Nghe Nói Tổng Tài Thầm Yêu Tôi

Chương 1




Tổng bộ tập đoàn Chu thị.

Tại văn phòng tổng giám đốc.

Một bóng người cao lớn đứng trước cửa sổ sát đất. Người đàn ông một tay nhét ở túi quần, một tay cầm di động cùng người khác nói chuyện. Dường như hai người nói chuyện không được vui vẻ, người đàn ông nhíu chặt mi có chút tức giận.

“Một phần phương án thiết kế làm hơn hai tháng, kết quả cái tôi nhận được chỉ là thứ bỏ đi, nếu như cậu không thể làm, hiện tại có thể tới bộ phận nhân sự làm thủ tục xin từ chức.”

Nói xong liền trực tiếp ngắt điện thoại, quay người ném di động lên bàn.

Lúc Đường Dịch mở cửa đi vào thấy được một màn này, sửng sốt hỏi.

“Làm sao vậy? ”

Chu Lâm Duyên không phản ứng lại anh ta, đi về phía bàn làm việc ngồi xuống lưng dựa vào ghế rồi mới ngước mắt nhìn Đường Dịch.

“Có việc”

Đường Dịch đi qua.

“ừ...... hạng mục phía bên Tây Châu không phải là do Triệu Thành phụ trách sao. Tại sao bây giờ lại điều em tới đấy? ”

Chu Lâm Duyên giơ tay mở máy tính lên rồi nói.

“Anh ta không làm được, lâu như vậy mà hạng mục vẫn đang ở giai đoạn di dời và phá bỏ, cậu qua đó giải nhanh chóng giải quyết, chúng ta không thể kéo dài tiến độ của công trình nữa.”

“ Thế công việc bên này của em thì sao?”

Chu Lâm Duyên thuận tay mở hai gói bưu kiện rồi nói với anh ta.

“Giao cho anh là được, cậu hãy sắp xếp một người cùng anh bàn giao công việc.”

Đường Dịch suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

" Cũng được, dù sao ngày nào em cũng bị mẹ thúc giục kết hôn, lần đi Tây Châu xem như giúp em trốn một kiếp nạn, như vậy cũng có thể yên tĩnh một thời gian.”

——

Lúc Tô Tiêu Tiêu biết tin Đường Dịch được điều đi Tây Châu tiếp nhận hạng mục, phản ứng đầu tiên là Đường tổng của cô bị lưu đày.

Dù sao Tây Châu cách thủ đô thật sự quá xa a.

Trong lòng nghĩ như thế nào cô liền nói ra như vậy. Lúc này trong phòng làm việc, Đường Dịch đang tùy tiện ngồi ở trên ghế lười biếng xem đoạn tin nhắn Tô Tiêu Tiêu gửi tới rồi trả lời.

“Tôi nói này dù sao cô cũng theo tôi lâu như vậy rồi sao tới bây giờ vẫn không nhìn thấy ưu điểm của tôi ”

Hai năm trước Tô Tiêu Tiêu vừa tốt nghiệp đại học liền xin vào bộ phận thiết kế kiến trúc của tập đoàn Chu thị. Nửa năm sau vào tổ hạng mục khu bắc trở thành cấp dưới của Đường Dịch. Thực ra Đường Dịch là một người rất dễ làm việc chung, trải qua hai năm làm việc với anh ta Tô Tiêu Tiêu không còn xem anh ta như là lãnh đạo.

Lúc này biết Đường Dịch sắp đi cô có chút luyến tiếc.

Từ bàn làm việc tìm được một chồng văn kiện Đường Dịch cần, cô nhanh chóng mang tới cho anh ta.

Tô Tiêu Tiêu hai tay cánh tay ôm tập văn kiện nhìn Đường Dịch hỏi.

“Đường tổng, anh đi rồi ai sẽ tiếp nhận ví trí của anh nha?”

Anh ta lúc này mới ngẩng đầu nhìn Tô Tiêu Tiêu cười.

" Cô thử đoán xem”

Tô Tiêu Tiêu mắt trợn trắng.

“…… Tôi làm sao biết được.”

Đường Dịch câu môi cười.

“Ngày mai các cô sẽ biết.”

Tô Tiêu Tiêu: “……”

Thấy Đường Dịch ra vẻ thần bí như vậy cô cũng có chút tò mò, nhưng anh ta không muốn nói thì cô cũng không hỏi nữa.

