Nghề Vương Phi

Chương 201: Đáp án




Lam Tranh ngẩn người, lập tức gật đầu, cười cười bê bát cháo lên: “Ở cùng nàng vẫn là thoải mái nhất.” Vừa ăn một miếng nhỏ, hắn lại nhớ tới lúc nàng còn là Huệ vương phi, hắn đã từng làm nũng bốc đồng đòi nàng đút cháo cho mình, không khỏi cười khổ: “Không biết có thể quay lại những ngày tháng trước kia không……”

Vũ Lâu có đầy một bụng những lời quở trách tội lỗi của Lam Tranh, nhưng nghĩ tới việc hắn cố tình chạy đến đây hôm nay để đoàn tụ với mình, nên cũng không nói gì nữa.

Lam Tranh lại tiếp tục cảm thán: “Giờ nghĩ lại, thời gian vui sướng nhất đã qua rồi, là lúc ta còn ngốc nghếch khờ dại, nàng dốc lòng chăm sóc ta ấy.”

Nghe hắn nói, Vũ Lâu chua xót trong lòng, thấp giọng nói: “…… Không biết vì sao, mà mọi chuyện càng lúc càng đổ vỡ……”

Lam Tranh nhìn vào mắt nàng: “Đều là lỗi của ta!” Hắn đã chuẩn bị tốt tinh thần, chờ Vũ Lâu nổi trận lôi đình chỉ trích hắn. Hắn nghĩ, nàng nhất định sẽ nắm lấy cơ hội này, để liệt kê từng tội từng tội của hắn. Nhưng không ngờ, nàng chỉ quay đầu đi, trầm mặc một chút rồi đứng dậy đi đến bên giường, ngồi xuống.

Cháo vẫn còn nóng, Lam Tranh gọi nàng: “Nàng bận bịu lâu như vậy rồi, sao không ăn chút nào thế?”

Nàng không đáp lời hắn, khẽ kéo tay áo lên chấm khóe mắt. Lam Tranh vội đi qua, ngồi xổm người xuống, hay tay đặt trên đùi nàng, ngước mắt nhìn Vũ Lâu: “Đang êm đẹp, sao nàng lại khóc? Tuy nàng bị ta đuổi ra khỏi hoàng cung, nhưng chỉ là diễn cho Hoàng hậu và cha nàng xem, ta có cách đón nàng về mà.”

Vũ Lâu lắc đầu: “…… Ta không muốn quay về cung nữa, Hoàng hậu sẽ rất căm thù ta. Ta là cái đinh trong mắt bà, ở trong cung sẽ không có một ngày yên ổn. Lúc nào cũng sợ mình làm không tốt, để người khác nắm được sơ hở gây phiền toái cho huynh.”

Mắt Lam Tranh cay xè. Vũ Lâu đã vì hắn mà nhận biết bao đau khổ, nhưng giờ vẫn muốn bảo vệ cho hắn: “Vũ Lâu…… Ta biết, ta từng làm rất nhiều việc khiến nàng đau lòng, khiến nàng muốn rời khỏi ta……”

Hốc mắt Vũ Lâu đỏ ửng, há mồm muốn nói, nhưng nhìn vẻ mặt hắn thành khẩn nhận lỗi, nàng sụt sịt mũi rồi cũng không nói được gì nữa.

“Nhưng ta yêu nàng, ta không muốn buông tay.”

Tay cầm bụi gai, dù có khiến mình đầy thương tích nhưng cũng không tình nguyện buông tay.

“Ích kỷ.” Đôi mắt đỏ ửng của nàng khẽ chớp, lườm hắn một cái: “Chỉ vì muốn giữ ta bên cạnh, mà huynh sẵn sàng làm tất cả mọi chuyện kể cả gây tổn thương cho ta, huynh nhớ rõ chứ. 

