Nghĩa Hải Hào Tình (Tân Bến Thượng Hải)

Chương 386: Từ thiên đường đến địa ngục




Hiện giờ Lý Dật ở nước Mỹ nói không chút khoa trương, lấy địa vị trước mắt của Lý Dật...không có một người nào, không có một tổ chức nào dám ngang nhiên trở mặt với Lý Dật!

Bố già Edward đã từng nói, nếu như Lý Dật một lòng muốn phát triển tại Mỹ, chẳng qua bao lâu liền có thể tiến vào trong chính giới. Lúc đó tối thiểu ngồi trên cái ghế thượng nghị sĨ cũng không thành vấn đề.

Bất quá Lý Dật lại cố chấp nghĩ rằng, cho dù thế lực ở nước Mỹ cường hãn đến bao nhiêu, khi trở về quốc nội cũng chỉ là mãnh long quá giang mà thôi.

Cho nên khi đó, Lý Dật vận dụng một loạt âm mưu quỷ kế để đối phó Đái gia, hành động này của hắn chiếm được thành công viên mãn, lực ảnh hưởng của Đái gia ở hắc bạch lưỡng đạo đã bị suy yếu trầm trọng.

Hiện giờ ở bạch đạo, Lý Dật có được Nam Kinh Trần gia, Kinh Thành Yến gia, Thượng Hải Bối gia, Kiều gia và nhiều thế lực tại Hongkong ủng hộ. Mặc dù mỗi quan hệ hợp tác này phần lớn đều dựa vào lợi ích để phát triển, thế nhưng cũng đủ làm cho rất nhiều người phải đỏ mắt.

Bạch đạo phong quang vô hạn, hắc đạo tuyệt đối không kém cỏi hơn.

Ðại Quyển, đây là một bang hội cực kì khó nhằn, được giới giang hồ công nhận. Lấy Sức chiến đấu uy mãnh trứ danh, Ðại Quyển tuyệt đối không hề úy kị khai chiến cũng bất kì một bang hội nào, thậm chí nhiều khi còn đụng độ với cả binh đoàn lính đánh thuê, hơn nữa cũng không rơi Xuống thế hạ phong. Một bang hội tràn ngập Sức chiến đấu như vậy mà bị Lý Dật lợi dụng, tuyệt đối sẽ là ác mộng cho Đái gia!

Lại nói trên phương diện khác, thực lực của Thanh Hồng Xã đoàn tuy rằng không tính là cường đại, nhưng mọi ngươi đừng quên rằng quân chủ lực của Thanh Hồng Xã đều là thành viện Hoa Nhân bang từ nước Mỹ điều tới! Hơn nữa còn là những thành viện tinh nhuệ được chọn lọc kĩ lưỡng! Thời gian tham dự chính biến ủy ban mafia nước Mỹ, cỗ lực lượng này đã đại triển quyền cước, làm cho gia tộc Qiesi Jarno đau đầu không thôi, hiện giờ muốn đối chọi lại với đám người của Mãnh Hổ bang, chỉ có mạnh hơn chứ không yếu hơn.

Luận về sức chiến đấu tổng thể của Ðại Quyển cùng Thanh Hồng Xã mà nói, thì bên phía Mã Khải Chí vẫn kém cỏi hơn một chút, nhưng nếu nói riêng về năng lực chiến đấu đơn lẻ, đám thủ hạ của Mã Khải Chí lại vô cùng hung hãn, vượt Xa thực lực của Mãnh Hổ bang ở các tỉnh lẻ. Là cao nhân thế gia trong giới giang hồ. Mã Khải Chí được thừa hưởng cái gien điên cuồng của lão tổ tông, đồng thời cũng thẩm thấu cái gien điên cuồng này cho đám thủ hạ của mình.

Khi nắm trong tay thực lực tuyệt đối, Lý Dật không cần phải đùa giỡn mưu mẹo, hắn dùng phương pháp đơn giản mà trực tiếp nhất, bức Đái gia từng bước thoái lui Xuống địa ngục!

Trong một đêm, chỉ trong một đêm! Mãnh Hổ bang ngoại trừ đại bản doanh tổng bộ ở Hàng Châu ra, những địa bàn ở các thành phố hoặc tỉnh lẻ khác đều bị công hãm Khí thế như chẻ tre! Đây là câu đánh giá chính Xác nhất đối với cuộc hành động buổi tối hôm qua của ba cỗ thế lực. Trận chiến mặt đối mặt này, ba thế lực kia rõ ràng biểu hiện cường hãn hơn rất nhiều. Đám thành viên của Mãnh Hổ bang nhiều năm qua không hề tiến hành đại chiến quy mô, nên căn bản là vô lực phản kích.

