Nghịch Tập Trọng Sinh Để Em Chủ Động!!!

Chương 19: 19: Không Xứng





Sắc mặt Mộ Giai Kỳ lập tức trầm xuống: “Cẩn Y, cháu nói vậy là có ý gì?”
“Dì hai, hai hôm trước tôi vừa cho người lắp camera giám sát trong nhà.

Kiểm tra camera là biết ai vào phòng thím Trần mà? Vậy thì mọi chuyện đều rõ ràng rồi.” Mộ Cẩn Y thản nhiên nói.
Mộ Giai Kỳ nghe thấy lời này, sắc mặt thay đổi dữ dội: “Cẩn Y, cháu cho người lắp camera giám sát từ khi nào? Tại sao dì không biết?”
“Hai ngày trước tôi bảo Đỗ Nguyên và Đằng Tứ Minh tìm người lắp, không ngờ lại phát huy được tác dụng.”
“Cháu…”
Mộ Cẩn Y không đợi bà ta nói xong đã đứng lên: “Dì hai, tôi muốn vào phòng làm việc kiểm tra camera, dì có muốn đi cùng tôi không?”
“Dì… Dì… Hầy, được rồi, có lẽ là dì đã trách oan cho thím Trần.” Mộ Giai Kỳ đột nhiên không còn sức lực.
Mộ Cẩn Y chuẩn bị đi chợt dừng bước: “Dì hai, ý của dì là?”
“Dì… Dì chỉ đùa với thím Trần chút thôi.”
Mộ Giai Kỳ sợ sau khi Mộ Cẩn Y xem camera sẽ làm mình khó xử, bởi vì chiếc vòng vàng là tự tay bà bỏ vào phòng thím Trần.
Nếu Mộ Cẩn Y lắp camera giám sát trong nhà thì chắc chắn có thể thấy bà lén lút lẻn vào phòng thím Trần.
Mộ Cẩn Y nghe vậy, khuôn mặt lập tức trở nên lạnh như băng: “Dì hai, đánh người ta ra nông nỗi này mà lại nói là đùa.


Trò đùa của dì cũng lớn quá đấy.”
“Cẩn Y à, dì hai cũng chỉ là nhất thời hồ đồ, dì… lần sau dì sẽ không làm vậy nữa.” Mộ Giai Kỳ không dám nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của Mộ Cẩn Y, trái tim điên cuồng đập thình thịch trong lồng ngực.

Đột nhiên bà ta phát hiện, ánh mắt của Mộ Cẩn Y dạo gần đây ngày càng trở nên sắc bén.
Ở trước mặt Mộ Cẩn Y, bà ta luôn tỏ ra ung dung điềm tĩnh, ỷ vào mình là bề trên của Mộ Cẩn Y, cảm thấy cô đương nhiên phải kính trọng mình.

Bao nhiêu năm nay, bà ta sống yên ổn ở nhà họ Mộ, chưa từng nghĩ sẽ có một ngày Mộ Cẩn Y lại đối nghịch với mình, cho dù bà ta vẫn luôn âm thầm lên kế hoạch hãm hại cô.
Bà ta tự xưng là thông minh, luôn xem người khác là kẻ ngu đần.

Kiếp trước, Mộ Cẩn Y thật sự ngu ngốc, bị hai mẹ con bà ta xoay vòng chơi đùa.

Nhưng giờ cô đã sống lại một đời, lẽ nào lại còn ngốc nghếch như vậy nữa?
“Thím trần, vừa rồi ai đánh thím thì bây giờ thím đánh lại đi.

Thím là quản gia đứng đầu của nhà họ Mộ tôi, lấy uy nghiêm quản gia đứng đầu của thím ra xem.”
Thím Trần cảm động đến mức hai mắt ửng đỏ: “Cảm ơn cô cả đã trả lại trong sạch cho tôi.”
Mộ Cẩn Y gật gật đầu, sau đó lại nhìn về phía những người khác, thản nhiên nói: “Thím Trần, sau khi thím đánh lại thì có thể để bọn họ cuốn gói rời đi.”
“Vâng ạ, cô cả.” Giọng nói của thím Trần to rõ, có lực.
Hai người giúp việc nữ kia không phục: “Cô cả, cô làm vậy là không nói đạo lý, chúng tôi chỉ làm việc theo lệnh của phu nhân thôi, tại sao lại muốn đuổi việc chúng tôi?”
“Vậy các cô đi tìm phu nhân nói lý lẽ đi.” Mộ Cẩn Y nói xong cũng không để ý hai người kia, cô nhìn về phía những người khác, thản nhiên nói: “Lúc thím Trần bị đánh, tôi là chủ nhân của cái nhà này mà không ai nói cho tôi biết, có thể thấy các người không để chủ nhân là tôi vào trong mắt.