Huynh có biết, khi bước ra khỏi giáo phường tư, ta đã sợ huynh thế nào không…… Chỉ sợ chọc giận khiến huynh không vui, huynh sẽ vì muốn ta chịu cúi đầu mà làm những hành động độc ác nữa.”

“Vậy, sao sau đó nàng không sợ nữa……”

“Có lẽ là vẫn không dứt được tình cũ với huynh.”

Lam Tranh vui mừng nhướng mày: “Nàng có tình với ta! Ta biết mà!”

Nghĩ đến quan hệ của hai người, nàng không muốn thừa nhận điều này, hừ giọng nói: “Dù có ở cùng một khối gỗ, qua vài năm cũng phải có cảm tình thôi.”

Lam Tranh nói tiếp: “Huống chi là ở cùng ta, đẹp hơn khối gỗ nhiều, đúng không hả?”

Hắn nắm tay nàng, lôi nàng ra khỏi giường, lại ngồi xuống cạnh bàn, cầm bát cháo lên đút cho Vũ Lâu: “Nào, lúc trước toàn là nàng đút cho ta ăn, giờ đến lượt ta đút cho nàng.”

Vũ Lâu thấy hắn tươi cười lấy lòng, nàng lại nghĩ về thân thế của hắn. Nếu sự thật hắn không phải là con của Hoàng thượng bị người khác biết được, thì đừng nói cái ghế Thái tử, mà ngay cả mạng sống của hắn có lẽ còn khó mà giữ được.

Ngoài mặt hắn luôn làm ra vẻ không sao, nhưng thực ra lại giấu đi rất nhiều sự chua xót.

Nàng há mồm đón thìa cháo mà Lam Tranh đưa tới.

Hắn cười: “Ngoan lắm.”

Bỗng lúc này, từ bên ngoài truyền tới tiếng bước chân dồn dập, ngoài Phi Lục còn có một người khác. Vũ Lâu luống cuống, mở một chiếc rương gỗ trong phòng ra, nói với Lam Tranh: “Vào đi.” Lam Tranh còn chưa kịp nói gì, đã bị Vũ Lâu đẩy vào trong rương.

“Đừng đẩy, ta vào là được chứ gì.” Lam Tranh không hề tình nguyện chui vào.

Vũ Lâu vừa đậy nắp rương lại thì Phi Lục và người kia đã bước vào nhà. Đó là một đại phu giang hồ râu hoa râm, cầm một thùng gỗ.

Vũ Lâu nhìn người này từ trên xuống dưới rồi nói với Phi Lục: “Đây là……” Việc nàng đau ốm chỉ là nói với người ngoài, sao Phi Lục lại mời đại phu về thật.

“Ha ha —” người kia đột nhiên cười ha hả: “Vũ Lâu, ngay cả con cũng không nhận ra, xem ra tài cải trang của cha vẫn thật thành công.”

Vũ Lâu trợn mắt: “Cha?”

Tần Khải Canh ném thùng gỗ trong tay đi, gật đầu với nàng: “Cha đây.”

Sau nhiều ngày đau khổ chờ đợi, rốt cuộc cha cũng xuất hiện trước mắt, Vũ Lâu còn chưa kịp phản ứng lại, chỉ lui từng bước về phía sau, ngơ ngác hỏi: “Là cha thật sao?”

Phi Lục vui vẻ nói: “Đúng là lão gia mà, lúc em chạm mặt người ở trên đường cũng không nhận ra. Thật ra lão gia và phu nhân đã quan sát em từ lâu rồi, hôm qua em bị tên vô lại kia quấy rối, cũng chính phu nhân đã ra tay cứu em đó.”

Vũ Lâu thầm nghĩ, đúng vậy, sao lại không nghĩ tới là mẹ ra tay cứu Phi Lục cơ chứ.

