Nghe Nói Cậu Chỉ Xem Tôi Là Bạn

Chương 38: Không Nương Tay






Bầu không khí như đóng băng, thậm chí lúc này không ai dám thốt ra tiếng nào.
Họ nhìn Quý Vãn, rồi lại nhìn Phong Tiến, thậm chí lá bài trong tay Khổng Lập Ngôn còn rơi thẳng xuống đất.
Cảm giác khi bị mọi người nhìn chằm chằm rất kỳ lạ, Quý Vãn đã lâng lâng, nhưng chưa say tới mức đầu óc mụ mị.

Cậu bắt đầu giãy giụa hòng thoát khỏi bàn tay đang ghìm mình của Phong Tiến, muốn quay đầu nhìn xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra sau lưng mà mọi người lại chấn động đến mức quên cả nói cười như thế.
Phong Tiến thu hồi lại pheromone của mình.
Cảm giác nặng nề trên vai nhẹ đi, mọi người thở phào, thoát hẳn khỏi trạng thái ngà say, tỉnh táo trong hoang mang.
“Sao vậy?” Quý Vãn hỏi.
Phong Tiến vẫn đặt tay trên gáy Quý Vãn, dùng ánh mắt ra hiệu với những người khác, nhưng lời thốt ra lại đầy ngờ vực: “Không biết nữa, chắc họ tự dưng bị trúng gió.”
Khổng Lập Ngôn run bắn lên, IQ tăng vọt đến mức cao nhất kể từ khi cậu ta sinh ra tới giờ: “À… hồi nãy trên trần nhà sau lưng các cậu có con nhện to quá, dọa tôi hú hồn!”
Câu này vừa dứt, mọi người nhao nhao phụ họa.
“Tôi cũng vậy, tôi cũng vậy.”
“To kinh khủng, cái giống gì đây, sprider man à!”
Có chuyện này luôn sao, Quý Vãn ngạc nhiên vô cùng, cậu cố vùng khỏi tay Phong Tiến để nhìn ra sau, nhưng chẳng thấy gì cả.
“Cậu tin họ à.” Phong Tiến bình tĩnh phân tích, “Hoặc là họ say đến hoa mắt, hoặc là cố ý nói vậy để ghẹo cậu.”
Quý Vãn ngẫm nghĩ thấy cũng đúng, đâu thể có con nhện nào to vậy được, thế là cậu cười yên tâm.
Haiz, uống rượu vào rồi đầu óc không được nhạy bén lắm, công nhận Phong Tiến giỏi, uống sao cũng chẳng say.
Lượt này kết thúc bởi sự quấy nhiễu của con nhện, bắt đầu luôn lượt tiếp theo.
Trò chơi vẫn tiếp diễn, nhưng đã trở nên nhẹ nhàng đến lạ.
“Cậu thích màu gì nhất?”
“Thích vị gì nhất.”
“Lần đầu tiên, à, lần đầu tiên thi điểm tối đa là khi nào?”
Sau vài lượt đặt câu hỏi cứ như cho mấy bé mẫu giáo, Quý Vãn đứng lên đi vệ sinh.
Lúc nhổm dậy cậu có hơi lảo đảo, ngay sau đó đã được Phong Tiến đỡ.
“Đứng vững không, tôi dìu cậu đi.” Phong Tiến nói, bỏ mặc những đôi mắt đang trợn tròn.
Quý Vãn từ chối không để Phong Tiến dìu, tự bước thật chậm vào phòng vệ sinh.
Đến khi Quý Vãn đi khuất, cửa phòng vệ sinh đóng lại, mọi người đều thở phào, sau đó đồng loạt nhìn Phong Tiến bấy giờ vẫn rất điềm nhiên.
Phong Tiến cầm một miếng dưa hấu lên cắn vài cái, ngước mắt, con ngươi tỉnh táo trông có vẻ không say chút nào: “Có gì thì hỏi luôn đi.”
Nơi này cách âm rất tốt, ở trong phòng vệ sinh không nghe được cuộc đối thoại bên ngoài, thế là những nghi vấn đã tích tụ đầy trong bụng mọi người tức thì như lũ tràn đê, nhưng vì quá chấn động, họ chợt không biết nên hỏi gì trước.
Phương Vi ngắc ngứ: “Có… có phải cậu uống say rồi không?”
“Tôi không say.” Phong Tiến đáp, “Hỏi câu này vô nghĩa, cậu không nghĩ tới việc uống say sẽ nói thật à.”
Mọi người: “…”
Cái này còn đáng sợ hơn á!
“Các cậu chơi với cậu ấy, được, nhưng đừng quá đáng, còn mấy hành động thân mật gì đó thì chắc không cần tôi nói nữa nhỉ.” Giọng Phong Tiến không lớn, nhưng vẫn khiến người nghe rợn gáy.
Bởi nó mang tính chiếm hữu quá mạnh, đã rõ đến mức không thể rõ hơn nữa.
Khổng Lập Ngôn im thin thít, nhìn Phong Tiến, cậu ta nhớ lại những việc mà trước đây mình thấy rất khác thường nhưng không biết rốt cuộc khác thường chỗ nào.
Ví dụ như hai chiếc áo khoác cùng kiểu của Phong Tiến và Quý Vãn.
Hoặc như hôm máy sưởi bị hư, Phong Tiến chịu để Quý Vãn lên giường ngủ chung sưởi ấm, còn cho Quý Vãn ngủ bên trong, sợ cậu ngã xuống giường.
Hay là mỗi lần cậu ta choàng vai Quý Vãn nhưng cứ bị Phong Tiến đuổi đi bằng đủ loại lý do.
Từng chi tiết nhỏ, tất cả mọi thứ đều ùa về trong đầu Khổng Lập Ngôn, song, lời giải thích hợp lý nhất lúc này lại là điều mà trước đây có đánh chết cậu ta cũng chẳng tin.
Phong Tiến thích Quý Vãn.
Còn là đơn phương.
“Hôm nay tôi nói thật với các cậu, ngoài việc muốn các cậu đừng vượt giới hạn, thì còn một hy vọng khác.” Vẻ mặt Phong Tiến vô cùng nghiêm túc, hàng mày nhíu nhẹ, trông như một pho tượng trĩu nặng tâm sự, “Giúp tôi.”
*
Lúc Quý Vãn đi vệ sinh về, trong phòng đã náo nhiệt hẳn lên, không có gì khác thường cả.
“Vãn Vãn tới đây, tiếp tục nào!” Khổng Lập Ngôn gọi.
Thế là Quý Vãn đi đến ngồi xuống, cậu xoa nhẹ lên đuôi mắt, cảm thấy mình ngày càng không muốn suy nghĩ nữa, đầu óc cứ mơ mơ màng màng, nhưng lại chưa muốn ngủ.
Rượu này tác dụng chậm và mạnh thế sao?
Khổng Lập Ngôn phát bài, Quý Vãn cầm lên xem.
Số 1.
Phong Tiến vẫn dựa vào cạnh cậu, Quý Vãn không để ý lắm, nào biết rằng Phong Tiến đã giơ tay ra dấu số 1 ở sau lưng cậu, sau đó lại ra dấu số 2.
Mọi người nhận được ám hiệu, thế là Trương Dương Lý bốc được lá Joker vội nói: “À thì… số 1, nói thật hay thách thức?”
Quý Vãn chọn nói thật, Trương Dương Lý tức tốc nghĩ giúp Phong Tiến xem nên hỏi gì, rồi lắp bắp: “Cậu, cậu có thích ai không?”
Quý Vãn lắc đầu ngay: “Không.”
Mọi người nhìn lén Phong Tiến, chợt chẳng biết nên vui hay sầu.
Vui vì Quý Vãn chưa thích ai.
Sầu vì điều này chứng tỏ cậu cũng không thích Phong Tiến, chí ít không phải thích kiểu kia.
Mắt Phong Tiến tối lại, không có phản ứng gì trước câu nói này.
Bắt đầu lượt tiếp theo, lần này Khổng Lập Ngôn được lá Joker.
Phong Tiến tiếp tục ra dấu hai con số, và Quý Vãn lần nữa được vinh danh.

