Nghịch Ngợm Cổ Phi

Chương 706: Chữa thương 4




Hoa Tích Nguyệt cười hì hì nói: "Nói thí dụ như ngươi đang ở đây, bên cạnh nàng, nói về những chuyện đã từng trải qua của hai người trước đây, kích thích nàng, nói không chừng nàng sẽ tỉnh nha."

Phượng Thiên Vũ liếc nhìn nàng, thấy vẻ mặt nàng có ý cười bỡn cợt, nhưng cũng không thèm để ý.

Gật gật đầu: "Chủ ý này cũng không tồi. Được rồi, hai người các ngươi đi ra ngoài trước, ta cùng nàng nói chuyện."

Lại là một ngày trôi qua.

Phượng Thiên Vũ vẫn luôn làm bạn ở bên người Long Phù Nguyệt.

Cùng nàng nói liên miên nói không ngừng, nói về những gì họ thường hay đấu khẩu, và luôn gọi tên nàng. Long Phù Nguyệt không nhúc nhích nằm ở trong ngực của hắn, giống như tìm được một một ngọn núi mạnh mẽ ấm áp dựa vào, nhưng như thế nào cũng không chịu mở mắt.

Chỉ có Phượng Thiên Vũ nói về nhưng gì nàng từng chịu ủy khuất thì lông mi nàng mới có thể hơi hơi rung động, cái miệng nhỏ nhắn khẽ mím chặt, tựa hồ đang ngủ cũng nhận được ủy khuất.

Quả nhiên là chuyện thống khổ mới nhớ rõ sao?

Phượng Thiên Vũ không biết là nên khóc hay nên cười?

Có lẽ mình nên kích thích nàng một chút, thật hi vọng nàng mau mau tỉnh lại, hắn nhớ nàng muốn điên rồi!

Đột nhiên nhớ tới ở trên đường cái, theo như lời nàng nói khi mình ôm lấy nàng thì, bây giờ nghĩ lại, tất cả đều là đau lòng, hận không thể thay nàng chịu khổ sở này.

Nhưng...... Đây cũng là cái mà nha đầu này sợ hãi nhất phải không? Nàng sợ mình sẽ đem nàng tiễn bước!

Hắn cắn răng một cái, nằm ở bên tai của nàng: "Long Phù Nguyệt, nếu nàng không nhanh chóng tỉnh lại cho ta, ta liền đem nàng ném ra ngoài tám trăm dặm đó! Sẽ không cho nàng trở về!"

Vừa nói một câu, lông mi của Long Phù Nguyệt bỗng nhiên kịch liệt run lên một cái, dưới mí mắt hơi hơi chuyển động, tựa hồ liều mạng muốn tỉnh lại.

Phượng Thiên Vũ nín thở nhìn nàng, mắt cũng không dám chớp xuống.

Thân mình Long Phù Nguyệt bỗng nhiên run run cử động, bàn tay nhỏ bé nắm lấy ống tay áo của hắn, nắm thật chặt, trong cái miệng nhỏ nhắn huyên thuyên phun ra vài âm tiết, rất mơ hồ, nhưng Phượng Thiên Vũ lại nghe đích thực rõ ràng.

Long Phù Nguyệt nói chính là: "Ô ô, đừng đem ta đưa xa như vậy, bằng không...... Bằng không ta đem ngươi bằm nát cho rùa ăn......"

Phượng Thiên Vũ đầu đầy hắc tuyến, nha đầu kia, trong hôn mê vẫn không quên uy hiếp hắn!

Nhưng là, nàng cuối cùng cũng đã nói chuyện! Hắn thích, cực kỳ thích uy hiếp của nàng.