Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 2561




Chương 2561:

Diệp Minh lập tức ấn phím nhận nghe điện thoại.

Bên kia truyền đến một giọng nói già nua mà uy nghiêm: “Diệp Minh, Chu Siêu đã bị Bò Cạp bắt đi.”

Chu Siêu bị bắt, Bò Cạp đã ra tay nhanh như vậy.

Năm ngón tay thon dài của Diệp Minh siết chặt điện thoại, đôi môi mỏng phun ra câu chữ đơn giản: “Ở đâu?”

“Ở bến tàu! Diệp Minh, cậu lén lút sửa lại thời gian rời đi, sẽ hại chết người bên cạnh, cậu không biết ư! Diệp Minh mà tôi biết chớ nên là người thất thường như thế!” Bên kia truyền đến tiếng gậy gỗ gõ xuống mặt đất.

Diệp Minh đi xuống giường bệnh, nhắc chân đi ra ngoài.

Y tá nhỏ đuổi theo phía sau anh: “Anh đi đâu vậy, anh bây giờ không thể rời bệnh viện, anh…”

Diệp Minh cầm điện thoại, ánh mắt sắc bén âm trầm quét sang y tá nhỏ.

Y tá nhỏ sợ đến run run một cái, dừng bước, không dám đuổi theo.

Diệp Minh đi đến hành lang, bên kia truyền đến thanh âm: “Diệp Minh, chuyện Chu Siêu cậu không cần phải để ý đến, Bò Cạp bắt cậu ta chính là muốn dụ cậu xuất hiện, hiện tại bao nhiêu ánh mắt đang nhăm nhe vào cậu, tôi sẽ phái người cứu Chu Siêu, đổi chuyến tàu của cậu lại, rời đi trong đêm!”

“Tôi sẽ mang cậu ta về.”

“Cái gì? Diệp Minh, cậu đừng có hồ đồ… Này, Diệp Minh…”

Diệp Minh trực tiếp cúp điện thoại.

Bước chân anh vững vàng đi trên hành lang, lúc này bước chân khẽ khựng lại, bởi vì anh đã đi tới cửa phòng bệnh của Hà Băng.

Xuyên qua cửa số nhìn vào, Hà Băng nằm trên giường bệnh, vẫn còn đang hôn mê.

Ánh mắt của anh rơi trên khuôn mặt nhỏ của cô, sâu đậm nóng bỏng và lưu luyến, muốn khắc sâu dáng vẻ cô vào trong linh hồn của mình.

Anh nghĩ, cả đời này, anh là mềm mại duy nhất nơi đáy lòng cô.

Hà Băng, tạm biệt em.

Xin lỗi, anh lại phải rời khỏi em rồi.

E rằng, về sau cũng sẽ không gặp lại được nữa.

Hạnh phúc anh nắm chặt ở trong tay, kết cục vẫn phải buông tay.

Chiếc nhẫn kim cương trong túi quần kia, cuối cùng vẫn không thể nào đeo lên cho cô.

Hai bàn tay xuôi ở bên người Diệp Minh siết thành quyền thật chặt, đồng tử màu mực đỏ thăm biên thành ướt át. Tạm biệt em, cô gái anh yêu nhất.

Nắm tay đột nhiên buông ra, Diệp Minh xoay người rời đi.

Bến tàu.

Chu Siêu bị trói trên trụ đá, Bò Cạp cầm lấy kìm gắp đốt đỏ bừng, mặt hung dữ đè kìm gắp trên ngực Chu Siêu.

Mùi thịt nướng khét lẹt tỏa ra, hai mắt Chu Siêu đỏ bừng cắn răng rên khẽ một tiếng, anh ta cũng là một hán tử tâm huyết.

“Nói, Huyết Ưng là ai? Tên được quân chính tư pháp hai giới hắc bạch kính như truyên kỳ, làm người ta nghe tin đã sợ mất mật, Huyết Ưng rốt cuộc là ai?”

Bò Cạp ép hỏi.

Chu Siêu cười lạnh một tiếng: “Mày vĩnh viễn sẽ không… biết, anh ấy là một vị thần vĩnh viễn!”

Sắc mặt Bò Cạp lập tức âm trầm.