Nghe Nói Thái Hậu Với Thái Hậu Là Thật Sao

Chương 49: C49: Pháo hoa không thể cắt




Lúc đầu Khương Xu đều không nghĩ tới mình thật có thể trốn thoát, chỉ có thể ngựa chết làm ngựa sống, liều mạng thử một lần. Cũng không biết vì sao, những tử sĩ kia vậy mà không có đuổi theo. Bất luận là như thế nào, từ cõi chết trở về đã là may mắn lắm rồi, Khương Xu phải suy nghĩ bản thân mình nên làm gì tiếp theo.

Thích Trường Ninh đối với nàng khởi lên sát tâm. Nếu như về hoàng cung không khác gì tự chui đầu vào lưới, không trở về được, nàng chỉ là không nỡ rời xa tiểu Lương Ngọc.

Lương Ngọc...

Có lẽ đứa nhỏ sẽ an toàn hơn nếu mình không làm mẫu phi của hắn.

Lúc đầu Khương Xu dự định bí mật về lại Khương phủ, để Khương phụ thân nghĩ biện pháp cho nàng ra khỏi kinh thành đi, tạm thời tránh né Thích Trường Ninh, cùng lắm thì lưu lạc giang hồ.

Nhưng mà nàng cách Khương phủ còn rất xa, đột nhiên kinh thành bắt đầu có lệnh giới nghiêm, binh lính tuần tra truyền mệnh lệnh của Tể tướng, nói là muốn điều tra người của Kính Khang Vương đang lẩn trốn.

Khương Xu toát mồ hôi lạnh liên tục, cả nhà Kính Khang Vương đều bị tịch thu, ngay cả con muỗi đều không bỏ sót, làm sao lại có người trốn thoát được? Huống hồ thời gian lại làm sao trùng hợp đến như vậy?

Nhất định là đến bắt nàng!

Trên đường phố các tiểu thương bắt đầu bầy quán bán hàng, còn có dòng người nối đuôi nhau không đứt dần dần đều bị người tuần tra xua đuổi giải tán. Khương Xu bỏ ngựa lẩn vào dòng người tấp nập, đi xuyên qua đám đông.

Loại tình huống này, gửi hi vọng ở người xa lạ nguyện ý trợ giúp mình trốn thoát không mấy khả thi, chỉ có Khương phụ thân mới có thể giúp nàng! Cho nên nàng vẫn là quyết định về lại Khương phủ.

Khương Xu thật vất vả mới tìm tới Khương phủ, lại phát hiện toàn bộ phủ đã bị bao vây, quan binh đang ở bên trong điều tra.

Điều đầu tiên nàng nghĩ đến chắc chắn là về Khương phủ, Thích Trường An nhất định cũng có thể nghĩ đến, ôm cây đợi thỏ chờ đợi nàng về.

Mặc dù chỉ là tiếp xúc qua vài lần với lão già đáng ghét kia, nhưng Khương Ngự Sử là người tốt, thôi thôi, nàng không muốn làm liên lụy đến hắn.


Khương Xu lần nữa cúi đầu xuống trốn vào dòng người.

Người đi trên đường càng ngày càng ít, nàng rất khó có thể ẩn nấp. Lúc Khương Xu ngẩng đầu lên phát hiện, phía trước cách đó không xa đó không phải là tháp quan sát hay sao?

Lúc ấy Thích Trường Ninh mang nàng lên toà tháp quan sát này, nàng còn lo lắng sẽ bị binh lính tuần tra phát hiện, kết quả các nàng chờ đợi thật lâu ở phía trên cũng không có người đến.

Lúc ấy... Tựa hồ cũng là vào đúng khoảng thời gian ngay lúc này.

Đến bước đường cùng không có lựa chọn nào khác, Khương Xu khẽ cắn môi, hướng về phía tháp quan sát mà chạy tới.

Khi đó là Thích Trường Ninh mang nàng bay lên tháp quan sát, hiện tại không có Thích Trường Ninh, nàng muốn tự mình leo lên từng bước một.