Khổng Lập Ngôn nhìn Phong Tiến rồi lại nhìn Quý Vãn, chợt nảy ra một suy nghĩ!
Trước đây Quý Vãn nói không phải nụ hôn đầu, cậu đã hôn một người khác cũng là bạn bè.
Lúc đó họ tưởng cậu hôn người nọ cũng vì trò chơi, nhưng giờ ngẫm lại, chẳng lẽ là…
“Vãn Vãn, người bạn đã hôn cậu là ai?” Khổng Lập Ngôn hỏi một cách khó nhọc.
Quý Vãn sửng sốt, dù não đang trì trệ nhưng cậu cũng biết không thể để lộ chuyện này.

Không thì với tính hay đùa của bạn bè Phong Tiến, chắc sẽ bảo cậu và Phong Tiến sắp kết hôn sinh con luôn mất.
“Tôi chọn thách thức.” Quý Vãn đáp.
Thấy Quý Vãn đã hồn nhiên sập bẫy, Khổng Lập Ngôn che mắt lại, tâm trạng cực kỳ phức tạp: “Vậy, vậy cậu và số 3 hôn nhau đi.”
Quý Vãn nhíu mày vừa định từ chối, một giọng nói chợt xen vào cướp lời: “Số 3? Là tôi.”
Phong Tiến lật bài mình lên, để lộ con số 3.
Quý Vãn: “Hả…”
Quý Vãn chưa kịp nói tiếp, những người còn lại đã hít sâu, bắt đầu ầm ĩ:
“Trời ơi, không ngờ là anh Phong!”
“Úi úi, chẳng phải anh Phong nói không chơi vụ này à, thôi bỏ qua lượt này đi.”
“Sao thế được, có còn xem bọn này là anh em không, ai cũng chơi hết chỉ mỗi cậu ấy không chơi, không dám chứ gì?”
“Đúng đó! Muốn gì đây?”
“… Đừng cãi nhau, Phong Tiến không phải người như vậy.” Thấy cả bọn sắp nảy sinh xung đột, Quý Vãn vội can ngăn.
Mọi người yên tĩnh một lúc, đâu ai ngờ Quý Vãn sẽ nói giúp Phong Tiến, dù sao thì dựa theo kế hoạch của họ, tiếp theo phải là Khổng Lập Ngôn đứng ra hòa giải mới đúng.
Cũng may Khổng Lập Ngôn phản ứng kịp, cậu ta hùa theo lời Quý Vãn: “Đúng đúng đúng, Vãn Vãn nói đúng, anh Phong không phải loại người như vậy đâu! Anh em với nhau cả, đâu có chuyện không nể mặt như vậy, anh Phong nhỉ?”
Phong Tiến không đáp, chỉ gật đầu.
Hắn nhìn Quý Vãn, sau đó nắm cổ tay cậu: “Vậy làm nhé?”
Trước đó Quý Vãn không muốn hôn ai trong mấy trò chơi thế này chút nào, nhưng nếu đối tượng là Phong Tiến thì hình như cũng chấp nhận được, dù sao cậu và Phong Tiến cũng quả thật đã ‘trước lạ sau quen’ với việc này.
Thấy Quý Vãn không có ý chống đối như đã quen lắm rồi, mọi người chợt liên tưởng tới người bạn mà trước đó cậu nói cậu từng hôn.
… Không phải chứ, con sói già Phong Tiến này đã ra tay lâu rồi à!
Ra tay xong mà vẫn bị Quý Vãn xem là bạn!
Tâm trạng mọi người lúc này phức tạp đến mức không hình dung được, nhưng mọi cảm xúc của họ đều đã bị sự phấn khích lấn át, ai nấy đều háo hức muốn được xem cảnh hôn nhau.
Song, ý đồ đó đã bị Phong Tiến phát hiện, hắn nhướng mày lườm sang bằng ánh mắt lạnh lùng, tim mọi người hẫng nhịp, giải tán ngay lập tức.
“Mọi người đừng giục anh Phong nữa, tôi tin tưởng con người anh Phong, chuyện gì đã hứa là sẽ làm được! Mọi người cho anh Phong chút không gian nào!”
