Nghịch Ngợm Cổ Phi

Chương 267: Ngọc Kiều Long




Đến mức độ này, Long Phù Nguyệt cũng chỉ có dựa vào chính mình. Cũng may hiện tại thức ăn nước uống sung túc, nàng nhất thời không sợ bị chết khát hay đói chết.

Nhưng là nên đi theo phương hướng nào a? Trong sa mạc chỉ cần lỡ một bước chân sẽ lệch xa ngàn dặm, một khi đi nhầm, chỉ sợ ngay cả ốc đảo trú chân cũng không tìm được!

Tiểu hồ ly thì lại tin tưởng tràn đầy: "Yên tâm, trên đường này có của mùi hắn, chúng ta cứ đi theo mùi của hắn."

Long Phù Nguyệt sửng sốt, không khỏi nở nụ cười, vỗ vỗ đầu tiểu hồ ly: "Tiểu hồ ly, không nghĩ tới ngươi còn có cái mũi thính của chó."

Tiểu hồ ly trợn trắng mắt: "Không cần lấy ta cùng bọn chó đó so sánh, ta là hồ ly thượng tiên."

"Đúng, đúng, ngươi là hồ ly thượng tiên, chúng ta có thể cùng lên đường được chưa?" Long Phù Nguyệt sờ sờ đầu của nó: "Đúng rồi, tiểu hồ ly, ta đặt cho ngươi cái tên, cứ gọi ngươi là hồ ly mãi cũng không được, người ta nuôi sủng vật cũng đều có tên."

Tiểu hồ ly trợn tròn hai mắt: "Ngươi nghĩ tên cho ta là gì? Chó và mèo ta đây cũng không đáp ứng! Nói gì thì nói ta đây không phải sủng vật!"

Long Phù Nguyệt nở nụ cười: "Tiểu hồ ly của nhà ta tự nhiên cái tên cũng không thể là tên bình thường nha..."

Nàng xem nó một thân mình có một ít da lông tuyết trắng, trầm ngâm một chút: "Gọi Tuyết Nhi được không?"

Tiểu hồ ly cái đầu lắc lắc giống như trống bỏi (trống con nít chơi thì phải): "Không tốt, không tốt! Nhưng mà ta là giống đực, tên này tuyệt không có nhiệt huyết, ta không thể nào giống nữ hài tử. Ta muốn cái tên giống dạng Long Nhất uy vũ khí phách."

Long? Long Phù Nguyệt nhìn trên dưới đánh giá nó một chút: "Ngươi làm sao giống Rồng chứ?"

Trong lòng bỗng nhiên vừa động, vỗ tay nói: "Gọi ngươi là ‘ Ngọc Kiều Long ’ được không? Tên này thực sự đủ phong cách."

Tiểu hồ ly đảo tròn mắt, lo nghĩ. Gật gật đầu: "Được! Bổn thượng tiên sẽ mang tên này. Ha ha, ta cũng có tên rồi!"

Tiểu hồ ly ra vẻ thực thích tên này, miệng nhớ kỹ tên mới của mình, lại lộn vòng trên không trung mấy cái.

Long Phù Nguyệt lại âm thầm cười trộm. Này ‘ Ngọc Kiều Long ’ là nàng xem một quyển tiểu thuyết nữ chủ nhân là tên này, bất quá, nàng cũng không thể nói cho nó biết, bằng không với cái não của hồ ly này, nói không chừng lại dùng tiểu móng vuốt đem nàng cong thành diễn viên hí khúc.

Một người một hồ lại đi thẳng về phía trước.