Tần Khải Canh nhìn thấy Vũ Lâu cũng sửng sốt một lát rồi nói: “Ta nghe người ta nói con bị đánh đến chết dở sống dở, nhưng giờ nhìn con……”

Nếu Vũ Lâu nói rằng chỉ tung tin đồn để dụ ông ra mặt, chắc chắn ông sẽ rời đi ngay, nàng vội hỏi: “Con khỏe rồi, con đã học y thuật của Phương Lâm, cha quên rồi sao?”

“Nói gì thì nói, thấy con không sao là cha yên tâm rồi.” Tần Khải Canh đảo mắt nhìn quanh một vòng, thấy trên bàn có hai cái bát liền hỏi: “Có người tới sao?”

“Con chuẩn bị cho Phi Lục.” Vũ Lâu nói: “Chờ mãi không thấy cô ấy quay về, con đói nên đã ăn trước.”

Lúc này Tần Khải Canh mới yên tâm, ngồi vào bàn nói với Vũ Lâu: “Mẹ con vẫn đang chờ ta về, ta không ở lâu được, thấy con không sao là chúng ta yên tâm rồi.”

Vũ Lâu nói: “Cha, cha ở cùng với mẹ, vậy còn ca ca và chị dâu thì sao?”

Tần Khải Canh lắc đầu: “Ta không biết, đêm hôm đó mọi người tách ra, đến giờ còn không gặp lại.”

“Không có tin gì thì tức là tin tốt rồi.” Vũ Lâu nói: “Cha, con muốn đi cùng với mọi người.”

Lam Tranh nằm trong rương gỗ nghe thấy vậy, lòng như bị ai nhéo, Vũ Lâu vẫn muốn rời khỏi hắn sao?!

Tần Khải Canh thở dài: “Mẹ con cũng nói ta đưa con theo, cả nhà cùng nhau chạy trốn, nói ta nghe tới đau cả đầu. Vũ Lâu, ta nghe Phi Lục nói, lúc con ở giáo phường tư cũng không phải chịu khổ gì, Huệ vương, không, là Thái tử vẫn chăm sóc cho con phải không.”

“Vâng.”

“Vậy vì sao hắn lại đánh con?”

Vũ Lâu nhìn Phi Lục, cô hiểu ý, nói: “Cháo nguội hết rồi, để em mang xuống hâm lại.” Nói rồi cô bê nồi cháo đi xuống bếp.

Chờ Phi Lục đi khuất, Vũ Lâu mới nói ra trọng tâm vấn đề nàng đang quan tâm nhất: “Cha, rốt cuộc là con và Lam Tranh có quan hệ gì?”

Tần Khải Canh bị hỏi vậy cũng ngẩn người: “Cái gì mà quan hệ gì?”

Vũ Lâu cắn răng: “Có phải chúng con là huynh muội không?”

Tần Khải Canh thổi râu phì phì, tức giận nói: “Con nói cái chuyện vô liêm sỉ gì vậy, tuy mẹ con lỗ mãng, nhưng cũng là người giữ trọn đạo làm vợ, trung trinh như một! Làm sao có thể cùng Hoàng thượng……”

“Không phải!” Vũ Lâu vội hét lên, trực tiếp hỏi: “Rốt cuộc là cha có phải cha của Lam Tranh không?”

Tần Khải Canh đập bàn: “Con nói mê sảng cái gì thế?! Ai nói với con những lời đại nghịch bất đạo này?!”

Cái đập bàn này, đã thức tỉnh Vũ Lâu.

Có phải Lam Tranh cố tình lừa gạt nàng, để nàng không nghĩ đến tội khi quân của cha nữa, chủ động phối hợp diễn trò với hắn, dẫn dụ cha đến đây không?!

Cho nên mặc dù hắn nói đến quan hệ của hai người như vậy, nhưng sau đó vẫn muốn hoan ái cùng nàng.

Bởi vì cái gì mà huynh muội đó, căn bản chỉ là một lời nói dối‼!

Đều là mưu kế dụ rắn ra khỏi hang của hắn, thật bất hạnh, vì nàng lại trở thành mồi câu, mà lại còn là cam tâm tình nguyện…