Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 2563




Chương 2563:

Khúc mắc giữa mẹ con đã biến mắt, Dương Kim Đậu nhanh chóng khỏe hơn, ngay cả chứng trầm cảm đã chuyển biến tốt đẹp, hiện tại Hà Băng nằm viện, bà ôm đồm hết mọi chuyện tự mình chăm sóc cô, toàn tâm toàn ý yêu cô con gái của mình.

Hà Băng cảm giác hết thảy bên người đều tốt hơn, thế nhưng, cô lại cảm thấy một cảm giác lặng yên cô đơn ngâm ngầm bủa vây.

Cô nói không rõ loại cảm giác này.

Hiện tại việc cấp bách là cô phải dưỡng tốt sức khỏe mình đã, đợi Diệp Minh ra tù cô sẽ khỏe mạnh đứng trước mặt anh.

“Mẹ, để con ăn chol” Hà Băng ăn hết canh gà, còn ăn một chén cơm đầy.

Lại qua vài ngày, Diệp Linh tới.

Hà Băng nhịn không được, cô hỏi Diệp Linh: “Chị Linh ơi, anh chị bây giờ đang ở đâu vậy a?”

Mặt mày Diệp Linh có chút ảm đạm, cô vươn tay Xoa xoa mái tóc Hà Băng: “Anh chị hôm nay sẽ tới thăm em.”

Hà Băng hai mắt sáng ngời: “Thật ư?”

Diệp Linh gật đầu: “Thật.”

Thật tốt quá.

Diệp Minh sắp tới thăm cô.

Hà Băng thay bộ quần áo bệnh nhân trên người xuống, mặc chiếc váy dài vàng nhạt, chiếc váy kiểu ôm body, buộc quanh thắt eo nhỏ xinh của cô.

Hà Băng đứng ở bồn rửa tay quay một vòng, mái tóc dài đen nhánh, khuôn mặt trứng ngỗng thanh lệ, thiếu nữ mơn mỏn tựa như đóa thủy liên.

Anh sẽ thích nhỉ?

Anh lúc nào sẽ tới?

Chẳng mấy chốc sẽ đến đây đúng không?

Cô đã lâu đã lâu không gặp anh rồi.

Rất rất rất nhớ anh.

Hà Băng ngồi ở bên giường, tim đập như trống châu.

Lúc này “cốc cốc cốc” tiếng gõ cửa vang lên, có người đang gõ cửa.

Diệp Minh tới?

Nhất định là Diệp Minh tới!

Hà Băng đứng dậy thật nhanh, đi mở rộng cửa.

Cửa phòng bệnh kéo ra, ngoài cửa không phải Diệp Minh, mà là quản gia tư nhân.

“Hà tiểu thư, chào cô.” Quản gia tư nhân lịch sự chào hỏi một tiếng.

“Ngươi là?” Hà Băng không biết quản gia tư nhân, chỉ cảm thấy xa lạ, cô lướt qua vai quản gia tư nhân nhìn về phía phía sau, trên hành lang không một bóng người.

Diệp Minh không tới.

“Hà tiểu thư, cô là đang tìm Thành gia sao? Thành gia có việc, không tới, Thành gia phái tôi tới đây.” Quản gia tư nhân lịch sự nói.

“Ah, vậy mời vào.” Hà Băng nhường đường.

Trong phòng bệnh, Hà Băng ngồi ở bên giường, quản gia tư nhân cầm một phần văn kiện trong tay giao cho Hà Băng: “Hà tiểu thư, đây là Thành gia chúng tôi đưa cho ngươi.”