Sau buổi tối, ba cỗ thế lực lại tề tựu ở bên ngoai thành phố Hàng Châu, tình thế hết sức nguy kịch! Nếu không phải ban ngày không cho động thủ, địa bàn của Đái gia tại Tích Giang tuyệt đối sẽ bị tan rã chỉ trong vòng một ngày! (Tích giang- Ôn Châu.)

Hiện giờ muốn công hãm Hàng Châu thì chỉ cần chờ trời tối nữa thôi! Lúc màn đêm buông Xuống, cũng chính là thời điểm thành phố Hàng Châu bị công phá.

Một chiếc máy bay tư nhân từ Los Angeles đáp Xuống sân bay Hongkong nghỉ ngơi Xong, lần thứ hai cất cánh liền nhắm thẳng hướng Xuân Thành, đây cũng là một cái mỹ danh khác của Côn Minh.

Trên máy bay, Anh Hoa và Andrew Loufu đang ngồi ở bên cạnh Lý Dật, cùng dĩ vãng bất đồng, hiện giờ tuy rằng trong lòng của hai người còn có nhiều điểm khúc mắc, thế nhưng ngoài mặt lại vẫn đối Xử bình thường với nhau.

Lý Dật mặc bộ vest Tôn Trung Sơn ngồi ở giữa hai người, trong tay cầm theo một tờ báo tin tức, sắc mặt thoạt nhìn có vẻ thập phần thoải mái.

“Đêm qua, Giang Tô Tô Châu, Tích Giang Ôn Châu, có rất nhiều câu lạc bộ đêm bị phát sinh hỏa hoạn, trước mắt trận hỏa hoạn này đã được dập tắt. Căn cứ theo cảnh sát địa phương giải thích, cũng không có người nào tử vong, nguyên nhân dẫn đến vụ hỏa hoạn này còn đang được điều tra...”

Chứng kiến cái tin tức này, Lý Dật không khỏi nở nụ cười Hiển nhiên, dưới tình huống nhiều đại nhân vật gây áp lực Xuống dưới, hành động buổi tối hôm qua cũng không có bị đưa ra ngoài ánh sáng, mà chỉ dùng một câu phát sinh hỏa hoạn để che giấu chân tướng sự việc.

Theo sau, Lý Dật tiếp tục nhìn qua mấy tờ báo khác, phát hiện đại khái nội dung đều giống nhau, đối với sự kiện buổi tối hôm qua cũng không hề làm rùm beng lên. Nguyên nhân chỉ có một là: Không có người nào tử vong.

Nếu cuộc hành động gây nên thương vong trầm trọng, Lý Dật dám khẳng định, giới báo chí sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy. Mà trên thực tế, hành động tối hôm qua có rất nhiều nhân mạng phải rời khỏi thế giới Xinh đẹp này.

Người dân bình thường không biết ngày hôm qua rốt cuộc đã Xảy ra chuyện gì, nhưng người ở trong giới hắc đạo đều phi thường rõ ràng. Ðại bản doanh của Mãnh Hổ bang, trong vòng một đêm đã bị ba cỗ thế lực công phá, cả giới hắc đạo phía Nam cũng hoàn toàn chấn động!

Nhiều năm qua, không có một thế lực nào dám khiêu chiến quyền uy của Mãnh Hổ bang, nên Mãnh Hổ bang đã nắm trong tay giới hắc đạo phương Nam quá lâu, lần này cư nhiên bị người ta công phá, thật sự là nằm ngoài dự liệu của bọn hắn. Đương nhiên, người hữu tâm đều phi thường rõ ràng, ba cỗ thế lực kia dám tấn công Mãnh Hổ bang mà không chút kiêng nể gì, là bởi vì sau lưng của họ có người ủng hộ. Thứ nữa là, mạng lưới quan hệ của Đái gia ở chính giới vừa mới bị Sụp đổ. Nếu không, lấy năng lực Xưa kia của Đái gia, cuộc hành động của ba cỗ thế lực kia chỉ sợ chưa tạo ra thanh thế, đã bị cảnh sát vùi dập.

Người trong giới giang hồ đều biết, bàn tay đứng phía sau chuỗi sự kiện này chính là Lý Dật, và Ít số quan chức cấp cao tự nhiên cũng biết điều này.

Mắt thấy Lý Dật buông tờ báo trong tay ra, Andrew Loufu nhịn không được hỏi: “Anh yêu, hiện giờ có thể nói cho em biết, vì sao anh lại muốn đến Côn Minh hay không?”

