Nghệ ~~ Bảo bối

Quyển 6 - Chương 65: PN: Oan gia (Hạ)




Thượng Quan Nghệ cầm kiếm nhìn người cùng mình dây dưa, đem kiếm nhấc tới trước ngực, cười khẩy nói: “Ôi, không nghĩ tới Thiên Vũ này cởi mở như thế, ngay cả tiểu hài tử cũng có thể đến kỹ quán tầm hoan tác lạc (tìm mua vui). Nhìn người trước mặt chỉ lộ ra gương mặt trẻ con cười to. “Lông dài đầy đủ rồi sao!”

“Trổ tài miệng lưỡi tranh cãi!” Người toàn thân áo choàng lay động nước trong ao, đem giọt nước kết thành giọt băng bắn về phía Thượng Quan Nghệ. Sau đó tung người về phía trước, năm ngón tay khép lại cắm thẳng vào trái tim Thượng Quan Nghệ.

Khóe miệng nụ cười chưa tản, Thượng Quan Nghệ chân hơi cong, bỗng nhiên phát lực, thân thể như mũi tên lướt qua giọt băng đối phương phóng tới, tay trái nắm lại dùng sức đánh về phía bụng đối phương không kịp phòng ngự. Thân hình Thượng Quan Nghệ quá mức thần tốc, lại ở trong tầm mắt người khác lưu lại mấy cái ảo ảnh.

Người tới thấy Thượng Quan Nghệ phản thủ làm công, thẳng táp xông về phía mình, lập tức nghiêng người tránh ra, nhưng vẫn là bị Thượng Quan Nghệ kéo ra áo choàng, một đầu tóc dài màu bạc lộ ra.

Người xem náo nhiệt xung quanh thấy được một đầu tóc bạc này, cũng hít một hơi khí lạnh. Chỉ cần là người Thiên Vũ, thì không phải không biết Hàn đế của bọn họ đăng cơ năm năm, khai cương khuếch thổ (mở rộng lãnh thổ) chính là một đầu tóc bạc, hơn nữa toàn bộ đại lục cũng chỉ có hắn là tóc bạc.

Hàn Triệt nhìn áo choàng trên mặt đất, cong lên khóe miệng. “Có ý tứ, ngươi là người đầu tiên đỡ được ba chiêu của ta ngoại trừ Diệm ra. Ta để cho ngươi toàn thây!” Tay ở trong nước hất lên, đem nước tạo ra lợi kiếm liền nắm trong tay, mắt trở nên đỏ như máu.

Oa! Thật thần kỳ! Thượng Quan Nghệ nhìn người trước mặt mắt biến đỏ, nói: “Ngươi hiện tại nếu như lại dài ra một đôi tai, chính là con thỏ!” Cười ha ha.

Hàn Triệt vừa hạ xuống, tiếng rít của lợi kiếm xé rách không khí liền đâm thẳng tới, Thượng Quan Nghệ đem bảo kiếm để ngang trước ngực vung lên, ngăn cản băng kiếm hướng cổ mình đâm tới. Mà chân của Hàn Triệt lại thừa cơ quét về phía thắt lưng đối phương, Thượng Quan Nghệ lộn ngược ra sau một cái tránh thoát, đồng thời trên không trung ngăn trở kiếm đâm về phía ngực mình.

Kiếm chiêu của Hàn Triệt tất cả đều là chiêu tấn công, tựa hồ căn bản không tồn tại bất kỳ sách lược lui thủ, sau khi bắt đầu chiêu thứ nhất liền chuyên hướng chỗ yếu hại toàn thân Thượng Quan Nghệ đâm, chọc, khiêu, chém, khiến cho hắn chống đỡ mệt mỏi. Kiếm ảnh đầy trời đan vào thành lưới, trùm thân ảnh Thượng Quan Nghệ, bất luận sa vào hắn làm sao nhảy lên nhanh chóng di chuyển cũng không cách nào giãy dụa.

