Nghề Vương Phi

Chương 146: Phòng thủ




“Ta nói thật mà, có gì sai đâu, làm gì mà hét lên vậy?” Vũ Lâu nói.

“Nàng thành thật, rất thành thật. Nàng sợ ta sống quá lâu, nên chỉ hận không thể chọc cho ta tức chết đi phải không.”

Mặt Vũ Lâu không chút thay đổi: “Nếu đã thổ lộ tình cảm thì phải nói thật lòng, dù không muốn nghe cũng phải nhịn, tránh cho việc giờ không hiểu nhau, lại mang lại tai họa về sau.”

Tuy nàng nói không sai, nhưng nàng đã biết rõ tình cảm của hắn, lại còn nói có cảm tình với nam nhân khác, không phải muốn chọc tức hắn thì là gì.

Nhẫn nhịn, nhẫn nhịn, nhẫn nhịn!

Không được, không nhịn được. Lam Tranh dứt khoát không khoan nhượng: “Ta cũng nói thật, ta vẫn muốn giết cha nàng.”

Vừa nói xong, mặt Vũ Lâu lập tức lạnh xuống, khẽ tránh người rời khỏi hắn.

“Nàng xem nàng đi, ta cũng nói thật, vì sao nàng lại tức giận?”

“……”

Lam Tranh nhẹ nhàng sán lại, kéo vai nàng: “Này, không phải nàng nói bây giờ phải thật lòng với nhau, để tránh tai họa về sau hay sao.”

Nàng mỉm cười: “Chúng ta không có về sau.”

Rốt cuộc Lam Tranh cũng không nhịn nổi nữa, tâm ý của hắn cứ liên tục bị chà đạp, nàng hoàn toàn không đón nhận, hắn giận dữ: “Nếu đã không có về sau, nàng nằm cùng giường với ta thế này là sao?”

“Chính ngươi tự mình tìm đến, ta đâu có giữ ngươi.”

Lam Tranh bị giọng điệu lạnh lẽo của nàng khiến trái tim băng giá. Dù hắn đã tự nhủ mình đừng đau lòng, mặc kệ nàng có thích hắn hay không, đời này nàng đều không thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay hắn, nhưng hắn vẫn đau lòng không kiềm được, khẽ nuốt nước miếng, hay là nước mắt… rồi đứng dậy, rời khỏi giường: “Ta không quấy rầy nàng nữa.”

“Ừm.”

Lam Tranh nhặt áo khoác của mình lên mặc vào, trong lòng thì thầm mong nàng sẽ ngăn hắn lại, chỉ cần nàng có ý giữ lại, hắn sẽ có lý do để làm nũng với nàng. Nhưng tiếc là chờ đến tận khi hắn mặc quần áo chỉnh tề, búi tóc cũng đã búi gọn lên, nhưng Vũ Lâu vẫn không hề chú ý đến hắn chút nào cả.

Hắn vừa bước đến cửa, đột nhiên có tiếng Vũ Lâu gọi: “Lam Tranh……”

Hắn mừng rỡ, nhưng lại làm ra vẻ bực mình: “Gì?”

“Nhớ đóng cửa cho chặt.”

“……” Hắn cắn răng, quay đầu trừng mắt nhìn nàng.

Vũ Lâu quay lưng về phía hắn nên căn bản là không nhìn thấy vẻ mặt hung thần ác sát đó, chỉ thúc giục: “Nghe thấy không, bên ngoài lạnh lắm, đừng để gió lùa vào phòng.”

“Biết — rồi —-.”

Đi đến cửa, hắn nói: “Vũ Lâu, ta đi đây, hôm nào ta sẽ lại đến tìm nàng.”

“Không cần đến nữa.”

Lam Tranh nghe vậy, giận dữ đẩy cửa đi ra, rồi đóng thật mạnh vào. Chờ hắn đi một lúc, Vũ Lâu đứng dậy xuống giường, khẽ hé mở cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Ngoài trời tuyết phủ trắng xóa, trắng cả chân trời. Từng bông tuyết như phát sáng trong bóng đêm, nàng nhìn thấy Lam Tranh đang đứng trong tuyết, hà hơi hơ ấm bàn tay.

Thích đứng thì đứng đi, hắn đâu phải tên ngốc, thấy lạnh thì tự khắc sẽ rời đi thôi.

Nàng đi đến bên chậu than, khẽ cời than cho lửa lớn hơn một chút, hơ lửa một hồi, lại nghe tiếng gió Bắc ào ào thổi ngoài kia.

Không biết hắn đã đi chưa…… Chắc là đi rồi. Hừ, dù không đi thì sao chứ, có bị đông chết cũng là lỗi của hắn.

Nàng ngồi một lúc, đứng dậy hé cửa sổ nhìn ra, không nhìn thấy hắn đâu nữa. Quả nhiên là đi rồi, Vũ Lâu yên tâm quay lại giường, lại chợt nhớ ra gì đó. Vội vàng ra mở cửa, vừa mở ra đã thấy một người đầy tuyết đứng trước mặt nàng.

“Lam Tranh……”

Lam Tranh ôm bả vai run rẩy, tức giận nói: “Nàng…… nàng đúng là…… nàng đúng là quá nhẫn tâm, lâu như vậy —- hắt xì, lâu như vậy mới mở cửa tìm ta.”