Ngày hôm đó tất cả mọi người trong tổ biết ngày mai cấp trên mới sẽ tới, vì thế ngày hôm sau hiệu quả công tác bên ngoài đột nhiên tốt hơn trước kia, hơn nữa không có một ai đến trễ, cả một đám người đều đến sớm hơn thời gian quy định nửa giờ.

Ngày trước lúc Đường Dịch đang làm việc ở đây anh ta là người thường xuyên đến trễ cho nên cũng không quản thời gian đi làm của mọi người. Hôm nay khó có được một ngày mọi người đều đúng giờ tới công ty như vậy, còn chưa tới thời gian làm việc thế nhưng tất cả đều nghiêm túc ngồi tại vị trí của mình, chờ sếp tới thị sát công tác.

Thế nhưng hôm nay cả tổ lại không gặp được vị sếp kia.

Tô Tiêu Tiêu là người Đường Dịch để lại cùng tân thủ trưởng bàn giao công việc, lúc này đành phải gọi điện thoại hỏi thăm một chút.

Người nhận điện thoại là một trợ lý nam.

Anh ta nói....

“Chu tổng hôm nay đang đi công tác, qua mấy ngày mới có thể trở về.”

Nói xong, không có thêm lời nói dư thừa nào nữa, liền cúp máy.

Tô Tiêu Tiêu đứng ở phòng trà, cầm di động sửng sốt vài giây, rồi mới buông điện thoại, nhìn chằm chằm trước ly nước trước mặt mà thất thần.

Chu tổng nào nha...?

Thông qua thái độ nghiêm túc của vị trợ lý kia, Tô Tiêu Tiêu nghĩ có lẽ vị tân thủ trưởng này cũng không dễ làm việc chung.

Mấy ngày kế tiếp, các nhân viên vẫn như cũ mỗi ngày đều tới công ty sớm hơn nửa giờ, nửa điểm cũng không dám chậm trễ, nhưng vẫn như cũ chưa gặp được sếp.

Chỉ là vẫn có người không may mắn mà gặp xui xẻo.

Đại khái là Tô Tiêu Tiêu dạo gần đây luôn phải thức đêm để thiết kế bản vẽ cho nên cô cảm thấy khá mệt, đã vậy lần này " bà dì " tới bụng cô lại còn đau hơn những lần trước. Buổi tối ngày hôm trước đau đến cuộn tròn ở trên giường, cả người đổ mồ hôi lạnh.

Làm cho cô không thể ngủ được, hậu quả là ngày hôm sau đồng hồ báo thức vang lên cũng chưa tỉnh.

Thẳng đến khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại ở trên tủ đầu giường cô mới từ trong chăn vươn tay cầm lấy di động nhắm mắt nghe, sắc mặt cô trắng bệch, giọng nói có chút suy yếu.

“ Alô.”

Người đầu kia có chút khẩn trương nhưng lại không dám lớn tiếng nói chuyện.

“Tiêu Tiêu cô đang làm gì vậy. Đã gần 9 giờ cô như thế nào còn chưa tới. Hôm nay Chu tổng tới, bây giờ đang tìm cô! Cô nhanh tới công ty liền đi!”

Tô Tiêu Tiêu nghe được lời này, đột nhiên giật mình một cái, lập tức từ trên giường ngồi dậy.

“ Vị Chu tổng mà cô nói là..... ”

Ở bên kia Lý Viện nhỏ giọng vội vàng nói.

“* Boss, tổng tài! Chúng ta xong rồi, cô tới đây nhanh lên!”

Tô Tiêu Tiêu sợ tới mức thiếu chút nữa đánh rơi di động, cũng không kịp cúp máy, nhanh chóng xuống giường chạy vào nhà vệ sinh.

Vội vội vàng vàng rửa mặt, sau đó cũng chỉ kịp mặc áo sơ mi cùng quần rồi cầm lấy áo khoác chạy nhanh ra cửa.

Ai biết hôm nay cô lại xui xẻo như vậy, căn bản không nghĩ cấp trên sẽ đột nhiên sẽ tới, vừa lái xe được một đoạn thì bị tắc đường, cô gấp đến độ thiếu chút nữa xuống xe chạy tới khu tàu điện ngầm phía trước.

Đánh chết cô cũng không ngờ vị kia lại là tổng giám đốc bên tổng bộ.

Tổng giám đốc không phải là có rất nhiều việc sao, trong công ty mọi chuyện lớn nhỏ đều chờ anh giải quyết, như thế nào còn có thời gian tự mình tới chỗ bọn họ công tác.

Tô Tiêu Tiêu vào Chu thị làm việc hai năm nhưng chưa thấy qua vị tổng tài trẻ tuổi đầy hứa hẹn này.