Thượng Quan Nghệ thân ở trong giông bão, nửa rũ xuống mi mắt. Hắn không nghĩ tới đối phương lại khó chơi như thế, vì vậy vạch ra ngón giữa tay trái, bày ra dấu tay liên hoa, cấp tốc quét qua thân kiếm, thân thể hơi nghiêng, ánh nến sau lưng chẳng biết vì sao quang mang chói mắt. Chính diện Hàn Triệt tay cầm băng kiếm chém về phía đầu vai Thượng Quan Nghệ hai mắt đột nhiên gặp ánh sáng mạnh mẽ đành phải híp mắt một chút, trong tầm mắt lại ánh ra cánh hoa màu đỏ như máu, một cánh hai cánh ba cánh tầng tầng lớp lớp xoắn dãn khép mở, đang kinh ngạc có phải là ảo giác hay không, một luồng lực lớn đánh về phía hắn, hơn nữa không ai có thể kháng cự. Hàn Triệt vội vàng nâng kiếm ngăn cản, kết quả làm cho lực càng lớn tăng lên càng quá mức, gan bàn tay chấn động tê dại, bị đẩy lui mấy bước.

Hàn Triệt nhất thời cảm thấy tâm mạch khí huyết quay cuồng, ấn xoa ngực nửa đè xuống bốn chân khí chạy tán loạn, trợn mắt nhìn lại, trước mắt đâu có cánh hoa màu đỏ như máu gì, chỉ có Thượng Quan Nghệ ở tại chỗ, bảo kiếm nâng ở trước ngực, tay trái liên hoa ấn như cũ dán tại thân kiếm.

Bạch y thắng tuyết, y sam phất phới, Thượng Quan Nghệ nâng lên hai mắt, vô tâm vô cảm vô tình, giống như thần chi!

“Huyết sắc hồng liên!” Hàn Triệt mị mắt. Không nghĩ tới người này lại biết tuyệt thế thần công thất truyền trăm năm. Bất quá hắn cũng ở trong sách xem qua, tai hại lớn nhất của loại võ công này chính là cần tiên huyết (máu tươi) người sử dụng đánh kết ra liên hoa, là một loại võ công tổn nhân bất lợi kỷ (hại người không có lợi cho mình), xem ra mình đúng là bức hắn nóng nảy, ngay cả loại vỏ công này cũng sử dụng ra. “Xem ngươi có bao nhiêu máu để kết hồng liên!” Hàn Triệt nâng kiếm xông tới, lại bị một thân ảnh đánh ra.

“Không sao chứ?” Minh Hi ngăn ở trước người Thượng Quan Nghệ. Nhìn nam nhân tóc đỏ đuổi theo mình đứng ở bên cạnh nam nhân tóc bạc. Chờ một chút…tóc bạc? Theo như hắn biết trên đại lục này chỉ có một người là tóc bạc, sẽ không phải là…cẩn thận nhìn về phía người đối diện.

Tầm mắt của Thượng Quan Nghệ nhìn chăm chú về phía Hàn Triệt, lạnh lùng không nói, mà Hàn Triệt cũng lạnh lùng trừng lại. Trong lúc nhất thời, bầu không khí trở nên ngưng trệ cứng ngắc, khí thế của hai người kéo dài tới cả đình viện, khiến cho tất cả mọi người không nói gì thần phục.

Hồi lâu, vẻ mặt ngưng trọng của Thượng Quan Nghệ bỗng nhiên suy sụp, cười khổ quay đầu nói: “Minh Hi a, chiêu thức phần dưới ta đều đã quên…nghĩ thế nào cũng nhớ không ra…” Hắn vừa mới thật sự vắt hết óc suy nghĩ thật lâu, tuyệt đối không phải là vì bày vẻ tạo dáng.

Mộc Lẫm chạy tới hiện trường nghe thấy Thượng Quan Nghệ nói thiếu chút nữa trượt tới, may mà đỡ lấy cửa sổ mới không đến nỗi lộ ra làm trò cười cho thiên hạ.

