Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 1191




Chương 1191: Mình đã sữa chương lại. Cám ơn cả nhà đã báo nhé! Mong cả nhà báo qua nhắn tin face cho mình nhé! Mong cả nhà thông cảm nhé!

 

“Bởi vì lúc đó mẹ còn chưa sinh ra, chỉ là ở sách cổ Lan Lâu Cổ quốc đọc được ghi chép, tương truyền đêm đó ánh sáng đỏ như máu ngút trời, mười hai trưởng lão của Lan Lâu Cổ Quốc chúng ta toàn bộ đều đến Hoa Tây Châu ăn tiệc mừng, bọn họ mỗi một người đều ngã xuống, thi thể người Lan Lâu khắp nơi, máu đổ như suối nhuộm đỏ cả nước Hoa Tây Châu.

 

“Tổ tiên bị Hiên Viên Kiếm đâm trọng thương, nhìn con dân mình bởi vì sai lầm của mình mà chết, hai mắt đỏ như máu, lúc đó công chúa Giao Nhân tộc nói cho. tổ tiên, Giao Nhân tộc hạ nguyền rủa với Hoa Tây Châu, về sau quân vương Hoa Tây Châu đời đời kiếp kiếp đều không chạy thoát khỏi mị thuật Giao Nhân tộc, bọn họ vĩnh viễn là nô lệ dưới váy Giao Nhân tộc.”

 

“Tổ tiên Lan Lâu chúng ta nghe được công chúa Giao Nhân tộc nguyền rủa như vậy, ngửa đầu cười to, tổ tiên từng chút từng chút rút thượng cổ lợi khí Hiên Viên Kiếm từ buồng tim của mình ra, sau đó dụng lực cắm vào trong nền móng của Lan Lâu Cổ Quốc, đại môn Lan Lâu Cổ Quốc từ đó về sau phong bế, ngăn cản thiên quân vạn mã của Hoa Tây Châu tàn sát, nhưng vì vậy mà biến mất trên biển, hoàn toàn biến mắt trên thế gian này.”

 

“Một khắc cuối cùng tổ tiên mắt đi, lấy máu tươi của mình lập nên lời thề, cũng lưu lại tiên đoán, sau khi chết Lan Lâu có nữ, tất phải tuyệt diễm thiên hạ, lúc lang chỉ thiết ky tái hiện thế gian, chính là ngày diệt quốc của Hoa Tây Châu.”

 

“Tổ tiên mang theo nỗi hận ngập trời, hy sinh trong đêm tối huyết khí ngất trời ấy.”

 

Lê Hương nghe đoạn chuyện cũ kinh tâm động phách về Hoa Tây Châu, Lan Lâu Cổ Quốc và Giao Nhân tộc trong đó có trầm phong đã qua, thì ra bí ẳn biến mắt của Lan Lâu Cổ Quốc chính là như vậy, Lan Lâu Cổ Quốc biến mất dưới sự liên thủ tàn sát của Hoa Tây Châu và Giao Nhân tộc.

 

Tổ tiên Lan Lâu Cổ Quốc không hồ là nữ vương truyền kỳ một đời, ngài một thân váy đỏ nhiễm đỏ máu tươi, tay cầm Hiên Viên Kiếm, tự tay cắm vào nền móng Lan Lâu Cổ Quốc, phong tỏa đại môn của Lan Lâu Cổ Quốc, vì Lan Lâu Cổ Quốc để lại cội nguồn đời đời kiếp kiếp sinh sôi nảy nở không ngừng.

 

Nhưng, Lê Hương cũng từ nơi đoạn chuyện xưa cảm nhận được nỗi cừu hận khắc cốt minh tâm của tổ tiên Lan Lâu với đối Hoa Tây Châu, kỳ thực từ lúc cô thức tỉnh ở Lan Lâu, cô cũng đã cảm giác được trong lòng con dân Lan Lâu ươm mầm mồng cừu hận với Hoa Tây Châu, loại mầm mồng này đã ở đời đời kiếp kiếp sinh sôi nảy nở và truyền thừa, sợ rằng hai nước sẽ vĩnh viễn không có ngày hoà giải.

 

Trên khuôn mặt lớn chừng bàn tay tuyệt sắc của Lê Hương cũng không có tâm tình sóng lớn gì, nhưng cô đứng lên, đi tới ngoài cửa sổ, nhìn ánh trăng ngoài cửa số.

 

“Lê Hương, con đang suy nghĩ gì vậy, có phải đang nhớ chuyện của con và Mạc Tuân không?” Lâm Thủy Dao mở miệng hỏi.

 

Lê Hương gật đầu: “Dạ, Mạc Tuân trên người chảy xuôi máu Xích Tử, dì Anh Lạc chắc là công chúa năm đó sinh cùng lúc với Thượng Quan Đằng, nhưng sau đó lại trốn đi, bị một nha hoàn mang đến Đề Đô.”

 

Kỳ thực hơn 20 năm trước lúc Lâm Thủy Dao và Liễu Anh Lạc trở thành bạn thân, bà cũng không biết Liễu Anh Lạc chính là quân vương Hoa Tây Châu, hoàng muội của Thượng Quan Đằng, sau này chuyện Mạc Tuân sở hữu máu Xích Tử lộ ra, Lâm Thủy Dao rất dễ dàng liền đoán được tắt cả.

 

Tô Hi nắm trong tay chuyện quan trọng của thiên hạ, trong lòng mỗi người đều có một bí mật nhỏ, những bí mật nhỏ này chính là vũ khí lợi hại nhất trên đời này, muốn biết chuyện bí mật trong Vương cung Hoa Tây Châu cũng không khó.

 

Trước khi Lê Hương tới Hoa Tây Châu, Tô Hi đã chọn trúng Vương Dung, cho nên trận chiên này mới thăng lợi suôn sẻ như thế.

 

Từ xưa đến nay, đùa bỡn lòng người, là lợi hại nhát.

 

Lâm Thủy Dao cũng nhìn về ánh trăng phía ngoài cửa sổ: “Lê Hương, Lan Lâu chúng ta và Hoa Tây Châu có cừu hận quá sâu, con bây giờ là Lan Lâu công chúa, chẳng mắy chốc sẽ trở thành tân nữ vương, con có sứ mạng của con, có con dân của con, nên, nếu như Mạc Tuân quân lâm thiên hạ, các con vĩnh viễn không có ngày ở chung với nhau.”

 

“Con biết.” Lê Hương gật đầu: “Vậy nên, con cũng không muốn để dì Anh Lạc và Mạc Tuân biết thân thế của bọn họ, như vậy thì tốt vô cùng.”

 

“Dì Anh Lạc của con tính tình trong trẻo nhưng lạnh lùng, sẽ không để ý những thứ ngoài thân danh này, biết hay không biết, đối với bà ấy không khác nhau gì cả, chỉ là Mạc Tuân…”

 

Lâm Thủy Dao dừng một chút sau đó nói: “Vừa rồi A Hi đã đưa tới tin tức, mẹ đẻ giả của dì Anh Lạc bây giờ đang ở trong tay Thượng Quan Húc, Lê Hương, con thấy tên Thượng Quan Húc kia thế nào?”