong tay ném cho Minh Hi, không ngừng chà tay. “Ghê tởm muốn chết, ghê tởm muốn chết!”

“Thượng Quan Nghệ ngươi muốn chết hả! Lại đem thứ ghê tởm như vậy ném cho ta!” Hai tay Minh Hi không ngừng thay nhau, sau cùng lại đem cuộn da dê ném trở lại cho Thượng Quan Nghệ. “Ngươi không phải là luôn muốn sao, sao không cầm lấy!”

“Đừng…đừng ném qua! Thật là ghê tởm!” Thượng Quan Nghệ sợ hãi kêu lên chạy đi.

“Vương bát đản!” Minh Hi tức muốn điên, từ trên thi thể xé xuống một mảnh vải bọc lên cuộn da dê, sau đó  treo ở thắt lưng. “Thượng Quan Nghệ, ngươi quay lại cho ta!” Đuổi theo.