Hàn Triệt và Tiêu Diệm thì bởi vì Thượng Quan Nghệ biểu hiện trước sau tương phản thật lớn, ngẩn ngơ trong lúc nhất thời không biết nên phản ứng thế nào mới được.

Mà mọi người xem náo nhiệt có không ít người té ngồi trên đất.

Chỉ có Minh Hi hảo tâm vỗ vỗ bả vai Thượng Quan Nghệ tỏ vẻ an ủi: “Không nhớ được thì ôm tập nhiều mấy lần là tốt rồi, ngươi chính là không chăm chỉ mới có thể thư đáo dụng thì phương hận thiểu.(tác hại của việc lười đọc sách?)”

Thượng Quan Nghệ cười hì hì gãi đầu một cái, lại cũng không có cách nào phản bác.

Thấy nhóm lớn quan binh xông vào, đem kỹ quán vây thủy tiết bất thông (nước chảy không lọt), Minh Hi biết bọn họ là không tránh thoát. Mắt sắc tìm được Mộc Lẫm lẫn trong đám người, chuyển một cái ánh mắt đi qua, ý bảo hắn đừng bại lộ mình, có cơ hội tới cứu bọn họ, liền đem kiếm cuộn trở lại thắt lưng, kéo Thượng Quan Nghệ từ trên mái hiên nhảy xuống, “Chúng ta đầu hàng!” Giơ cao hai tay.

Hàn Triệt mị mắt nhìn hai người một hồi, “Đem bọn họ mang đi!” Đi ra kỹ quán ở giữa mọi người đang quỳ lại. Thú vị, thật sự rất thú vị, đã lâu không có thú vị như vậy.

Tiêu Diệm nhìn lướt qua đám người, liền đi theo Hàn Triệt đi ra ngoài.

Thấy Minh Hi và Thượng Quan Nghệ bị người bắt đi, Mộc Lẫm rũ vai xuống. Hay thật, vừa đến Thiên Vũ này liền đem hoàng đế của người ta chọc cho phát cáu, xem ra lúc này bọn họ là không dễ chịu lắm. Thi triển khinh công ẩn thân trong đêm tối, theo sát phía sau, tùy thời nghĩ cách cứu.

***

Địa lao âm trầm ở chỗ sâu có một tòa phòng giam dùng huyền thiết (thép) làm thành. Ánh nến lay động, chỉ thấy trong phòng giam có một sợi dây thừng treo lơ lửng buộc ở hai bên, hai thân ảnh ngồi ở trên sợi dây.

Minh Hi nhìn chuột phía dưới nhàn nhã tản bộ, ôm thật chặt thắt lưng Thượng Quan Nghệ, toàn thân run rẩy.

“Minh… Minh… Hi… buông… buông tay… thở… thở… thở… không… được…” Thượng Quan Nghệ nghẹn đỏ mặt, thử kéo ra Minh Hi ôm chặc mình.

“Đừng… loạn hoảng!” Thấy chuột phía dưới nâng lên cái đầu nhỏ nhìn mình một cái, Minh Hi nhất thời sợ tái mặt.

Là ngươi loạn hoảng có được hay không! Thượng Quan Nghệ liếc Minh Hi một cái, vỗ vỗ an ủi. Bọn họ hiện tại trên tay không có binh khí, lan can lại là làm bằng huyền thiết, trừ phi bọn họ biến thành con muỗi bay ra.

“Uy, ngươi không phải là đi ra ngoài ‘hư hư’ sao. Thế nào lại chọc tới tên tóc đỏ kia?” Thượng Quan Nghệ đánh đánh Minh Hi hỏi.

“Quái vật ca ca tóc đỏ kia chính là chúng ta ban ngày thuận tay dắt dê.” Minh Hi buông tay. “Ai biết ta chỉ đứng ở dưới tàng cây hóng gió một chút, đã bị hắn đuổi kịp. Ta ngược lại hiếu kỳ các ngươi ở trong phòng nằm, như vậy chọc đến hoàng đế Thiên Vũ của Người ta!” Thật là một tên không yên tĩnh.