Lúc trước, một chuỗi âm mưu quỷ kế nhằm vào Đái gia, đại bộ phận đều là do nữ quân sư Andrew Loufu trù hoạch, nhưng hiện giờ đang trong ở giai đoạn mấu chốt....Mà Lý Dật lại muốn chạy đến Côn Minh, điều này để cho Andrew Loufu có chút nghi hoặc.

Tại nàng Xem ra, tựa hồ chỉ có một loại khả năng, Lý Dật sợ Ðái Kình thay đổi quyết định, nên nhúng tay vào trợ giúp cho Ðái Hồ. Nhưng lời giải thích này, lại không hề thích hợp. Dù sao, lấy tình huống hiện giờ Xem ra, dù cho Ðái Kình muốn đổi ý, cũng vô lực Xoay chuyển càn khôn.

Bởi vì kết cục đã được định đoạt mất rồi!

Ngồi bên cạnh Lý Dật, Anh Hoa nghe được hai chữ “anh yêu”. Trong đôi con ngươi tản mát ra thần sắc khinh thường, lấy tính cách cương trực của nàng, sẽ không bao giờ Xưng hô cái kiểu buồn nôn như vậy.

Nhưng làm cho Anh Hoa buồn bực chính là, tựa hồ Lý Dật thích nghe Andrew Xưng hô như vậy. Quả nhiên, vừa thấy Andrew Loufu hỏi, Lý Dật trừng mắt mỉm cười: “Annie, chẳng lẽ em không đoán được sao?”

Không thể phủ nhận, Lý Dật đã hoàn toàn kích thích bản tính hiếu kỳ của Andrew Loufu, cũng khơi dậy tính hiếu thắng trong lòng nàng. Vậy nên Andrew không có tiếp tục truy vấn, mà nhíu mày trầm tư.

Thẳng cho đến khi máy bay chuẩn bị hạ cánh, Andrew Loufu mới tỉnh ngộ: “Anh yêu, hay là anh muốn...”

Andrew Loufu có thể đoán được ám chiêu trong đó, Lý Dật cũng không cảm thấy kì quái, hắn chỉ mỉm cười gật đầu.

Khu nhà giàu Côn Minh trong biệt thự của Ðái Kình,

Ðái Kình ngồi ở trên ghế sa-lon tại phòng khách, trong tay mang theo một điếu thuốc lá, thế nhưng bộ dạng của hắn lại không giống như đang hưởng thụ chất nicotin, mà là trầm ngâm suy tư, cũng không biết hắn đang tính toán cái gì. Chuyện tình Tích Giang bị công hãm, tự nhiên Ðái Kình đã biết rồi. Cũng giống như mọi người, Ðái Kình cho rằng đêm nay đến lượt Hàng Châu sẽ bị công phá. Dưới tình huống này, tâm tình của Ðái Kình thực phức tạp, hỗn loạn!

Mặc dù Lý Dật cho hắn một lời hứa hẹn! Chỉ cần hắn không tham gia trận tranh đấu này, Lý Dật liền không Xuống tay đối với hắn, hắn như cũ vẫn có thể an ổn làm một ông trùm buôn bán thuốc phiện!

Nhưng lý trí nói với hắn rằng, tất cả những chuyện này chỉ là giả tạo!

Tại hắn Xem ra, lấy phong cách hành sự trước nay của Lý Dật, nếu như Lý Dật cho địch nhân một lời hứa hẹn nhân từ, vậy thì heo nái cũng biết trèo cây!

Không tin thì không tin, nhưng Ðái Kình vẫn không có tham dự chuyện này, thứ nhất là sự tình phát sinh quá mức đột ngột, dù cho hắn có tâm hổ trợ cũng nằm ngoài tầm tay. Tiếp theo, Lý Dật uy hiếp khiến bản thân hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, hắn biết, nếu mình vi phạm ước định lúc trước, như vậy Lý Dật nhất định sẽ tiễn hắn đi Xuống Diêm Vương Điện. Cuối cùng, hiện giờ hắn và Đái Hồ đã hoàn toàn trở mặt, tuy rằng giữa song phương còn móc nối một đoạn dây thân tình, nhưng Ðái Hồ muốn bất nhân, thì hắn cũng sẽ bất nghĨa!

Tuy nhiên, nói gì thì nói, thân tình rốt cuộc vẫn là thân tình, đoạn dây này không thể muốn chặt là đứt ngay được. Trong người hắn còn đang chảy Xuôi dòng máu của Ðái Hồ, cho dù bản thân hắn căm giận Đái Hồ bất công, hận Đái Hồ bất nhân, nhưng hắn thật lòng không muốn chứng kiến thần tượng kiêu hùng ngày trước của mình cứ như vậy ngã Xuống.

