[YunJae Trung Văn] Nghịch Lân - Đam Mỹ

Chương 64




Lúc sau rời khỏi nhà Yoochun thế nào, cậu không nhớ rõ lắm.

Chỉ nhớ, lúc rời đi, khuôn mặt Yoochun lộ ra bi thương, Junsu thì cảm kích cười tạm biệt, cùng với câu nói cuối cùng của Yunho ——

Tôi không chọn sai đúng không, quả nhiên Jaejoong là người thích hợp với tôi nhất…

Hẳn nên truy cứu, nhưng Yunho hoàn toàn không để cho Jaejoong có cơ hội mở miệng, trực tiếp kéo cậu đi, muốn phản kháng nhưng đánh không lại hắn, ngay cả chút dấu hiệu đau đớn cũng không có…

“Anh đừng có đắc ý!” Mỗi lần bị bắt trở lại nhà Yunho, Jaejoong lại tức giận gào thét.

“Cái gì?” Mỉm cười trả lời, Yunho không chút phật lòng.

“Tôi nói anh đừng có cười… Còn cười nữa tôi đấm vỡ mặt anh ra!” Trừng mắt nhìn Yunho, Jaejoong lại xấu hổ mà mặt hơi đỏ lên

“Tôi cười là việc của tôi, có ảnh hưởng gì tới cậu đâu, hay là cậu chột dạ?” Bắt được dấu vết Jaejoong đang xấu hổ, Yunho im lặng thưởng thức.

“Chột cái đầu nhà anh ấy, cách xa tôi một chút, cho dù tôi nói thích anh cũng không có nghĩa tôi tin tưởng anh.” Tiện tay quơ lấy chiếc đèn bàn nhỏ bên cạnh, trong mắt Jaejoong tràn ngập một cảm xúc rất nhiêm túc.

“Tôi biết rõ, cho nên, cậu bỏ ‘hung khí’ trong tay ra đi, vết thương của tôi đã tốt lên nhiều rồi, chắc gì cậu đã đánh thắng được tôi.” Yunho ra vẻ thiện ý giang hai tay ra.

“Chỉ cần anh cách xa tôi một chút thì chẳng có việc gì cả.” Căn bản không hề có ý tứ nghe theo, Jaejoong nắm chặt thân đèn, tùy thời chuẩn bị ném nó.

“Có gì phải tức giận cơ chứ, là tự cậu thừa nhận thích tôi mà, tôi không hề ép cậu…”

“Anh không ép tôi?” Nhìn chằm chằm Yunho, khóe môi Jaejoong hơi cong lên. “Jung Yunho, anh dám nói mình dẫn tôi tới nhà Yoochun không phải để ép tôi sao? Đừng nói với tôi rằng anh thật sự chỉ muốn giúp Kim Junsu, chuyện vô căn cứ này, tôi không tin đâu.”

Nếu đổi thành người khác có lẽ đã bị Yunho lừa, nhưng cậu là Kim Jaejoong, người giống Jung Yunho nhất.

Từ lúc Yunho muốn cậu giúp một việc, cậu đã biết người đàn ông này khi làm việc chắc chắn phải có rất nhiều mục đích khác nhau, như việc thu mua cổ phần của Kim thị vậy, không chỉ thuần túy lấy một vài thứ từ tay Kim Ri Nam cho cậu, hơn thế nữa muốn cậu được tự do, kiểm tra xem, cậu có hành động giống hắn không.

Lúc này thì lấy lý do giúp Kim Junsu để trừ tận gốc tình cảm của Yoochun với cậu, thậm chí để cậu ý thức được tình cảm kia trong lòng mình —— Cậu hiểu hắn, cho nên càng rõ ràng, tất nhiên sẽ không tự lừa dối mình.

Thật là một tên đáng chết đến cực điểm…

“Tôi thật sự là chỉ muốn giúp Junsu thôi mà, còn việc cậu thú nhận là một thu hoạch nho nhỏ ngoài ý muốn.” Mặc kệ sự đe dọa từ vũ khí trong tay Jaejoong, hai mắt Yunho vẫn tràn đầy tự tin như cũ.

“Thu hoạch nho nhỏ?” Cười ra tiếng, Jaejoong ném đèn bàn về phía Yunho!

Tránh đèn bàn Jaejoong ném ra khi tức giận, tùy ý để nó rơi xuống chân rồi vỡ vụn, Yunho vươn tay giữ chặt Jaejoong đang định bỏ đi, cứng rắn đè cậu vào tường, khuỷu tay Jaejoong liền hất lên mặt Yunho, khiến khóe miệng hắn chảy máu nhưng hắn vẫn không chịu buông tay.

Hai người im lặng nhìn nhau, một sự ăn ý kỳ lạ tràn ngập trong không gian yên lặng, Jaejoong muốn thoát ra khỏi sự kiềm chế của Yunho, Yunho lại giữ cậu càng chặt, tựa như hắn nói, khi vết thương đã tốt hơn thì Jaejoong đánh không lại hắn.

Hơi thở phả lên da thịt đối phương, cảm xúc nóng rực lại khiến tận sâu trong lòng khẽ rung động, hai người bọn họ giống nhau đến mức ngay cả chính bản thân họ cũng không thể tin được.