“……” Vũ Lâu híp mắt hừ lạnh một tiếng, “ầm” một cái đóng cửa lại.

“Vũ Lâu……” Lam Tranh bị nhốt bên ngoài: “Nàng……”

Két một tiếng nữa, cánh cửa lại mở ra, Lam Tranh bị nàng kéo áo túm vào trong phòng: “Thật hết cách với ngươi, nếu ngươi chết ở đây, không phải ta sẽ bị phụ hoàng, mẫu hậu của ngươi bắt đem chôn cùng hay sao, ngươi đúng là chỉ giỏi mang phiền toái đến cho ta.”

Nàng cởi xiêm y ướt sũng vì tuyết của hắn ra, nhưng vừa sờ vào bên trong, thì cả áo lót cũng đều ướt: “Sao ướt hết cả thế này? Ngươi lăn lộn trong tuyết đấy à?”

“Tuyết rơi nhiều như thế, đương nhiên là sẽ lọt vào cổ áo rồi.”

Vũ Lâu nói: “Cởi hết ra.”

Lam Tranh không nghe: “Đâu phải nàng muốn thân mật với ta, ta không cởi.”

Vũ Lâu lườm hắn một cái khinh thường, thuận miệng nói: “Đúng, là ta muốn thân mật với ngươi đấy.” Nói xong, cũng không cần biết Lam Tranh có đồng ý không, nàng ấn hắn ngồi xuống giường, đưa tay cởi áo cho hắn. Lam Tranh trêu ghẹo: “Ái phi, làm gì mà nóng vội vậy.”

“Đứng đắn một chút đi!” Lột sạch.

Lam Tranh ôm nàng lăn xuống giường, thân thể hai người sát vào nhau, vô cùng thân thiết. Vũ Lâu kêu lên một tiếng, đẩy hắn ra: “Lạnh chết đi được, đừng động vào ta. Mau cởi xiêm y ra đi, nhân lúc trời chưa sáng, hong khô quần áo, ngày mai ngươi còn mặc được, nếu không, mai ngươi không có quần áo mà mặc đâu.”

“Để hộ vệ quay về lấy là được rồi, không thì, chúng ta nhân cơ hội này, làm một chút chuyện vui vẻ cũng tốt.” Lam Tranh cười tủm tỉm nói, xong lại nhìn thấy vẻ mặt Vũ Lâu u ám, nhất thời bình tĩnh lại: “…… À…… Nếu nàng không muốn thì thôi.” Mặt xiêm y ẩm ướt đúng là rất khó chịu, Lam Tranh tự cởi quần áo ra, ngoan ngoãn khoác chăn ngồi trên giường, nhìn Vũ Lâu đang cầm quần áo hắn hong ra nói: “Không cần hong đâu, ngày mai đổi bộ khác là được rồi.”

“Dù sao cũng phải hong khô áo lót chút, không thì ngươi định cứ trần truồng như thế chờ người ta mang đồ mới đến hay sao?”

“Cũng được, nàng ở bên ta là được.”

Vũ Lâu phơi áo lót cho hắn xong, quậy phá một hồi cũng sắp hết đêm rồi. Mấy ngày nay bị giam trong lao ngục, nàng không thể ngủ được, vốn nghĩ được thả về sẽ ngủ một giấc thật sâu, không ngờ lại bị Lam Tranh phá. Nàng ngáp một cái, cũng chẳng thèm nhìn xem hắn thế nào, vừa nằm xuống giường là ngủ luôn.

Lam Tranh tinh khí tràn trề, quấy rầy nàng: “Vũ Lâu à, vừa rồi có phải nàng lo cho ta muốn chết không?”

Đau! Cơ thể không cử động được nữa. Âm thanh cũng không phát ra được!

“Ta ở y quán nhiều ngày, cũng học được cả điểm huyệt câm rồi……”

Lam Tranh khóc không ra nước mắt.

“Ngủ đi, mệt quá.” Vũ Lâu nói: “Tuyết rơi…… Tuyết đầu mùa năm trước là lúc ta gả cho ngươi……” Giọng nói càng lúc càng nhỏ, rồi biến mất hẳn.

Trong lúc mơ màng, huyệt đạo của Lam Tranh cũng tự giải, lúc có cảm giác, hắn liền ôm luôn lấy Vũ Lâu.

*****

Vũ Lâu nhéo tay hắn: “Dậy đi.”

Lam Tranh ôm chăn xoay người thầm thì: “Ngủ thêm lúc nữa đi, bên ngoài lạnh như vậy thì làm được gì đâu.”

“Ngươi còn muốn làm Thái tử mà lười biếng thế này, nếu sau này mà làm vua, chẳng lẽ cả lâm triều ngươi cũng không làm à.”

Lam Tranh nói: “…… Không lên triều không có nghĩa là không xử lý quốc sự, phụ hoàng ta lâm triều mỗi ngày, chỉ trừ ngày nghỉ theo quy định của thái tổ hoặc khi nào thân thể không khỏe, chứ chưa thấy ông bỏ sót ngày nào, nhưng nàng thấy đấy, ông ấy……”

“Ngươi dám nói xấu Hoàng thượng, cẩn thận ta đi tố cáo.”

“Đi đi, nếu Hoàng thượng hỏi nàng nghe Huệ vương nói thế khi nào, thì nàng nhớ nói là lúc cởi sạch quần áo ngủ cùng nhau thì nghe ta nói thế nhé.”