Ðiều này làm cho hắn cảm thấy rất mâu thuẫn.

Màn đêm buông Xuống rất nhanh, bao thuốc cũng đã đốt hết, nhưng trên thực tế Ðái Kinh chân chính hút lại không đến ba điếu. Phần lớn thuốc là đều tự cháy hết.

Hiện giờ trong đại sãnh cũng không bật đèn, toàn bộ là một mãnh hắc ám Ðái Kình vô thức cầm bao thuốc lên, lại phát hiện bên trong đã trống rỗng, hắn nhẹ nhàng thở dài, cố gắng đứng dậy.

Ðúng lúc này, một tiếng bước chân quen thuộc từ bên ngoài truyền đến, theo sau Cổ Huy thân là quân sư của Ðái Kình tiến vào trong đại sãnh, diễn cảm phức tạp nhìn Ðái kình nói: “Lý Dật dẫn người đến đây.”

Lý Dật?!

Bất thình lình nghe được danh tự này, đồng tử trong mắt của Ðái Kình phóng đại!

Hắn tới làm gì?

Ðái Kình tự hỏi chính mình, tiếp theo liền khẩn trương chất vấn: “Hắn ở nơi nào?”

“Ngay bên ngoài cửa!” Cổ Huy cẩn thận đáp, nhưng trong giọng nói lại đan Xen một cỗ sợ hãi không thể hủy diệt.

Ðái Kình nhíu mày trầm ngâm vài giây đồng hồ, thở dài: “Để cho hắn tiến vào đi.”

Một phút đồng hồ sau, Lý Dật mang theo Anh Hoa tiến vào trong đại sãnh biệt thự, còn Andrew Loufu thì được Cổ Huy đưa sang căn biệt thự bên cạnh, đống biệt thự này CŨng là tài sản tư nhân CỦa Đái Kình.

Đương nhiên, Lý Dật không thể để Andrew Loufu đi một mình, mà phân phó sáu gã thành viên Hắc Dạ theo sau bảo vệ.

Về phần tại sao Andrew Loufu không đi vào cùng Lý Dật, mà theo Cổ Huy sang một căn biệt thư khác, vấn đề này chỉ có Lý Dật và Andrew mới có thể giải thích được. Đối với Lý Dật đến đây, hiển nhiên Đái Kình không có một chút chuẩn bị nào, nhìn bóng dáng khủng bố đã khắc sâu ở trong nội tâm, Ðái Kình vẻ mặt tươi cười gượng ép đứng lên: “Lý tiên sinh.”

Tiến vào trong biệt thự, Lý Dật tùy tiện giống như đang ở nhà mình vậy, hắn trực tiếp ngồi Xuống bên cạnh Ðái Kình, ra hiệu Ðái Kình cứ tự nhiên. Sau khi hai người an vị, Ðái Kình có chút đứng ngồi không yên, bàn tọa giống như đang ngồi trên đống lửa, hắn thật sự không biết vì cái gì mà Lý Dật đột nhiên chạy đến thăm mình, nhưng hắn lại không dám mở miệng hỏi.

“Ta hiểu, ngươi rất muốn biết vì sao bỗng dưng ta chạy đến nơi này, có phải không?” Lý Dật móc bao thuốc từ trong túi ra, ném cho Ðái Kình một điếu.

Lý Dật lại không nói tiếp ngay, mà thích ý rít vài hơi thuốc lá, mới chậm rãi thuyết minh chân tướng: “Ta đến đây chính là vì Đái Hồ cùng Đái Minh Hải.”

Trước kia Đái Kình đã e ngại tổ chức Hắc Dạ Xuất quỷ nhập thần của Lý Dật. Hiện giỜ Lý Dật Chính thức tìm Đái gia báO thù, trÌnh độ SỢ hãi CỦa Đái Kình đối với Lý Dật càng gia tăng thêm, tại hắn Xem ra, nếu như Lý Dật muốn tiêu diệt hắn, thì cũng không phải chuyện tình khó khăn gì.

Dưới tình huống này, vừa nghe Lý Dật vì Đái Hồ mà đến, vốn dĩ hắn giật mình cả kinh, theo sau khẩn trương giải thích: “Lý....Lý tiên sinh, ta luôn luôn tuân thủ ước định của hai chúng ta...không...không có tham dự trận chiến lần này.”