Cùng không được hưởng tình thân, cùng cô đơn một mình, cùng không sợ chết, cùng không tin bất luận kẻ nào, nhưng hai người lại gặp nhau, hơn nữa không tự chủ được hấp dẫn lẫn nhau.

Quật cường của Jaejoong khiến Yunho mê luyến, mà cuồng vọng của Yunho làm xao động trái tim Jaejoong.

Như thể Nghịch lân trên mình rồng vậy, mỗi con chỉ có một…

Hạ mắt, Jaejoong bất giác cười ra tiếng, Yunho dần dần kéo giãn cự ly giữa hai người, ngay lúc hắn định hôn lên, ở cổ đột nhiên nhói đau khiến Yunho nhíu lông mày, thả Jaejoong, giữ miệng vết thương trên bả vai mà dở khóc dở cười.

“Cậu thật là dữ, lực một chút cũng không lưu tình.” Khuỷu tay Jaejoong huých đau nhức đến mức Yunho muốn nhẫn cũng khó mà nhẫn được.

“Không phải anh đã sớm biết rồi sao? Tôi không phải loại người sẽ ngoan ngoãn cúi đầu.” Hai tay xoa mặt Yunho, Jaejoong cười kiêu ngạo đến mê người. “Huống hồ, người nói thích trước là anh!”

“Ý cậu là, người nói trước sẽ là người yếu thế?” Nhướn lông mày, Yunho đương nhiên nhận ra được khiêu khích của Jaejoong.

Dùng nụ cười trả lời, Jaejoong sờ soạng trên người Yunho lấy chìa khóa xe của hắn, quay người định rời đi lại bị Yunho giữ chặt.

“Buông tay.” Lắc cổ tay, trên mặt Jaejoong nổi lên một tầng ửng hồng nhàn nhạt.

“Cậu lại muốn trốn sao?”

“Trốn cái gì?” Nhíu mày nhìn Yunho.

“Cậu hiểu rõ tôi muốn nói gì mà, chính là việc cậu thích tôi…” Lời còn chưa nói hết, nắm đấm của Jaejoong đã bay tới, Yunho vội vung tay ngăn cản.

Nhìn ánh mắt kiên quyết không để cậu trốn, Jaejoong cắn môi, mặt nạ ngụy trang từ trước đến nay đã bị ngượng ngùng xâm chiếm, so với lúc xấu hổ ở trường, giờ phút, này, cả gương mặt cậu đều đã nóng rực lên…

Nhìn Jaejoong đáng yêu như vậy, Yunho chậm rãi cúi xuống, không phải hôn, mà chỉ dùng đầu lưỡi liếm cổ cùng tai cậu, Jaejoong mẫn cảm đến toàn thân run lên, suy nghĩ muốn đẩy Yunho ra hiện lên trong đầu, hai tay lại chậm chạp không cách nào làm theo, chỉ có thể để mặc Yunho liếm mút vành tai cậu, trêu chọc cậu…

Khác với đáng yêu của Junsu, đáng yêu của Jaejoong giấu bên dưới sự kiêu ngạo của cậu, khiến người ta chỉ muốn tìm ra nó, để rồi một khi tháo chiếc mặt nạ xuống, liệu có ai không động lòng trước cậu?

Thật là một tên nhóc vừa xinh đẹp lại vừa đáng yêu…

“Urghh…” Jaejoong bật ra tiếng rên rỉ nho nhỏ, cậu muốn khắc chế nhưng lại không cách nào xem nhẹ phản ứng của thân thể với khiêu khích của Yunho.

“Tôi thích cậu, Kim Jaejoong… Hóa ra lúc nói ra mấy từ này cũng không phải quá khó khăn…” Ngón tay lướt trong áo Jaejoong, dùng lực một cái, Yunho ôm Jaejoong vào trong lòng.

“Anh muốn nói là việc của anh, sao lại sờ loạn người tôi làm gì, cẩn thận tôi không khách khí…” Nói lời không hề có tính uy hiếp, mặt Jaejoong đã hồng đến tận cổ.

“Thật là một lời đe dọa đáng yêu…” Cười khẽ, lúc tay Yunho muốn tiến vào trong quần Jaejoong, chuông cửa đột nhiên vang lên cắt đứt hết thảy, cũng ngăn chặn khát vọng của Yunho.

Đột nhiên phát hiện mình đang thuận theo Yunho, Jaejoong lập tức tránh khỏi cái ôm của hắn, kéo giãn cự ly, mà nhìn Jaejoong hành động như một con thú nhỏ đáng yêu, Yunho không bước tới gần, chỉ là mang theo nụ cười đi mở cửa.

Cửa vừa mở ra, Yunho còn chưa kịp nhìn kỹ người đến là ai, đối phương đã nghiêng người tới gần Yunho, hôn lên mặt hắn!

“Sao lại đến đây?” Nhìn cô gái kia, không có ý kiến gì với nụ hôn của cô, Yunho chỉ nghi hoặc hỏi.

“Đương nhiên là có việc… Quấy rầy anh à?” Cong khóe môi, trong mắt cô gái tràn ngập vui vẻ. “Xem ra có người rất bất mãn với sự xuất hiện của tôi nha…”

Yunho thuận theo ánh mắt cô gái quay lại nhìn, chỉ thấy, Jaejoong đứng sau lưng Yunho, dùng ánh mắt phẫn nộ trừng bọn họ…