“Còn không phải là trách ngươi!” Thượng Quan Nghệ tức giận nói. “Chúng ta tưởng là ngươi rơi vào trong hầm cầu, cho nên Mộc Lẫm phải đi vớt ngươi a, sau đó hắn cũng vừa đi chả một lúc. Ta liền nghĩ các ngươi có phải một khối rơi tới trong hầm cầu hay không, cho nên ta cũng đi tìm ngươi, kết quả là gặp gỡ người tóc bạc kia.” Lúc đó mình cũng uống nhiều, liền đem tên kia lớn lên có gương mặt trẻ con cho là tiểu quan của kỹ quán, sau đó thì chạy đi trêu ghẹo. Kết quả hai người cứ vì thế đánh nhau. Đương nhiên Thượng Quan Nghệ tuyệt đối sẽ không ngốc đến nỗi đem toàn bộ sự thật nói ra, bởi vì cái kia sẽ làm Minh Hi bóp chết hắn, mà hắn hiện tại cần phải làm là đem tất cả lỗi lầm đều đẩy ra ngoài.

Minh Hi nghe Thượng Quan Nghệ nói xong, hổ thẹn cúi đầu, trong lòng hối hận mình vì sao không ‘hư hư’ xong liền trở về phòng, như vậy cũng sẽ không để cho người ta bắt tại trận. Biết đâu hắn hiện tại đang nằm thoải mái ở trên giường lớn làm mộng đẹp, mà không phải hiện tại ngồi ở trên sợi dây nhìn con chuột phía dưới tản bộ. “Ta sai rồi!”

Thượng Quan Nghệ xoay đầu qua một bên, kéo ra một vẻ mặt cười rất vui vẻ, sau đó nghiêm túc quay trở lại, lời nói thành khẩn nói: “Biết sai có thể thay đổi, kỳ tâm khả thiện!” (?)

“Hai ngươi nói xong chưa?” Hành lang hắc ám truyền tới giọng nói của Mộc Lẫm, người cũng đi tới trước cửa lao, buồn cười nhìn hai người. Thượng Quan Nghệ này cũng quá có thể điên đảo thị phi. Rõ ràng là hắn không có mắt đi trêu chọc Hàn đế, hiện tại cư nhiên vứt đi được nhất thanh nhị tịnh, thật đúng là cho rằng không có ai thấy.

“Ngươi thế nào mới đến!” Thượng Quan Nghệ vui vẻ đến từ trên sợi dây nhảy xuống, chạy tới trước lan can. “Đem cửa mở ra nhanh lên!”

Ta van ngươi, người này cũng quá không có lương tâm, hắn chính là một mạch chạy theo, đến lúc đợi tới đêm khuya, thấy phòng giữ buông lỏng mới mê ngất thủ vệ, cầm chìa khóa đi vào. Cũng không nói hỏi một chút mình có bị thương không, cầm chìa khóa ở trước mặt Thượng Quan Nghệ quơ quơ, Mộc Lẫm cười nói: “Ta muốn nghe tiểu cẩu kêu!”

Thượng Quan Nghệ trợn to hai mắt nhìn Mộc Lẫm, hoài nghi người này có phải người khác ngụy trang hay không. Cẩn thận nhìn lại nhìn, cuối cùng xác định là bản tôn. “Gâu, gâu gâu!” Đem tay trái giả dạng móng vuốt cẩu đưa tới.

Dáng vẻ của Thượng Quan Nghệ chọc cho Mộc Lẫm cười đến nỗi chân nhuyễn.

“Hai ngươi làm gì đấy!” Minh Hi kêu lên. “Đây đã là lúc nào, hai ngươi còn có tâm tư chơi đùa này, một hồi thủ vệ quay lại chúng ta muốn chạy cũng chạy không được!” Hai cái tên không có tim có phổi này.