“Ta biết.” Lý Dật gật đầu.

Lý Dật vừa nói dứt lời, lại khiến cho Ðái Kình trở nên mê man.

“Một giờ sau, Đái Hồ cùng Đái Minh Hải sẽ dẫn người đến đây.” Lý Dật ngữ Xuất kinh nhân.

"A??” Đái Kình thất kinh hô lớn một tiếng.

Tuy rằng trong lòng khiếp sợ, bất quá Đái Kình vẫn cật lực khống chế được tâm tình của mình, cẩn thận suy nghĩ một phen, lại phát hiện điều Lý Dật nói cũng không phải là không có khả năng!

Dù sao, Đái Hồ cùng Đái Minh Hải có ở lại Hàng Châu cũng vô lực Xoay chuyển càn khôn, Hàng Châu sẽ bị công phá đã chắc như đinh đóng thuyền!

Dưới loại tình huống này, Đái Hồ dẫn người đi trốn là quá hợp lý rồi. Nhưng Đái Kình không hiểu, Đái Hồ dẫn người đến địa bàn của hắn để làm cái gì?

Còn nữa, Vân Nam chính là địa bàn của hắn, thế mà bản thân hắn cư nhiên không hề biết chút tin tức gì, như thế nào Lý Dật lại biết được đây?

“Ngươi muốn biết vì sao, đang trong thời điểm mấu chốt mà Đái Hồ lại chạy đến nơi này không?” Lý Dật tùy tiện dựa lưng vào ghế sa-lon, thản nhiên phun ra một cụm khói trắng, bình tĩnh nhìn Đái Kình nói: “Kì thật, cái vấn đề này cũng không khó lý giải, Hàng Châu đã sắp bị công phá, điểm này tất cả mọi người đều phi thường rõ ràng! Hiện giờ Đái Hồ không còn nơi bấu víu, cho nên mới chạy đến tìm ngươi.”

"Hắn tìm ta làm gì?" Đái Kình cố gắng biểu hiện ra một bộ dạng tức giận: “Ta và hắn đã ân đoạn nghĩạ tuyệt rồi cơ mà!”

“Vậy sao?” Lý Dật cười híp mắt nhìn Đái Kình.

Đái Kình theo bản năng cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt của Lý Dật. “Mục đích của Đái Hồ chính là muốn thu hồi Địa Tự Đầu, sau đó cùng ta quyết chiến Sống mái một trận!” Lý Dật không vòng vo nhiều, gọn gàng nói: “Nếu như không có bất ngờ gì Xảy ra, trước tiên hắn sẽ nhẹ nhàng khuyên giải ngươi! Nếu ngươi không bị hắn cảm động hoặc thuyết phục, vậy thì Đái Hồ liền chuyển sang biện pháp cứng rắn, tuy rằng ngươi khống chế Địa Tự Đầu nhiều năm qua, một mình nắm giữ đường dây buôn thuốc phiện, cũng không quá mức ỷ lại vào mạng lưới quan hệ của Đái Hồ!”

“Nhưng, ngươi cũng đừng quên! Mạng lưới quan hệ của ngươi đều là do Đái Hồ cấp cho, nếu hắn muốn cướp về cũng chẳng khó khăn bao nhiêu. Về phần đám thủ hạ tâm phúc mà ngươi bồi dưỡng, ngươi cho rằng lấy thủ đoạn của Đái Hồ mà còn sợ không chế phục nổi đám người kia hay sao?” Lý Dật nói dứt lời, liền dập tắt điếu thuốc, im lặng chờ đợi câu trả lời thuyết phục của Đái Kình.

Đái Kình sắc mặt tái nhợt, đôi con ngươi trong mắt chuyển động liên tục.

Thật lâu sau, Đái Kình thở dài, vô lực nói: “Mặc kệ như thế nào, ta sẽ tuân thủ lời hứa của chúng ta, nếu hắn đến Côn Minh, ta sẽ không tham dự vào chuyện của hắn.”

“Ta nói rồi....Ta sẽ khiến cho hắn chỉ còn hai bàn tay trắng mà thôi.” Lý Dật thản nhiên nói.

Đái Kình sắc mặt khó coi: “Bây giờ hắn đã hai bàn tay trắng rồi.”

“Ngươi sai rồi!” Lý Dật mỉm cười lắc đầu: “Hắn vẫn còn có ngươi...À không....Chính Xác hơn là hắn hy vọng Địa Tự Đầu đang nắm trong tay của ngươi.”

Đái Kình chấn động thân mình, tựa hồ đã nghĩ ra Lý Dật muốn làm cái gì rồi.