Ban đêm gió mát thổi qua, sợi tóc xốc xếch của Khương Xu bay lên trong gió, nàng ngẩng đầu lên, nhìn qua phía trước tựa hồ trông không thấy điểm cuối cùng của tháp cao. Mà lại có thể trông thấy một vầng trăng tròn liền lẳng lặng đứng im ở trung tâm đỉnh tháp, dường như trăng đang chờ nàng đến.

Khương Xu từng bước đi lên tháp, trong đầu không hẹn mà hiện lên gương mặt của Thích Trường Ninh.

Dưới pháo hoa rực rỡ, dáng người nàng ấy yên tĩnh như ánh trăng kia.

Ánh mắt thành kính lúc cầu nguyện.

Nàng ấy nói với nàng một tiếng xin lỗi.

Nàng ấy còn nói, về sau còn muốn mang nàng đến xem pháo hoa...


Hóa ra đều là giả, tựa như pháo hoa ở kinh thành vào đêm kia, chỉ có lúc ấy một tia chói lọi vô cùng, rực rỡ trong chốc lát, sau đó chỉ còn lại sự trống rỗng.

Không có sự đồng tâm, pháo hoa không thể cắt được...

Bất tri bất giác, nước mắt làm ánh mắt nàng dần trở nên mơ hồ, bên trong dạng này ngây ngô mang theo một chút mờ mịt, Khương Xu bò lên trên nhìn tháp.

Bên trên tháp quan sát quả nhiên không có người.

Nàng nửa ngồi tại chỗ, thở hồng hộc.

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân truyền đến từ sau lưng.

Bất chấp sự mỏi mệt này, Khương Xu cảnh giác quay đầu lại, đồng tử giãn ra vì sốc khi nhìn thấy người đang đến.

Thích Trường Ninh đạp nguyệt mà đến: "Xu Xu?!"

Khương Xu đột nhiên bừng tỉnh, nhìn xem Thích Trường Ninh hướng mình đang vội chạy đến, nàng cầm lên dao găm, hô to: "Ngươi không được qua đây!"

Nàng nhắm chặt mắt lại, bỗng nhiên nghe thấy trước người truyền đến một tiếng kêu đau đớn, dao găm trong tay dường như gặp phải lực cản nào đó, lúc này nàng đột nhiên mở mắt.

Lưỡi dao sắc bén cắt rách tấm vải trên ngực Thích Trường Ninh, có vết máu lấm ta lấm tấm thẩm thấu ra.

Thích Trường Ninh cắn môi một chút.


"Xu Xu..."

"Ngươi gọi dễ nghe như vậy để làm cái gì?" Nàng chưa bao giờ chạy trốn trong thời khắc ranh giới sinh tử mong manh. Giờ khắc này Khương Xu lại trông thấy người kia, ngăn không được mình rơi lệ.

"Thích Thái hậu diệt trừ chướng ngại vật trước đó, vậy mà gọi người một tiếng dễ nghe như vậy sao?"

"Vậy ngươi thật đúng là ôn nhu và tâm thiện."

Nghe âm thanh nàng châm chọc, Thích Trường Ninh mới hiểu được, Khương Xu tưởng rằng là mình muốn giết nàng...

"Ngươi hiểu lầm ta." Thích Trường Ninh mở miệng muốn giải thích cùng nàng, "Đây đều là Thích Trường An tự mình làm. Ta... "

"Vậy tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây?" Khương Xu chất vấn.

"Ngươi nói ngươi hoàn toàn không biết rõ chuyện này, vậy ngay tại thời điểm này, tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây?!"

Khóe môi Thích Trường Ninh co rúm: "Ngươi nói ngươi muốn xuất cung, ta liền cảm thấy tâm có chút bất an, sợ ngươi gặp phải nguy hiểm. Thời điểm nhận được tin tức, cũng lập tức xuất cung. Ta đi Khương phủ trước, nghe nói ngươi bị người của Tể tướng đón đi, liền tìm tới Thích Trường An, ép hỏi ra tung tích của ngươi... Trong đó còn có chi tiết kỹ lưỡng hơn, khi nào về đến ta sẽ từ từ cùng ngươi nói."