“Đúng đúng đúng đúng vậy, anh Phong, tự giác chút đi nhé!”
Phong Tiến không thể để người khác thấy dáng vẻ của Quý Vãn khi bị mình hôn, chờ mọi người đi cả rồi, hắn mới nắm lại tay Quý Vãn, đến gần.
Quý Vãn nhìn mặt Phong Tiến, cảm thán: “Trùng hợp ghê nhỉ anh Phong.”
Phong Tiến mỉm cười: “Ừ, trùng hợp ghê.”
Quý Vãn nói tiếp: “Nếu đã vậy thì nhân tiện giải quyết pheromone mấy hôm nay của cậu luôn, cậu cũng đã mấy ngày không cắn tôi rồi.”
Giải quyết pheromone của hắn? Thế chẳng phải sẽ cần…
Phong Tiến nhớ lại mấy nụ hôn trước đây, mỗi lần hôn xong, đuôi mắt Quý Vãn đều sẽ ửng đỏ, và cả đôi môi đo đỏ mềm mại hơn ngày thường, đôi mắt rưng rưng nước…
Ham muốn giấu cậu chàng này đi lại lần nữa dâng trào, không cho ai nhìn thấy Quý Vãn khi bị hôn, dù hôn xong cũng không.
Phong Tiến nghiêm túc rằng: “Không được, không thể ở đây, gượng gạo lắm, tôi không muốn họ thấy.

Tôi có thể cùng cậu thực hiện hình phạt này như đã hứa, nhưng phải chờ họ đi hết, không quay lại nữa.”
“À.” Quý Vãn gật đầu, “Cậu đang mắc cỡ.”
Phong Tiến không phủ nhận, chỉ nói tiếp: “Chúng ta gạt họ đi, giả vờ như đã hôn rồi, chờ khi nào ở riêng trong ký túc xá mới thực hiện lời hứa, như vậy cũng đâu bị xem là có chơi không có chịu.”
“Ừ, cách hay.” Quý Vãn khen ngợi, “Vậy cậu gọi họ vào đi, chúng ta xong rồi.”
Thế là khi mọi người vào trong, nhìn thấy một Quý Vãn điềm tĩnh, không đỏ mặt cũng chẳng thở dốc.
Mọi người: “…”
Không ngờ luôn, anh Phong coi vậy mà không được!
Phong Tiến, không ngờ cậu lại không được đấy!
Mọi người không chơi quá khuya, mười hai giờ, ai nấy đều ngoan ngoãn chia bánh kem, không có trò ụp bánh vào mặt mà Quý Vãn lo lắng.
Ăn xong phần mình, nếu thông minh thì cũng biết phải dành thời gian riêng cho Phong Tiến và Quý Vãn, nhưng mấy tên ngu ngốc sao nghĩ được như vậy chứ.
“Về ký túc xá nhanh thế!” Khổng Lập Ngôn ngạc nhiên, “Tôi còn tưởng chơi thâu đêm đó? Thôi được, cậu sinh nhật cậu lớn nhất, đi thôi, chúng ta bắt xem về.

Tôi ngồi phía trước, để cậu và Vãn Vãn ngồi phía sau.”
Phong Tiến: “…”
“Khổng Lập Ngôn, chẳng phải cậu nói muốn lên phòng khách sạn cao nhất, vừa ngắm cảnh vừa mở máy chơi game với bạn bè à?” Phong Tiến nói, “Sinh nhật tôi sẽ thực hiện nguyện vọng của cậu, tôi đã đặt một phòng ở đây cho cậu, hoàn toàn phù hợp yêu cầu, cũng có người rồi, cậu và họ cứ lên đó chơi, khỏi về.”
Khổng Lập Ngôn nhận thẻ, mừng rỡ: “Tốt thế sao? Ôi ngại lắm luôn…”
Khổng Lập Ngôn chưa kịp nói hết đã bị những người khác lôi đi xềnh xệch.
Chớp mắt chỉ còn Quý Vãn và Phong Tiến.
Phong Tiến kéo Quý Vãn lên taxi, ngồi vào rồi vẫn không buông ra.

Quý Vãn cũng thuận theo tư thế này dựa lên vai Phong Tiến: “Thật ra tôi hơi choáng, rượu đó ngon, nhưng uống vào chóng mặt thật.”