“Vậy thì học tiếng tiểu trư kêu!” Mộc Lẫm suy nghĩ một chút nói.

Thượng Quan Nghệ nghiêng đầu suy nghĩ một lát, lắc đầu nói: “Phải nói học trư kêu, vậy Minh Hi thật là nhất tuyệt.” Nhìn về phía Minh Hi lắc hai cái chân.

Được, nhìn dáng vẻ, hắn nếu như không kêu, tên này thật đúng là không định mở cửa. Liếc nhìn Mộc Lẫm và Thượng Quan Nghệ một cái, kêu lên: “Tức tức ~~ tức tức ~~” (này là tiếng heo kêu hở?)

Mộc Lẫm tay run run cầm chìa khóa cắm vào trong ổ khóa. “Hai người các ngươi thật sự là quá buồn cười!”

“Cảm ơn a!” Minh Hi hừ hừ, xông ra ngoài. Địa phương quỷ quái chết tiệt này, hắn không muốn ở thêm một chút nào, nhìn thấy đại môn mở ngay trước mặt, trong lòng nhảy nhót, nhưng ai biết người hắn vừa ra khỏi cửa, đã bị đuốc bên ngoài lay động không mở mắt ra được.

Thượng Quan Nghệ theo sát phía sau không ngờ tới người trước mặt lại đột nhiên dừng lại, thẳng đụng vào, hai người đều nằm trên mặt đất. Mộc Lẫm đi ra ngoài sau cùng nhìn đuốc đầy sân và hai người ngồi ở giữa, hiểu rõ bọn họ lúc này là chắp thêm cánh cũng không thoát. Bĩu môi một cái, đem hai người dưới đất kéo lên.

“Ta còn tưởng là ngươi không tới cứu bọn họ chứ.” Tiêu Diệm cười lạnh nhìn người cuối cùng từ trong địa lao đi ra. Bọn họ chính là đợi suốt tới đêm khuya, không nghĩ tới tên này nhẫn nhịn lâu như vậy.

“Ta vốn là không muốn tới, nhưng lương tâm ái náy!” Mộc Lẫm đề phòng nhìn hai người.

Vốn là tựa lưng vào ghế ngồi Hàn Triệt đứng dậy, tầm mắt ở trên người ba người dạo qua một vòng, cuối cùng dừng lại ở trên người Mộc Lẫm. “Ngươi là kẻ chủ mưu?”

“Không phải! Không phải!” Ba người đồng thời lắc đầu phủ nhận.

“Nga?” Hàn Triệt khiêu mi, tiếp theo nhìn về phía Thượng Quan Nghệ cùng mình đánh không phân cao thấp. “Vậy là ngươi?”

“Không phải! Không phải!” Ba người lần thứ hai đồng thời lắc đầu phủ nhận.

Hàn Triệt ánh mắt phát lạnh, nhìn chằm chằm Minh Hi. “Nói như vậy là ngươi!”

“Không phải! Không phải!” Bất quá lần này chỉ có một mình Minh Hi la lên.

“Hừ!” Tiêu Diệm hừ lạnh.

Minh Hi tức giận nhìn hai tên bán đứng hắn, “Các ngươi sao không nói nghĩa khí như vậy!” Hung hăng véo Mộc Lẫm và Thượng Quan Nghệ một cái.

“Quên đi!” Hàn Triệt khoát khoát tay. “Các ngươi ai là chủ mưu, trẫm một chút hứng thú cũng không có. Đúng lúc nam sủng hậu cung của trẫm đều chết hết, thì dùng các ngươi bổ sung vào.”

Nghe Hàn Triệt nói, ba người thiếu chút nữa hóa đá, Minh Hi nuốt nuốt nước miếng, một cước đá Thượng Quan Nghệ ra ngoài. “Bệ hạ nếu như thích ngoạn, thì ngoạn người này đi! Nhìn hắn dáng dấp quốc sắc thiên hương biết bao!”