Thích Trường Ninh cũng không có suy nghĩ nhiều, nhưng là khi Khương Xu bất ngờ gặp phải loại chuyện như vậy, nàng liền cảm thấy mình và Thích Trường An là ruột thịt của mình, nên mới đánh đồng hành động của bọn họ.

Mặc dù bị Khương Xu hoài nghi như thế làm nàng cảm thấy bị tổn thương, nhưng là nàng càng đau lòng hơn cho Khương Xu khi gặp phải chuyện như thế. Cho nên mới kiên nhẫn giải thích với nàng, còn tưởng rằng giải thích xong thì sẽ không có vấn đề gì.

Nhưng không có nghĩ đến, Khương Xu cũng không lấy dao găm đi, vẫn như cũ dùng nó tạo khoảng cách giữa hai người.

Hai tròng mắt của nàng ngậm lấy nước mắt, gắt gao tiếp cận nàng. Bên trong ánh mắt mang theo điểm lẻ tẻ ý hận, còn có nhiều loại cảm xúc không thể nào mà giải thích được.

Thích Trường Ninh tan nát cõi lòng.

"Ngươi vẫn là không tin ta sao?"


"Ta muốn giết ngươi, lập tức liền có thể giết, vì sao lại muốn lừa gạt ngươi?"

Khương Xu tự giễu cười một tiếng: "Tâm tư của ngươi quỷ quyệt khó dò, ta làm sao mà có thể đoán được? Ngươi nói ngươi không giết ta, ngươi vì sao không giết ta?"

"Ngươi không giết ta càng kỳ lạ hơn so với ngươi muốn giết ta."

"Thích Trường Ninh, ngươi thật rất kỳ quái, ta và ngươi không oán không thù... Được, vẫn có một ít ân oán năm xưa khi ta còn là Quý phi, nhưng đó cũng là chuyện nhỏ, ngươi vì sao muốn ta phải gặm nhắm cơn đau? Muốn giết thì cứ giết, ngày ngày tra tấn trêu cợt ta làm gì?"

"Ai gia không giết ngươi." Sắc mặt Thích Trường Ninh căng cứng, "Ai gia sẽ không giết ngươi!"

"Rõ ràng ngươi xuất cung trước đó mọi chuyện đều rất tốt, vì sao đột nhiên lại cảm thấy ai gia muốn giết ngươi?"

"Lúc trước kêu đánh kêu giết với ta chính là ngươi, bây giờ nói không giết cũng là ngươi." Khương Xu châm chọc cười một tiếng, "Thích Trường Ninh, ta rốt cục phải tin vào lời nào của ngươi đây?"

Là cái gì để nàng tràn ngập hoài nghi đối với mình? Là cái gì để giữa các nàng vĩnh viễn như gần như xa?

Mỗi lần nàng cảm thấy, khoảng cách giữa nàng và Khương Xu rõ ràng chỉ cách một tầng giấy dán cửa sổ liền có thể bị xuyên phá dễ như trở bàn tay. Thế nhưng là để nàng chạm tay vào, lại là một bức tường thép không thể nào công phá.

Đây hết thảy đều nên trách nàng!

Trách nàng nhu nhược lại ti tiện, sợ đại nghiệp chưa thành, sẽ thất bại như ngọn nến trước gió, không thể thắp sáng thế giới của mình, liền trễ trễ không dám cho người một cái ước hẹn trăm năm. Thế nhưng là nàng lại tham lam hơi ấm từ người ấy, không làm được thờ ơ lạnh nhạt với nàng ấy, dần dần từng bước trộm tâm người.

- --------

Tác giả có lời nói:

Chương 48 trước đây do nhầm lẫn cập nhật, vô tình cập nhật nội dung của Chương 49, hiện tại đã được đổi lại.