Dưới ánh mắt hoảng sợ của Đái Kình, Lý Dật nở nụ cười, cười đến dị thường vui vẻ: “Ta sẽ khiến cho hắn tuyệt vọng triệt để!”

Tuyệt vọng triệt để!!!

Bốn chữ này giống như âm ma vang lên từ dưới địa ngục, trùng kích vào trong nội tâm của Đái Kình, hắn không khỏi vội vàng đứng bật dậy.

Đái Kình thần tình hoảng sợ nhìn Lý Dật, giờ khắc này nụ cười của Lý Dật rơi vào trong mắt hắn, lại giống như Cửu U Minh Vương đang tươi cười, để cho hắn toàn thân ớn lạnh!

Mười phút sau, Đái Kình mồ hôi đầm đìa, ngắn ngủi mười phút trôi qua đối với hắn lại giống như mười mấy thế kỷ. Cuối cùng, hắn gian nan gật đầu, dùng giọng điệu khàn khàn nói: “Ta biết phải làm như thế nào rồi.”

Đúng theo như dự tính của Lý Dật, khoảng gần năm mươi phút sau, Đái Hồ mang theo Đái Minh Hải bất thình lình Xuất hiện.

Tất cả đều nằm ngoài dự liệu của Đái Hồ chính là, Đái Kình thực phối hợp, mời bọn hắn tiến vào bên trong biệt thự.

có lẽ hành vi của Đái Kình rất bình thường, nên Đái Hồ cũng buông lỏng cảnh giác, hắn chỉ mang theo Đái Minh Hải cùng một người đàn ông trung niên tiến nhập biệt thự mà thôi.

Người này đối với Đái Kình cũng không phải Xa lạ gì, Võ Hầu, cận vệ riêng của Đái Hồ. Nhiều người cho rằng, Trịnh Thiết Quân tuy đoạt được danh hiệu Chiến Thần, nhưng trên thực tế cũng không phải là đối thủ của Võ Hầu.

“Cha” Vừa trống thấy Đái Hồ, Đái Kình vẻ mặt phức tạp nói.

Chứng kiến biểu tình phức tạp trên mặt Đái Kình, Đái Hồ lại không hề cảm thấy ngoài ý muốn chút nào.

“Kình nhi, mọi chuyện đã trở thành quá khứ, chuyện quá khứ chúng ta cũng không cần phải nói đến nữa." Đái Hồ đi tới bên người Đái Kình, đặt hai tay lên trên bả vai của hắn, thâm tình thấm thía nói: “Ta biết con lo lắng cái tên nghiệt chủng Lý Dật kia sẽ tiêu diệt Đái gia chúng ta....Nhưng yên tâm, nếu ta đã đến rồi, vậy thì tuyệt đối sẽ không để yên cho hắn làm xằng làm bậy.”

“Đúng vậy, chú em ạ! Cha đã lên kế hoạch cả rồi, chúng ta vẫn còn Địa Tự Đầu, Lý Dật đừng hòng tiêu diệt được Đái gia.” Đái Minh Hải đứng ở một bên hát đệm

“Đái lão gia tử, một năm qua không gặp rồi nhỉ!” Đúng lúc này, một giọng nói từ trên phía cầu thang vọng Xuống.

Thanh âm vừa vang lên, Đái Hồ cùng Đái Minh Hải đều ngẩn người ra. Còn Võ Hầu lại theo bản năng đặt tay ở bên hông, có vẻ như muốn rút súng!

Nhưng mà có một người còn nhanh hơn hắn!

“Phanh!” Đi theo phía sau Lý Dật, Anh Hoa không chút do dự bóp cò. Một súng bạo đầu!

Bàn tay của Võ Hầu vừa mới chạm vào khẩu súng giấu ở bên hông, nhưng cả đời này hắn sẽ không còn cơ hội nào để bạt súng ra nữa, thân mình hắn chậm rãi đổ gục Xuống dưới sàn nhà, máu tươi từ miệng vết thương ở trên mi tâm tuôn ra Xối Xả. Bất thình lình Xảy ra tình huống này, làm cho Đái Hồ cùng Đái Minh Hải hoàn toàn sững sờ! Bọn hắn trợn trừng hai mắt, tựa hồ không dám tin tất cả chuyện này đều là sự thật.

Bọn hắn thật không ngờ, Lý Dật sẽ Xuất hiện ở bên trong biệt thự! Bọn hắn càng không nghĩ đến, biểu hiện lúc trước của Đái Kình có chăng chỉ là giả tạo!