“Minh Hi!” Thượng Quan Nghệ hung hăng trừng Minh Hi. “Mộc Lẫm, ngươi gật đầu là có ý gì!”

Nhìn ba người tranh cãi, Hàn Triệt và Tiêu Diệm có chút không kiên nhẫn. “Được rồi!” Hàn Triệt hất tay áo một cái. “Các ngươi ai cũng chạy không được! Người đâu, đem bọn họ tắm rửa sạch sẽ cho trẫm, chuẩn bị thị tẩm.”

“Đợi đã!” Mộc Lẫm quát to một tiếng, từ trong ngực móc ra một miếng ngọc bài, ném cho Hàn Triệt.

Hàn Triệt nhìn bài tử trong tay hơi sửng sờ, sau đó cùng Tiêu Diệm liếc nhau. “Đem bọn họ dẫn đến thư phòng!” Liếc mắt nhìn ba người, hai người xoay người ly khai.

“Ngươi mới vừa đưa cho hắn vật gì?” Thượng Quan Nghệ vỗ vỗ Mộc Lẫm. Minh Hi cũng tò mò đi tới.

“Ngọc bài chứng nhận thân phận của ta!” Mộc Lẫm đi theo thị vệ dẫn đường ly khai, Minh Hi và Thượng Quan Nghệ vội vã đi theo.

Thư phòng.

“Ta có thể thả các ngươi, cũng có thể để cho các ngươi an toàn trở về Thiệu Ly.” Hàn Triệt nói.

Ngươi sẽ tốt bụng như vậy? Ba người đề phòng nhìn Hàn Triệt. “Ngươi có điều kiện gì?” Mộc Lẫm mở miệng hỏi. Người này làm sao tốt bụng như vậy, nhất định có yêu cầu.

“Ta giúp ngươi leo lên vương vị, ngày nào đó Thiên Vũ ta muốn xuất binh đánh Viêm Hoa, ngươi phải xuất binh tương trợ.”

Chỉ đơn giản như vậy? Mộc Lẫm không quá tin tưởng. “Lấy thực lực hiện tại của Thiên Vũ, muốn đánh bại Viêm Hoa hủ bại bất kham, hẳn là dễ như trở bàn tay. Hà tất phải chờ ta đăng cơ làm đế.”

“Cái này ngươi không cần quản, chúng ta tự có suy tính.” Tiêu Diệm nói tiếp.

Mộc Lẫm nhìn Minh Hi một cái, thấy đôi mắt tiểu tử này tỏa sáng, chỉ biết hắn nhất định động oai tâm nhãn (xiêu lòng?). Bọn họ hiện tại đang ở địa bàn của người ta, vẫn là thức thời chả tốt hơn. Hơn nữa, đoạt lấy Thiệu Ly đâu phải chuyện dễ dàng như vậy, nói không chừng đến lúc đó bọn họ liền tự mình chờ không được, cùng vốn không cần hắn xuất binh. “Được!” Lập được hiệp định quân tử.

“Vạn tuế!” Thượng Quan Nghệ hô to, “Rốt cuộc có thể ngủ rồi!”

“Phải không?” Hàn Triệt cười nói. “Lúc ngươi buổi tối ở cửa thang lầu ngăn cản ta, không phải nói muốn ở trên giường ‘nói chuyện một chút’ sao? Hiện tại đúng lúc tất cả mọi người rãnh rỗi!” Ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Thượng Quan Nghệ.

“Có sao? Không có, nhất định là ngươi nhớ lầm!” Thượng Quan Nghệ cẩn thận liếc sắc mặt càng ngày càng đen của Minh Hi.

“Thượng Quan Nghệ!” Minh Hi rống lớn một tiếng, “Rõ ràng là chuyện ngươi gây ra, ngươi còn dám kiên quyết vu cáo cho ta, lợi dụng một chút lương tri còn sót lại của ta! Ngươi cái tên không biết xấu hổ!” Một cước đá tới.