Bất quá cô lại nghe thấy rất nhiều tin về anh. Theo như lời đồn thì vị tổng tài này lớn lên thực anh tuấn, thế nhưng thủ đoạn hành sự lại quyết đoán và tàn nhẫn.

Nghe nói toàn bộ nhân viên làm việc tại tổng bộ đều rất sợ anh. Mặc dù Chu Lâm Duyên lớn lên phi thường đẹp trai, nhưng cũng chẳng có ai dám ngẩng đầu liếc xem một cái, nếu là làm sai chuyện gì chỉ cần một ánh mắt của anh bắn tới cũng đủ khiến bọn họ không dám thở mạnh.

Ngay cả những người có chức vị cao ở công ty, thời điểm mở cuộc họp nếu thấy tâm trạng Chu Lâm Duyên không tốt bọn họ cũng trở nên lo lắng, sợ chính mình sẽ nói sai.

Tô Tiêu Tiêu cũng không dám tưởng tượng tới chính mình trong chốc lát sẽ nhận kết cục gì.

Tắc đường hơn 10 phút, lúc đến công ty đã là 9 giờ 30.

Tô Tiêu Tiêu xe cũng không kịp đem vào bãi đậu, đành dừng trước cửa công ty sau đó đem chìa khóa giao cho bảo an nói.

“ Anh Vương...giúp tôi đem xe vào bãi đậu nhé!”

Nói xong liền chạy nhanh vào thang máy.

Rất nhanh lên tới tầng năm nơi cô đang làm việc, Tô Tiêu Tiêu chạy vào văn phòng còn chưa kịp ổn định lại hơi thở đã thấy Lý Viện chạy lại nắm lấy tay cô.

“Làm sao bây giờ cô mới tới a! Chu tổng đang tìm cô đấy!”

Tô Tiêu Tiêu thở hổn hển đầu óc một mảnh hỗn loạn, nhưng vẫn nhớ rõ nhiệm vụ Đường Dịch giao cho cô.

Cô đi nhanh tới bàn làm việc cầm lấy văn kiện đưa tới văn phòng Chu tổng.

Tới nơi Tô Tiêu Tiêu không dám lập tức đi vào, ở bên ngoài điều chỉnh hô hấp rồi hít sâu một hơi mới giơ tay gõ gõ cửa.

Bên trong truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông.

“ Mời vào.”

Tô Tiêu Tiêu nghe thấy thanh âm kia, ngực lại là có chút khẩn trương.

Cô nhấp môi, thở sâu, sau đó mở cửa đi vào.

Trong văn phòng, ngồi ở bàn làm việc là người đàn ông một thân tây trang màu đen, tay anh đang cầm một cây bút, hơi cúi đầu xem văn kiện.

Thời điểm Tô Tiêu Tiêu đi vào, anh cũng không có ngẩng đầu nhìn cô.

Tô Tiêu Tiêu ôm văn kiện đi qua, kiềm chế khẩn trương nơi đáy lòng, nhẹ giọng nói.

“Chu…… Chu tổng, Đường tổng bảo tôi cùng ngài bàn giao công việc.”

Chu Lâm Duyên không phản ứng, vẫn như cũ nghiêm túc xem văn kiện.

Chờ xem xong tờ văn kiện cuối cùng, mới ngẩng đầu nhìn về phía Tô Tiêu Tiêu lạnh giọng hỏi.

" Mấy giờ? ”

Tô Tiêu Tiêu trong lòng lộp bộp một chút, vội nói:

“Chín…… 9 giờ 40.”

Chu Lâm Duyên nhìn cô, trong ánh mắt không có độ ấm.

“ Chẳng lẽ cô không có khái niệm về thời gian sao?”

Tô Tiêu Tiêu hôm nay đến trễ thật sự có nguyên nhân. Cả đêm cô đau bụng đến không ngủ, gần sáng mới ngủ được một lúc. Không nghĩ tới liền ngủ quên.

Nhưng mà đến trễ chính là đến trễ, cô cũng không có ý định giải thích.

Gật đầu nói.

“ Thực xin lỗi Chu tổng, tôi hứa sẽ không có lần sau.”

Chu Lâm Duyên liếc nhìn cô một cái.

“Lần sau nếu lại đến trễ thì không cần tới công ty làm việc nữa. Bây giờ cô cứ để văn kiện ở đấy rồi đi ra ngoài đi.”

Nói xong cũng không nhìn cô mà cúi đầu tiếp tục xử lý công việc.