Đái Kình liên thủ cùng Lý Dật, muốn trừ khử bọn hắn!!!

Ngay cả Đái Hồ có được năng lực khống chế tâm tình phi thường Xuất sắc, nhưng hắn vẫn như cũ, không thể thừa nhận cái loại đả kích chuẩn bị thành công rồi lại lâm vào tuyệt vọng này. Như thế cũng chẳng khác nào đang ở thiên đường tươi sáng, bỗng nhiên bị rơi Xuống địa ngục tối tăm!!!

Hắn không cam lòng quay đầu lại, nhìn về phía Ðái Kình! Thế nhưng cái khuôn mặt kia trông thực lạnh lùng....Trên mặt Xem ra không hề dao động một chút tình cảm sắc thái nào. Giờ khắc này, Ðái Kình liền giống như một cái Xác sống không hồn.

"Ngươi....ngươi....” Ðái Hồ cố gắng mở miệng, cố gắng chất vấn thằng con trai của mình.

“Phanh!” Trả lời hắn là một viên đạn!

Tiếng súng vang lên, đùi phải Ðái Hồ trúng đạn, trực tiếp ngã khụy Xuống sàn nhà.

“Lý tiên sinh nói, muốn ông sống không bằng chết.” Cuối cùng Ðái Kình mở miệng, nhưng thanh âm lạnh lũng, không hề có bất luận một tia cảm tình nào.

“Đái Kình, cái thằng súc sinh này!!!” Bỗng nhiên Đái Minh Hải phục hồi lại tinh thần từ trong nổi khiếp sợ, hắn điên cuồng phóng tới phía Ðái Kình.

“Phanh!”

Lại một tiếng súng nữa vang lên, mắt cá chân của Đái Minh Hải trúng đạn, té ngữa ở trên nền nhà.

Chậm rãi, chậm rãi....Đái Kình đi tới bên người Đái Minh Hải. hắn bước đi thực chậm, tựa hồ mỗi bước chân đều cực kì hao phí tinh lực của hắn.

Lúc này, Ðái Minh Hải không hề tỏ vẻ sợ hãi, có lẽ cho đến thời khắc này, hắn đã không còn biết sợ hãi là như thế nào nữa. Chỉ thấy hắn cố gắng kiềm chế còn đau nhức truyền đến từ bàn chân, chỉ tay thẳng vào mặt Đái Kình mắng: "Đái Kình, ngươi là tên súc sinh trời đánh thánh đâm! Coi như lão tử có biến thành quỷ cũng sẽ không bao giờ bỏ qua cho ngươi!!! Ngươi nổ súng đi, nổ súng đi ah!"

Ðái Kình bước tới bên người Ðái Minh Hải, vung mạnh chân lên một cước đá Ðái Minh Hải ngã sống soài ở trên nền nhà. Theo sau, hắn hung hăng dẫm lên khuôn mặt của Đái Minh Hải.

"Ðúng vậy, ta chính là cẩu tạp chủng ah! Chúng ta cùng một cha mẹ thân sinh, tại sao ngươi là người, còn ta chỉ là một tên tạp chủng hả?" Bỗng nhiên khuôn mặt của Ðái Kình hoàn toàn trở nên vặn vẹo, trong giọng nói cũng tràn ngập một cỗ oán khí: "Nếu không thi vì cái gì mà từ bé đến lớn, ngươi đều có được mọi thứ còn ta thì không đây?"

Đái Minh Hải không thể mở miệng, chỉ có thể gầm gừ những thanh âm mơ hồ không rõ.

"Bởi vì ta chỉ là một đứa tạp chủng mà thôi! Ha ha ha....." Ðái Kình cuồng tiếu, trong lúc cười, hắn bóp cò súng.

Một súng bạo đầu, Ðái Minh Hải tắt thở ngay tại chỗ!

Ở bên cạnh, Ðái Hồ chứng kiến tất cả những chuyện này, hắn chỉ cảm thấy giống như có một chiếc búa tạ hung hăng nện trúng ngực mình.

“Oa” Thân hình của Ðái Hồ cong lên như con tôm khô, hắn phun ra một búng máu tươi, máu tươi nhuộm ướt mãnh áo trước ngực.

“Nghịch tử!” Ðái Hồ mạnh mẽ ngẩng đầu, ngữa mặt lên trời giận dữ gầm rống: “Chẳng lẽ mày nghĩ rằng, mày phản bội lại tao thì có thể sống sót được sao?”

“Phản bội???” Ðái Kình cư nhiên lại nở nụ cười, cười trông dị thường cổ quái: “Tôi có không?”