“Ừ.” Mặt Phong Tiến bị bóng râm che mất, nhìn không rõ, “Loại rượu cậu uống, lúc uống thì như nước bình thường, nhưng thực ra độ của nó cũng cao, tất cả dồn vào tác dụng chậm sau khi uống.

Nhưng cậu chỉ nhấp một ly, mai dậy sẽ không quá khó chịu.”
“Cậu biết nhiều thật, thế thì tôi cũng yên tâm.” Quý Vãn nhắm mắt lại, yên tâm xem Phong Tiến là gối nằm.
Phong Tiến điều chỉnh tư thế để Quý Vãn ngủ thoải mái hơn, trái tim rục rịch muốn ôm Quý Vãn vào lòng mình, nhưng hắn cố nhịn.
Lúc xuống xe về ký túc xá, Quý Vãn lập tức xốc lại tinh thần.
“Tôi có món quà muốn tặng cậu.” Quý Vãn hào hứng rằng, “Tôi nghĩ cậu sẽ thích.”
Quý Vãn bước loạng choạng lấy quyển artbook giấu ở chỗ cao nhất của giá sách, cầm xong định lùi ra, nào ngờ lại va trúng lồng ngực Phong Tiến.
“Quà gì.” Phong Tiến cũng chẳng tránh, hắn còn vươn tay từ sau lưng cậu, “Mở ra xem thử?”
Quý Vãn cảm thấy tư thế này cũng tiện cho cả hai cùng xem, bèn không động đậy nữa, giữ nguyên tư thế này mở ra.
Bên trong là tranh vẽ những khoảnh khắc ấn tượng khi Quý Vãn ở bên Phong Tiến, Phong Tiến lặng lẽ lật từng trang, xem rất chậm rất chậm, thi thoảng lại bật cười.
Xem được một nửa, Phong Tiến dừng động tác: “Bạn Quý, cần nhiều thời gian lắm mới vẽ xong quyển này nhỉ.”
Quý Vãn thật thà gật đầu, Phong Tiến vùi mặt lên vai cậu cười vài tiếng thật khẽ, hồi lâu sau mới ngẩng đầu xem tiếp.
Lật hết quyển artbook, Phong Tiến khép lại, cẩn thận đặt nó lên nơi sạch sẽ, sau đó mới trịnh trọng rằng: “Tôi thích lắm, chỉ có một khuyết điểm.”
Quý Vãn nhíu mày: “Hả? Khuyết điểm gì?”
“Quá ít trang.” Giọng Phong Tiến không lớn, nhưng vô cùng chân thành, “Chưa đủ.”
Ít?
Quyển artbook này đã dày lắm rồi, bằng với lượng vẽ hai mươi, ba mươi năm đấy, nếu cậu và Phong Tiến ít gặp, thậm chí có khi còn bốn mươi, năm mươi năm, lúc đó chưa chắc cậu và Phong Tiến còn giữ liên lạc.
Quý Vãn không đồng tình: “Nhiều lắm mà.”
“Chưa đủ.” Phong Tiến không chịu nhượng bộ.
Quý Vãn nghĩ hôm nay là sinh nhật Phong Tiến, đâu thể so đo với nhân vật chính được, thế là cũng hùa theo: “Cậu nói đúng, nhưng đã vẽ xong quyển này rồi, có thể mua quyển thứ hai để tiếp tục.”
Cuối cùng Phong Tiến cũng hài lòng, buông Quý Vãn ra.
Tiệc mừng và lời chúc sinh nhật hôm nay đã kết thúc rồi nhỉ?
Nghĩ thế, Quý Vãn lơ mơ đi lấy quần áo định tắm.
Đèn phòng bất chợt tắt ngóm, trong bóng tối, có một bàn tay đặt lên vai cậu.
“Bạn à, nhân vật chính còn câu hỏi cuối cùng.” Quý Vãn nghe Phong Tiến nói.
“Câu gì?” Quý Vãn thắc mắc, “Sao lại tắt đèn?”
“Thì…” Phong Tiến rướn đầu sang, kề sát bên tai Quý Vãn.
“Người bạn đã hôn cậu,” Phong Tiến nhại lại giống như đúc ngữ điệu Khổng Lập Ngôn khi hỏi câu này, “là ai vậy?”
Hơi thở nóng bỏng phả thẳng vào tai, khi hiểu ra Phong Tiến đang nói gì, tai Quý Vãn đỏ bừng, nửa bên người hơi tê.
Nhưng may mà cậu nhanh chóng hoàn hồn, hiểu ra ẩn ý của Phong Tiến, cũng dở khóc dở cười đấm nhẹ lên người hắn.
Phong Tiến đang nhắc cậu đừng quên thực hiện chuyện thách thức đã hứa ban nãy, cũng đừng quên giúp cậu ấy điều hòa lại pheromone dư thừa.
Chất cồn khiến lá gan lớn hơn, Quý Vãn cảm thấy mình bây giờ anh dũng vô cùng, cậu xoay người nhìn Phong Tiến, vươn một tay choàng qua cổ hắn: “Là ai, anh Phong học rộng tài cao không biết à?”
“Không rõ lắm, chắc là người lần nào cũng khiến Quý Vãn khóc nhỉ.” Phong Tiến thốt ra sự thật bằng vẻ mặt nghiêm nghị, “Lần nào bạn Quý Vãn cũng không thèm động đậy, chỉ phòng thủ ở thế bị động, sao có thể là đối thủ của bên chủ động chứ.

