Nghịch Tập, Sủng Nhanh Còn Kịp

Chương 2639




Chương 2639:

Diệp Minh đúng là không theo kịch bản bình thường mà.

Được rồi, anh cũng không phải là kiểu bá đạo tổng tài.

Lúc Diệp Minh hôn đến, Hà Băng không tránh, để anh đuổi kịp, cô bỏ tay nhỏ bé vào trong túi quần anh, trong túi quần anh chỉ còn dư lại một xu.

Cô nắm thật đồng xu ấy trong lòng bàn tay, đột nhiên trong lòng thấy đau.

Diệp Minh của cô chớ nên sống thành như vậy.

Lúc này bên tai truyền đến một tiếng mắng khẽ: “Sờ trong quần anh đủ chưa?”

Hà Băng đỏ mặt, theo phản xạ có điều kiện rụt tay về.

Lúc này trời đất quay cuồng, Diệp Minh ôm ngang cô lên, bước mạnh lên trước trực tiếp ném cô vào trên ghế sa lon phòng khách.

Hà Băng muốn đứng dậy, thế nhưng một giây kế tiếp bóng đen trên người cũng đè xuống, vẻ mùi hương nam tính sạch sẻ ngào ngạt của người đàn ông nhanh chóng tràn ngập toàn bộ cảm quan cô.

Hai người hôn nhau.

Bởi vì Hà Băng vẫn luôn cầm thỏi son kia, cho nên khi người đàn ông bắt đầu cởi quần áo của cô, son môi trực tiếp rơi trên thảm.

“Miệng của ta hồng!”

Cô cúi người nhìn, son đã vỡ thành hai nửa trên thảm.

Hà Băng đau lòng, trời ạ, thỏi son 3.

tệ của côi Cô vươn tay nhặt.

Thế nhưng một giây kế tiếp khuôn mặt nhỏ của cô bị người đàn ông xoay lại: “Kêu la cái gì, rơi thì rơi thôi.”

“Nhưng…”

“Đừng nói chuyện!” Anh khàn giọng cắt đứt cô: “Nói cho anh biết, anh muốn em tận miệng nói cho anh biết, em và Triệu Lôi là kết hôn giả, đúng không?”

Anh cuối cùng vẫn hỏi, còn rất gấp gáp.

Hà Băng nhướng mày: “Đúng, em và Triệu Lôi là kêt hôn giả, em nói rôi, đời này em sẽ không gả cho người khác, ngoại trừ…”

“Ngoại trừ cái gì?”

“Ngoại trừ… anh đó.”

Diệp Minh nhắm rồi lại mở mát, trên lồng ngực to lớn phập phồng, trong đuôi mắt đều dính đầy màu đỏ, anh giơ tay, lôi sợi dây đỏ trong cổ xuống, lấy ra chiếc nhẫn kim cương kia.

“Băng Băng, anh có thể đeo cho em không?” Diệp Minh cầm tay Hà Băng, thế nhưng anh không dám tùy tiện đeo lên, nên anh thận trọng hỏi Hà Băng.

Hà Băng vẫn không nói gì, Diệp Minh tiếp tục nói: “Em phải suy nghĩ cho kỹ, bởi vì, cơ hội đê em suy nghĩ anh chỉ cho em một lần, em đồng ý rồi thì không cho đổi ý, bởi vì, quân hôn chính là cả đời, không cho bát luận kẻ nào đổi Ụ.

“Băng Băng, tình huống anh hiện tại em cũng thấy đấy, đùi phải tàn phế, hai bàn tay trắng, nếu như em theo anh, khả năng còn sẽ có nguy hiểm, thế nhưng.”

Diệp Minh đặt tay cô ở trong trái tim anh: “Nơi đây, chỉ có em, chỉ cần em chịu theo anh, về sau anh sẽ cho em tất cả, dốc hết cả đời yêu em che chở em, tuyệt không để cho em chịu chút uất ức nào.”

Đây là lời cầu hôn của anh sao?

Hà Băng thừa nhận mình đã cảm động rồi, anh không biết dỗ ngon dỗ ngọt, anh nói lời đường mật chính là hứa hẹn cả đời anh, cô nguyện ý giao bản thân mình cho anh.