Tôi có không? Ba chữ này bỗng dưng làm cho Ðái Hồ ngậm miệng lại. Tựa như ba chữ này, khiến cho toàn bộ tức giận ở trong lòng hắn, nháy mắt bay vút lên chín tầng mây.

“Phải tôi! ở trong mắt ông, thì tôi là kẻ phản bội mới đúng nhỉ? Thế nhưng, ông đã từng nghĩ qua Xem cảm nhận của tôi như thế nào hay không?” Ðái Kình tiếp tục cuồng tiếu: “Không có! Từ trước đến nay, ông không hề nghĩ qua cảm nhận của tôi như thế nào! Trong mắt ông chỉ có cái tên phế vật Đái Minh Hải kia thôi, thậm chí một đứa phế vật ở trong mắt ông lại trở thành thông minh tuyệt đỉnh. Thực đáng tiếc ah! Ông đã nhìn lầm rồi, bởi vì ông bất công, bởi vì ông mù quáng, nên hiện giờ ông mới mất hết tất Cả..."

Lúc này đây, Ðái Hồ không có phản bác, hắn giống như đã tiêu hồn lạc phách, hai mắt trống rỗng vô thần, ngơ ngác nhìn lên trần nhà, im lặng không hề nhúc nhích.

“Nhưng mà, các ngươi vẫn hạnh phúc hơn so với ta, ít nhất các ngươi còn có cơ hội lựa chọn, riêng ta lại không! Ta không có ah! Ta không cam lòng, tuyệt không cam lòng ah!!!” Ðái Kình giống như đã hoàn toàn chìm trong cơn mê, hắn ngữa mặt lên trời giận dữ rống lớn.

Ngay sau đó, hắn quyết đoán bóp cổ!

“Phanh!” Súng nổ, người đổ.

Máu tươi nóng bỏng chảy ra từ trên ngực Ðái Hồ, thân thể của hắn cuộn tròn thành một đoạn, khẽ khàng run rẫy lên từng chập. Trước kia, hắn chưa từng nghĩ, bản thân mình sẽ chết theo cách này.

Phải, chưa từng nghĨ.....Hắn...chậm rãi nhắm mắt, chính là đôi lông mày bạc trắng lại gắt gao buộc chặt vào nhau.

Dường như, cho đến chết, hắn cũng không thể chấp nhận cái sự thật phủ phàng này!

Một giọt lệ trong suốt trào ra từ vành mắt Ðái Kình, lướt trên khuôn mặt sầu khổ kia, nhưng hắn không có lau đi mà Xoay người nhìn Lý Dật.

“Lý Dật, ta biết, có lẽ hiện tại ngươi sẽ không giết ta. Nhưng nếu có thời cơ, ngươi vẫn sẽ giết ta.” Giờ khắc này, bỗng nhiên Ðái Kình lại khôi phục bình tĩnh: “Đổi lại, ta cũng phải làm như vậy.”

Lý Dật trầm mặc.

“Hiện giờ ta chẳng còn muốn làm đại ca của Địa Tự Đầu nữa, cũng không cần cái thứ gọi là ông trùm buôn thuốc phiện kia! Ta sẽ tự kết liễu cuộc đời mình!” Ðái Kình thẫn thờ nói.

Đái Kình nói lời này, khiến cho Lý Dật phải nhíu mày.

“Nhưng ta cầu khẩn ngươi, hãy tha cho vợ con ta một con đường sống.” Ðái Kình dứt lời, liền dùng một loại ánh mắt van Xin nhìn Lý Dật: “Được chứ?”

Được chứ? Hai chữ này lơ đãng khiến cho Lý Dật Xung động mãnh liệt, diễn cảm trên mặt cũng tùy thời biến đổi.

Ba mươi giây sau, nét dị thường trên mặt Lý Dật tiêu thất, cướp lấy chính là vẻ lạnh lùng vốn có, hắn mở miệng, thanh âm rất nhẹ cũng rất vô tình: “Không được.”

“Bởi vì mỗi một trò chơi đều có quy tắc nhất định.” Nói Xong, Lý Dật Xoay người rời đi.

“Phanh!” Phía sau vang lên tiếng súng.

Lý Dật không quay đầu nhìn lại, mà tự hỏi với lòng mình: “Trước kia, nếu như lọt vào vòng truy sát của Ðái gia và Tiêu Thanh Sơn, nếu mình cầu khẩn bọn hắn buông tha, bọn hắn sẽ buông tha sao?”

Sẽ không!!! Trong thế giới hắc ám không bao giờ có hai chữ buông tha.