Xét theo góc độ khoa học, có khóc sau mỗi lần bị hôn là lẽ tất nhiên thôi.”
Quý Vãn vốn đâu phải người không quan trọng thắng thua, mỗi lần thi cử cậu cũng tranh hạng nhất nhì với Phong Tiến, chẳng qua vì nghĩ thoáng về kết quả nên điều chỉnh được tâm thế mà thôi.
Ấy vậy mà bây giờ Phong Tiến nói thế, men rượu và sự háo thắng quấy phá, thúc giục Quý Vãn kéo cổ áo Phong Tiến ép hắn cúi người, để hai khuôn mặt tựa sát vào nhau.
“Do cậu khiêu khích trước đấy, đừng trách tôi không nương tay.” Quý Vãn lạnh lùng rằng.
Trong bóng tối, Phong Tiến nhếch môi, nghiêng lên trước.
***
Hôm sau thức dậy, đầu óc Quý Vãn trống rỗng, nặng nề chưa tỉnh hẳn.
“Dậy rồi à? Rời giường đánh răng rồi uống chút gì đi.” Giọng Phong Tiến vang lên từ phía dưới, Quý Vãn cúi đầu nhìn, thấy Phong Tiến đang pha nước mật ong cho mình.
“Tôi dậy ngay.” Quý Vãn vừa nhổm dậy xuống giường, vừa nhớ lại chuyện hôm qua.
Cậu đã tặng quà chưa? Không quên chứ.
À đã tặng rồi, sau đó là…
Chân Quý Vãn khựng lại, cậu cứng người, quay đầu nhìn Phong Tiến, bấy giờ cũng đúng lúc Phong Tiến pha xong nước xoay người nhìn cậu.
Không biết ai đã cắn môi Phong Tiến khiến nó bị trầy.

Vết trầy không bắt mắt, nhưng xuất hiện trên người Phong Tiến thì thật sự khiến tim người ta hoảng hốt.
“Trước đây mỗi lần đau đầu,” Phong Tiến nhíu mày, “tôi uống nước mật ong xong sẽ thấy khỏe hơn chút.”
Quý Vãn: “…”
Quý Vãn dùng cả tay và chân bò nhanh về giường nằm lại ngay ngắn, kéo chăn che kín người, nhắm mắt lẩm bẩm: “Hình như tôi ngủ chưa đủ giấc, để ngủ thêm chút nữa, cậu cứ mặc kệ tôi, muốn làm gì thì làm đi.”
Tại sao cậu uống say mà vẫn nhớ như in vậy, tại sao cậu không quên quách chuyện hôm qua đi?
Uống rượu lỡ việc, sau này cậu sẽ không đụng tới nó nữa! Uống xong dễ xúc động quá!
Bây giờ tỉnh táo lại, cậu mới nhận ra hành vi của Phong Tiến khác với ngày thường, sau đó lại nhớ Phong Tiến từng nói cậu ấy uống không giỏi, Quý Vãn chắc chắn rằng đêm qua Phong Tiến cũng say rồi.

Nhưng Phong Tiến đã say không làm cậu bị thương, mà ngược lại chính cậu đã cắn Phong Tiến bị thương.
Quý Vãn nằm trên giường trằn trọc rầu rĩ, bỗng cái chăn đang che trên đầu cậu bị ai đó vén lên, Quý Vãn mở mắt, đón nhận ánh nhìn chăm chú từ Phong Tiến.
“Xin lỗi.” Quý Vãn nhận lỗi của mình đêm qua, cậu nói với vẻ hổ thẹn, “Tôi mời cậu ăn bữa cơm nhé.”
Phong Tiến nhướng mày, thản nhiên nói dối: “Không cần đâu, cũng chẳng phải chuyện gì to tát, trước đây sinh nhật tôi, bọn Khổng Lập Ngôn còn quá đáng hơn nữa kìa.

Ngày sinh nhật tôi sẽ không so đo nhiều, huống chi đêm qua là tôi chủ động kiếm chuyện mà.”
“Vậy à.” Biết Khổng Lập Ngôn còn làm mấy chuyện đáng chết hơn mình, Quý Vãn thở phào nhẹ nhõm.