Chu Lâm Duyên ánh mắt, ngữ khí quá lạnh nhạt làm cho lòng Tô Tiêu Tiêu có chút khó chịu, nhưng cũng biết chính mình làm sai. Anh ta không trực tiếp xử phạt cô phỏng chừng đã là giơ cao đánh khẽ.

Cô đứng tại chỗ im lặng hai giây rồi buông văn kiện, xoay người đi ra ngoài.

Trở lại văn phòng, các đồng nghiệp trong nháy mắt tất cả đều ngẩng đầu nhìn Tô Tiêu Tiêu.

Lý Viện chạy tới giữ chặt tay cô khẩn trương hỏi.

“Thế nào? Chu tổng có mắng cô không a? ”

Đúng lúc này bụng Tô Tiêu Tiêu lại lên cơn đau, đau đến mức hai chân cô đều nhũn ra.

Sắc mặt của cô trắng bệch đi về bàn làm việc, che lại bụng nhỏ, gục đầu lên bàn, giọng nói mệt mỏi trả lời cô ấy.

“ Bảo tôi lần sau lại đến trễ thì không cần tới công ty nữa.”

“A kia……” Lý Viện vốn đang muốn hỏi tiếp, nhưng đột nhiên phát hiện sắc mặt Tô Tiêu Tiêu không tốt, vội vàng hỏi.

“Tiêu Tiêu cô làm sao vậy? Có phải là không thoải mái. Sao sắc mặt cô lại kém như vậy.”

Tô Tiêu Tiêu theo bản năng mà ôm bụng trả lời.

“ Không có việc gì, chỉ là đau bụng kinh.”

Cô đem mặt vùi vào khuỷu tay, chỉ cảm thấy đau đến đổ mồ hôi lạnh.

Cả buổi sáng, Tô Tiêu Tiêu luôn ngồi một chỗ đau tới mức không có sức lực nói một câu. Cũng chỉ uống vài ly nước ấm rồi thôi.

Giữa trưa các đồng nghiệp đi ăn cơm, cô không còn sức lực nên ở lại văn phòng.

Lý Viện ăn xong cơm trưa, liền lấy giúp Tô Tiêu Tiêu một phần, thấy cô đang gục đầu trên bàn liền đi qua.

“ Từ sáng tới giờ cô vẫn chưa ăn gì, như vậy không tốt cho thân thể ”

Tô Tiêu Tiêu không nghĩ tới Lý Viện sẽ giúp cô lấy một phần cơm, ngẩng đầu cảm kích nói.

“Cảm ơn cô.”

Lý Viện thấy sắc mặt Tô Tiêu Tiêu vẫn còn tái nhợt chợt nhíu mày hỏi.

“ Cô có muốn xin phép Chu tổng về nhà nghỉ ngơi không?”

Tô Tiêu Tiêu vừa nghe, lập tức nói.

“Thôi bỏ đi, tôi cũng không dám.”

Buổi sáng cô vừa đến muộn, làm sao còn dám xin nghỉ.

Huống chi cô thật sự có điểm sợ Chu Lâm Duyên, khi thấy khuôn mặt lạnh như băng của anh nhìn về phía mình, cô thật sự sợ tới mức không dám thở mạnh.

Tô Tiêu Tiêu bụng đau thật sự không muốn ăn thứ gì, cơm Lý Viện đưa cho cũng không ăn nhiều, chỉ là uống chút chút canh bí đao hầm xương.

Sau khi đi ăn về mọi người liền tụ tập một chỗ nói chuyện.

“Buổi sáng lúc Chu tổng tiến vào, tôi thật sự cảm giác trái tim giống như bị nả một phát súng, lớn lên cũng quá soái đi! Khuôn mặt, dáng người, khí chất, tất cả đều rất tuyệt!”

" Tôi còn thấy từ người anh ta toát ra hơi thở cấm dục nha "

“ Tuy Chu tổng rất tuấn tú, nhưng anh ta cùng tiểu Đường tổng không giống nhau, mấy người không cảm thấy sao, đứng trước mặt anh ta tôi đầu cũng không dám ngẩng, bộ dáng quá lạnh lùng, toàn thân đều tản ra khí tràng làm người khác không dám tới gần.”

Tô Tiêu Tiêu buồn bã ỉu xìu mà ghé vào trên bàn, nghe các đồng nghiệp bát quái, nhàm chán mà suy nghĩ.

" Lớn lên đẹp trai thì có lợi gì, lúc nói chuyện yêu đương mà vẫn luôn là bộ dáng nghiêm túc như vậy phỏng chừng sẽ làm cho bạn gái cảm thấy buồn bực a "