Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 2550




Chương 2550:

Diệp Minh biến sắc mặt tại chỗ, toàn bộ ngũ quan đột nhiên trầm xuống, song anh khắc chế tính khí trong lòng, thấp giọng nói: “Lời này sau này không cho phép nói lại!”

“Diệp Minh, em không nói đùa, anh không phải thích người phụ nữ ngực lớn sao, bên ngoài còn nhiều mà, anh đi tìm đi” Hà Băng dùng sức hất tay anh ra.

Bàn tay xuôi ở bên người Diệp Minh nhanh chóng siết thành quyền, trong tròng mắt kia dính vào vài tia máu, anh hung hăng nhìn cô, sau đó nhắc chân liền đạp ngã chiếc ghế mây kia.

Rằm.

Văn kiện và đĩa trái cây ngã hết trên thảm, một mảnh hỗn độn, ghế mây không chịu được lực chân của người đàn ông, đã gãy.

Hà Băng không lên tiêng, quen biêt lâu như vậy, đây là anh lần đầu tiên nổi giận với cô.

Bầu không khí căn phòng tới kiềm nén đến độ làm người ta hít thở không thông, Diệp Minh hai tay chống nạnh, lồng ngực to lớn phập phồng, rất nhanh ánh mắt anh đỏ thắm nhìn cô đăm đăm: “Thật sự muốn anh đi tìm người phụ nữ khác?”

Hà Băng thõng hàng mi nhỏ dài xuống, không nói lời nào.

“Mẹ kiếp điếc hay câm, nói cho ông đây!” Diệp Minh rống lên một câu.

Hà Băng cắn răng lên môi dưới: “Anh đi đi”

Anh đi đi.

Cô bảo anh đi.

Diệp Minh không nói hai lời, nhắc chân dài liền đi.

“Rầm” một tiếng, anh đóng sầm cửa phòng đỉnh tai nhức óc.

Anh đi.

Anh đi thật rồi.

Hà Băng đi tới bên giường, vô lực nằm trên giường lớn mềm mại, cuộn thân thể nhỏ yếu thành một đoàn, vùi ở trong chăn, trong chăn còn lưu lại mùi hương trên người anh, rất dễ chịu.

Ngón tay trăng nõn siêt góc chăn, cô vùi chính khuôn mặt nhỏ vào, vùi vào mùi hương của anh, trong lòng rất khó chịu, thực sự rất khó chịu.

Cô cũng không muốn tức giận, cô cũng biết mình như vậy rất đáng ghét, thế nhưng cô không khống chế được bản thân.

Tuy anh cách cô rất gần rất gần, thế nhưng cô đã cảm thấy mình không bắt được anh.

Cô muốn liều mạng tóm lấy anh, dễ anh chỉ thuộc về cô, thế nhưng cô biết mình ích kỷ biết bao.

Anh đi đâu rồi?

Viên mặt dân dân ướt át, Hà Băng sắp khóc rồi.

Thế nhưng lúc này “ầm” một tiếng, cửa phòng bị một cước đạp ra.

Hà Băng ngước mắt vừa nhìn, cạnh cửa đứng nghiêm một dáng người cao lớn, Diệp Minh lại trở về.

Trong tay anh nhiều hơn một nhánh hoa hồng đỏ, giọng nói không tốt lắm đưa cho cô: “Này, tặng cho eml”

Hà Băng ngắn ra, không ngờ tới anh đi rồi quay lại, càng không ngờ anh lại tặng cô hoa hồng đỏ.

Đây là lần đầu tiên anh tặng hoa cho cô.

Nhìn dáng vẻ anh ngốc nghéch lại tỏ ra cứng rắn, Hà Băng nín khóc cười: “Lấy đâu ra hoa hồng đỏ vậy, anh chỉ mới ra ngoài một lát thôi mà, không thể nào là đi ra ngoài mua.”

“Hái trong vườn hoa phía sau đấy.”