Cậu ngồi dậy, xuống giường đánh răng rửa mặt.
Nhìn bóng lưng Quý Vãn khuất sau cửa phòng tắm, mắt Phong Tiến hơi âm u.
Đêm quá hắn không hề chợp mắt.
Hắn biết mỗi lần mình uống say, ngủ dậy sẽ quên đi rất nhiều việc, nhưng từng chuyện xảy ra với Quý Vãn ngày hôm qua, từng ánh mắt cử chỉ của Quý Vãn, hắn đều phải khắc ghi trong lòng.
Một Quý Vãn hiếm khi chủ động, một Quý Vãn chịu ôm cổ hắn, một Quý Vãn kề sát lên người hắn muốn kiểm soát hành động của hắn, để rồi cuối cùng tự khiến đuôi mắt mình ửng đỏ, hóa thân thành một Quý Vãn thẹn quá hóa giận cắn môi hắn.
Thế nên, hắn không được phép quên những thứ này.
Cảm giác tỉnh táo đã xua dần men say, những ký ức quý giá ấy không bị lãng quên như bao lần trước nữa, mà được lưu giữ một cách trân trọng.
Phong Tiến sờ vết trầy nhỏ trên khóe môi mình, nhoẻn miệng cười.
*
Ban đầu Quý Vãn còn lo Khổng Lập Ngôn về tới ký túc xá thấy vết thương trên môi Phong Tiến sẽ phát hiện điều gì, lúc cậu ta về, cậu giả vờ tập trung đọc sách, nhưng thật ra đang lén lút quan sát phản ứng của Khổng Lập Ngôn.
“Anh Phong, cảm ơn căn phòng tối qua nhé! Sướng quá trời! Tôi thắng nhiều trận lắm!” Khổng Lập Ngôn vỗ vai Phong Tiến, “Hơ, sao miệng cậu…”
Khổng Lập Ngôn im bặt.
Từ góc độ bên này, Quý Vãn chỉ thấy ót của Khổng Lập Ngôn chứ không thấy vẻ mặt cậu ta.
Thế nên cậu không thấy biểu cảm vặn vẹo và đau đớn của Khổng Lập Ngôn, cậu ta dùng khẩu hình miệng mắng Phong Tiến là tên súc vật, nhưng trước ánh nhìn hờ hững của Phong Tiến, cậu ta đành nén cơn đau để nói lời trái lương tâm.
“Anh Phong bất cẩn vậy, ăn đồ mà cũng cắn môi được à, lần sau phải chú ý đấy.” Khổng Lập Ngôn nói, mắt ngấn lệ.
“Ừ.” Phong Tiến đáp, “Không chú ý, lần sau tôi sẽ cẩn thận hơn.”
Chuyện này trôi qua nhẹ nhàng thế đấy, Quý Vãn thở phào, âm thầm bật ngón cái cho thần kinh thô của Khổng Lập Ngôn.
*
Những buổi học lại trôi qua chóng vánh, tiến độ học của bọn Quý Vãn nhanh hơn những lớp khác một chút, còn vài ba tháng nữa mới hết học kỳ mà họ đã học hết chương trình của ba năm cấp ba.
Sau khi dạy xong, giáo viên các bộ môn nhanh chóng sắp xếp một cuộc thi thử về nội dung của cả ba năm học.
Đa số mọi người đều quên sạch kiến thức lớp Mười rồi, số ít còn lại thì lẩm nhẩm viết được một ít, mà chỉ có Phong Tiến và Quý Vãn là trả lời đầy đủ câu hỏi, hơn nữa rất ít lỗi sai.
“Sau này mọi người phải noi gương Phong Tiến và Quý Vãn đấy! Chuyện hai em ấy làm được, chẳng lẽ các em không làm được? Không, các em sẽ làm được, các em không hề thua kém hai em ấy!” Điểm số các môn được công bố xong, thầy chủ nhiệm bắt đầu bài thuyết trình khích lệ ý chí học hành: “Mỗi bạn trong lớp chúng ta đều sẽ vào được trường đại học mà mình mong muốn!”
Thầy chủ nhiệm nói say sưa đến tận tan học, sau đó gọi: “Phong Tiến Quý Vãn, vào văn phòng với thầy.”
Quý Vãn không biết thầy chủ nhiệm tìm họ có chuyện gì, sau khi theo vào văn phòng, thầy chủ nhiệm mới giải thích.
“Các em đã học hết chương trình của ba năm cấp ba rồi, vả lại nắm cũng vững.

Vừa hay gần đây có nhiều trường phối hợp tổ chức cuộc thi về kiến thức cấp ba, top năm mươi trường đứng đầu sẽ chọn ra học sinh có thành tích tốt để tham gia, phát thưởng dựa theo thứ hạng cuối cùng.

Tiền thưởng của mấy hạng đầu cũng nhiều lắm, nếu được hạng cao, trường chúng ta sẽ phát thêm tiền thưởng khuyến khích.

Cuộc thi này cũng chỉ mấy ngày, các em có định tham gia không? Thầy chủ nhiệm cười tít mắt nói.
Từ lúc nghe thấy chữ tiền thưởng nhiều, Quý Vãn đã quyết định tham gia rồi, Phong Tiến cũng đồng ý.
Nếu đã tham gia cuộc thi, thì khoảng thời gian tiếp theo Quý Vãn phải tranh thủ ôn tập mới được.
Đôi khi đến khuya mà cậu vẫn muốn học tiếp, để không quấy rầy những người khác, Quý Vãn bèn trốn vào chăn, mở điện thoại học.
Nhưng lần nào cũng thế, cậu nấp trong chăn chưa được mười phút đã bị Phong Tiến kéo chăn ra, tịch thu điện thoại.
“Anh Phong, cậu nghiêm khắc quá đấy.” Quý Vãn nói nhỏ, “Tôi xem một chút thôi, sẽ ngủ ngay.”
“Xem một chút, xem tới hai giờ?” Phong Tiến cất kỹ điện thoại của Quý Vãn bằng vẻ mặt vô cảm, “Ngủ đi, đừng thức khuya, mai dậy sớm xem.”
Phong Tiến lạnh lùng vô tình, Quý Vãn cũng hết cách, đành chịu thua đi ngủ.
Cuộc thi diễn ra vào cuối tuần, lại còn không phải cùng thành phố, họ cần ngồi xe sang thành phố bên cạnh.

Nhà trường đã cho họ nghỉ từ thứ Sáu tới thứ Hai, tiện cho họ đi và về.
Đến giờ, Quý Vãn dọn hành lý xong, theo Phong Tiến lên xe sang thành phố bên cạnh.
Những học sinh tham gia cuộc thi đều ở khách sạn chỉ định, lúc Quý Vãn và Phong Tiến tới, hoàng hôn cũng dần buông, người trong khách sạn khá đông.
“Để chị tra giúp em nhé… Xin lỗi, đã hết phòng đôi rồi, cũng hết phòng đơn, chỉ còn phòng giường lớn thôi, có được không?” Chị gái quầy lễ tân mỉm cười hỏi.
Nhóm Alpha và Beta thường là bạn bè.

Sẽ không xung đột đánh nhau vì pheromone như hai Alpha, cũng không bén lửa khi pheromone tiếp xúc như Alpha và Omega, họ chỉ ngủ bình thường, nhóm một Alpha một Beta chiếm tỷ lệ khá cao trong số những người thuê phòng giường lớn của họ.
Quý Vãn không ý kiến, Phong Tiến mở miệng: “Được, dù sao bọn này cũng là bạn cùng phòng.”
Chị lễ tân nghe họ thế càng yên tâm hơn, nhanh chóng làm thủ tục nhận phòng cho họ.

Phong Tiến nhận thẻ phòng, hai người đi lên cất hành lý.
Vào phòng, việc đầu tiên Quý Vãn làm là nhìn chiếc giường lớn bên trong.

Đứng đắn, bình thường, không vấn đề gì.
Bàn ghế, ti vi, tủ đồ cũng bình thường, không nơi nào được thiết kế mập mờ đen tối cả.
Quý Vãn yên tâm đặt hành lý xuống, thấy Phong Tiến đang ngồi ngáp trên ghế.
Đi đường xa dễ mệt, Quý Vãn đã đánh một giấc suốt chặng đường, tinh thần khá tỉnh táo, còn Phong Tiến không hề nhắm mắt, bấy giờ thấy mệt cũng bình thường.
Quý Vãn bèn đề nghị: “Hay cậu tắm trước đi, tôi gọi hai phần cơm về, ăn xong chúng ta đọc sách rồi ngủ.”
Vừa nói, Quý Vãn vừa vào phòng tắm, ban nãy đi vào cậu không chú ý phòng tắm trông như thế nào.
Thế là Quý Vãn lại đi vài vòng, lúc tìm được phòng tắm, cậu sửng sốt.
Phòng tắm có tám mươi phần trăm kính trong, hai mươi phần trăm còn lại là kính mờ.


Nó không được xây chung với buồng vệ sinh mà ở riêng trong một góc phòng, lúc Quý Vãn bước vào nhìn lướt qua một lần, thậm chí còn chẳng phát hiện ra nó.
Quý Vãn: “…”
Phong Tiến nhìn theo tầm mắt cậu, cũng khựng lại.
“Không sao, chỉ cần không có suy nghĩ đen tối, thì cũng tìm được cách thôi.” Quý Vãn nhanh chóng nói đỡ, “Lúc tắm, người còn lại quay lưng là được, lát tôi sẽ ra ngoài mua đồ ăn, trong phòng chỉ còn mình cậu, cậu không phải lo tôi nhìn lén.”
Phong Tiến lại không hùa theo, hắn nhíu mày: “Không được, nơi này xa lạ với chúng ta, tôi đi cùng cậu, tránh gặp sự cố.”
Quý Vãn: “… Cậu không cần theo tôi, không nguy hiểm gì đâu.”
Trên đường đến đây, cậu đã quan sát cả rồi, vài trăm mét bên cạnh có trường học, không xa nữa là Đồn Công an.
Hiện đang là giờ cơm tối, học sinh kéo nhau ra ngoài mua đồ ăn, đông đúc lắm, dù có sự cố gì cũng sẽ được các bạn học sinh nhiệt tình giúp đỡ thôi.
Nhưng Phong Tiến vẫn đứng dậy, không biết có phải mệt hay không mà vẻ mặt hắn mang đôi phần sắc bén, và một chút bực dọc không tài nào giấu đi được, khi hắn đến gần, dáng người cao ngất ấy mang đến áp lực nặng nề.
Quý Vãn vô thức lùi một bước, nhưng bị Phong Tiến túm cánh tay.
Phong Tiến bác bỏ thẳng thừng: “Không được, nguy hiểm lắm, tôi đi với cậu.”
Thái độ không chịu thả tay quá rõ, Quý Vãn im lặng.
Phong Tiến nhận thấy không ổn, bèn giải thích thêm: “Tôi mà không đi với cậu, nhỡ thật sự xảy ra chuyện, cả đời này tôi cũng không thể yên lòng.”
Nét mặt Quý Vãn dịu đi, cậu vỗ lên tay Phong Tiến ý bảo hắn cứ yên tâm: “Không sao, cậu tắm đi, cứ xem như một mình tôi đến dự thi.

Vả lại dù đi cùng thì đâu thể cứ cặp kè nhau mãi được.”
Quý Vãn cười: “Huống chi bây giờ ở đây cũng an toàn hơn, sau này tôi ra tỉnh thành phố khác học đại học, lúc đó cũng chưa chắc có cậu bên cạnh mà.”
Sẽ ở bên cạnh.
Họ sẽ vào cùng trường đại học.
Chí ít thì nhất định sẽ cùng thành phố.
Phong Tiến mấp máy môi, cuối cùng vẫn không thốt nên lời.
Một ngôi trường đại học đã đủ lớn rồi, lớn đến mức chỉ cần không hẹn trước với nhau, có lẽ suốt bốn năm họ còn chẳng gặp mặt.
Điều này nghĩa là hắn sẽ không thể biết ngay những tin tức về Quý Vãn, Quý Vãn lạnh hay nóng, có tình cảm với ai, thân thiết với ai, thậm chí hẹn hò với ai, hắn cũng không hay biết, quá lắm thì chỉ có thể dựa vào tiếng tăm để kẻ khác không dám bắt nạt Quý Vãn nữa thôi.
Như vậy chưa đủ.
Cơn bực bội một lần nữa nhen nhóm trong lòng, Phong Tiến cụp mắt xuống.
Quý Vãn phân tích lý lẽ cho Phong Tiến hiểu: “Vả lại sau này đi làm, không chừng ngày nào cũng phải ra ngoài, đâu thể lo hết được? Cậu đã rất tròn vai một người bạn rồi.

Tôi không yếu ớt như cậu nghĩ đâu, trước khi chưa quen biết cậu, tôi cũng sống tốt đấy thôi, yên tâm nhé.

Có việc gì tôi sẽ gọi điện thoại cho cậu ngay.”
Phong Tiến không trả lời, Quý Vãn vỗ cánh tay Phong Tiến, cầm thẻ phòng xoay người đi.
Thật ra Quý Vãn không đói lắm, cậu ra khách sạn, đi sang ngôi trường bên kia, nơi đó có một con phố ăn nhỏ, thức ăn đa dạng, giá cũng phải chăng.
Quý Vãn chọn tiệm đông khách nhất, mua hai phần bún rồi về, vừa đi vừa lấy điện thoại gửi tin nhắn hỏi Phong Tiến đã tắm xong chưa.
Phong Tiến trả lời ngay tắp lự: Gặp phiền phức à? Gửi địa chỉ cho tôi.
Quý Vãn: “…”
Quý Vãn vừa buồn cười vừa cảm động, thế là không đùa nữa, cậu thật thà trả lời: Không có, tôi đã đến dưới lầu rồi, chỉ hỏi cậu đã tắm xong chưa, xong rồi tôi mới vào.
Phong Tiến: À
[Vậy giờ tôi tắm, chờ tôi hai phút.]
Quý Vãn: “…”
Thấy Phong Tiến vừa bắt đầu, Quý Vãn cũng không vội lên, cậu vừa cúi đầu vọc điện thoại, vừa bước thật chậm.
Đi một lúc, Quý Vãn chợt nghe ai đó nhắc đến tên mình.
“Cái cậu tên Quý Vãn gì đó, không hiểu nổi tại sao các cậu lại sợ cậu ta như vậy.

Một Beta cỏn con, trước đây cậu ta đứng nhất khối là vì tôi chưa chuyển tới.

Bây giờ tôi chuyển tới rồi, cũng giành nhất khối năm ngoái đấy thôi.

Cậu ta may mắn phết, không chạm mặt tôi, nhỡ mà gặp là thành hạng nhì muôn kiếp rồi.

Xùy, giờ trong cuộc thi này, tôi sẽ cho các cậu biết ai giỏi hơn ai.”
Quý Vãn chậm rãi ngẩng đầu, thấy hai người đang đi chếch phía trước đang mặc đồng phục trường cũ cậu từng học.
Nam sinh đứng gần trông rất lạ mặt, bấy giờ cậu ta nghếch cằm, dáng vẻ đầy kiêu căng và khinh thường.
Quý Vãn không thấy rõ mặt người đi cùng nam sinh đó, nhưng đoán qua ngoại hình thì chắc là người đứng nhì khối trước đây.
Cậu bạn nhì khối đẩy kính: “Đừng có khoác lác.”
“Gì… cậu mắng tôi? Cậu dám mắng tôi á?” Nam sinh thẹn quá hóa giận.
Cậu bạn nhì khối ung dung phân tích: “Lúc cậu ấy học ở đó, lần nào thi cũng hơn tôi ít nhất ba mươi điểm, còn lần cao nhất của cậu cũng chỉ hơn tôi chưa được mười điểm.”
Nam sinh nghẹn họng, một lúc sau mới cười gằn: “Cậu thì biết gì! Ít ra tôi đẹp trai, trai đẹp muốn tịnh tâm phấn đấu học hành khó hơn đám người bình thường các cậu nhiều.”
Bấy giờ họ đã đến trước thang máy, đúng lúc cửa thang máy mở ra, hai người họ bước vào, rồi xoay người quay mặt ra cửa.
Quý Vãn cũng đến trước cửa thang máy bấy giờ điềm nhiên vào trong, gật đầu với cậu bạn nhì khối đang trố mắt, chào hỏi.
“Lâu rồi không gặp.” Quý Vãn nói.
“Lâu… lâu rồi không gặp.” Cậu bạn nhì khối cười, “Không ngờ lại gặp cậu sớm thế, tôi còn tưởng phải mai cơ.”
Quý Vãn cười không đáp, nam sinh bên cạnh lên tiếng: “Lâm Ngang, bạn cậu à? Sao không giới thiệu?”
Dứt lời, cậu ta nhìn sang Quý Vãn, nở nụ cười lộ đủ tám cái răng: “Chào cậu, cậu ở tầng mấy, tôi nhấn giúp cậu nhé?”
Quý Vãn đọc số tầng, nam sinh nhấn xong lại quay sang cười lộ tám cái răng: “Xin tự giới thiệu, tôi tên Lưu Hưởng, đến thi chung với Lâm Ngang, còn cậu, cậu tên gì?”
“Tôi à, tôi tên Quý Vãn.” Quý Vãn đáp.
Thang máy im lặng hẳn.
Sự lúng túng lan tràn trong không gian yên tĩnh.
Lưu Hưởng: “…?”