Từ hôm nay trở đi, nếu còn xảy ra chuyện như vậy nữa thì các người cũng không cần ở đây nữa đâu.”
Mộ Cẩn Y nói xong lập tức xoay người đi lên lầu, hai người giúp việc nữ bị đuổi việc hét to sau lung cô: “Cô cả, cô lắp camera giám sát trong tình huống chúng tôi không hề hay biết là đang xâm phạm quyền riêng tư của chúng tôi.”
Bước chân của Mộ Cẩn Y dừng lại, sau đó quay đầu nhìn về phía hai người kia, thản nhiên nói: “Ồ, thật à? Thật ra tôi cũng không có lắp camera giám sát, tôi chỉ nói đùa thôi.”
Mộ Cẩn Y nói xong cũng không quay đầu lại, căn bản không thèm nhìn tới biểu cảm đặc sắc của Mộ Giai Kỳ.

Mộ Giai Kỳ vừa xấu hổ vừa lúng túng, sắc mặt giống như bảng màu, liên tục thay đổi đủ loại màu sắc.
Bà ta không ngờ rằng Mộ Cẩn Y nói lắp camera trong nhà chỉ để lừa mình, mà bà ta lại còn ngu ngốc tin lời cô nói.
Cơn tức qua đi, bà ta lại buồn bực, Mộ Cẩn Y trừng phạt người làm nhưng lại không tỏ vẻ gì với dì hai là bà ta, đây là ý gì? Mộ Giai Kỳ không nhìn thấu được tính tình của Mộ Cẩn Y, trong lòng bà ta không khỏi hơi lo lắng.

Bà ta cảm thấy mọi chuyện đang phát triển theo chiều hướng không thể kiểm soát, thế nhưng bà ta lại chẳng thể làm gì, trong lòng không khỏi có chút hoảng sợ.
Mộ Giai Kỳ trở về phòng, lấy điện thoại di động ra gọi một cuộc: “Không biết có phải Mộ Cẩn Y đã phát hiện ra chuyện gì không nữa.

Dường như nó đã biến thành người khác, mọi chuyện trở nên lắt léo, không dễ xử lý đâu.”
Trong điện thoại truyền đến giọng nói lạnh như băng: “Tạm thời bà cứ án binh bất động, có tình huống gì thì có thể báo cáo với tôi bất cứ lúc nào.”
“Biết rồi.”
Sáng sớm hôm sau, Mộ Cẩn Y vừa xuống lầu đã thấy Lãnh Cao Tuấn ngồi trong phòng khách, cô vội bước xuống, ngạc nhiên hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
Lãnh Cao Tuấn ném hạt dẻ cười mới bóc vỏ vào miệng, sau đó lười biếng nói: “Đương nhiên là tới đón vị hôn thê của anh đi hẹn hò.”
Mộ Cẩn Y nhìn về phía thím Trần: “Sao thím không lên gọi tôi?”
“Cô cả, tôi cũng định đi lên gọi cô nhưng cậu ấy không cho, bảo để cô ngủ thêm một lát.” Lúc thím Trần nói xong còn cười tủm tỉm, rõ ràng là rất hài lòng với sự quan tâm của Lãnh Cao Tuấn dành cho Mộ Cẩn Y.
“Anh đến bao lâu rồi?” Mộ Cẩn Y hỏi Lãnh Cao Tuấn.
“Cũng không lâu lắm, khoảng mười lăm phút thôi.” Lãnh Cao Tuấn nói, tỏ ra đáng thương nhìn Mộ Cẩn Y: “Ăn sáng được chưa? Anh đói rồi.”
“Anh chưa ăn sáng mà đã tới rồi à?”
Lãnh Cao Tuấn gật đầu: “Sáng sớm mẹ anh đã kéo anh khỏi giường, nói là cuối tuần mà ngủ nướng thì quá lãng phí thời gian, bảo anh qua ăn sáng với em.”
Mộ Cẩn Y nghe vậy thì dở khóc dở cười, cô nhìn về phía thím Trần: “Thím Trần, bữa sáng xong chưa ạ?”

“Xong rồi, tôi cũng không biết cậu thích ăn gì, hay là để tôi bảo người làm thêm một món khác?”
Lãnh Cao Tuấn nghe thím Trần gọi mấy tiếng cậu thì trong lòng sung sướng khỏi phải nói, anh khoát khoát tay: “Không cần phiền phức đâu, có gì thì ăn cái đó là được.”
“Được rồi, cậu có cần gì thì cứ nói.”
Lúc Lãnh Cao Tuấn và Mộ Cẩn Y đang ăn sáng trong phòng ăn thì mẹ con Mộ Giai Kỳ cũng tiến vào, bọn họ thấy Lãnh Cao Tuấn tới thì hết sức kinh ngạc.
Mộ Giai Kỳ dường như đã quên chuyện tối qua, mỉm cười, bày ra khuôn mặt hòa nhã tiêu chuẩn của bà ta: “Cậu Lãnh tới à! Cẩn Y, hôm nay các cháu muốn ra ngoài chơi sao?”
Mộ Cẩn Y liếc nhìn Mộ Giai Kỳ, cũng không thèm để ý tới bà ta, cúi đầu tiếp tục ăn bữa sáng.
Lãnh Cao Tuấn không biết uẩn khúc giữa Mộ Cẩn Y và Mộ Giai Kỳ, nghĩ đến việc Mộ Giai Kỳ là bề trên nên anh khẽ gật đầu với bà ta: “Chào dì hai.”
Thôi Uyên Uyên nhìn thấy Lãnh Cao Tuấn, cau mày lạnh lùng nói: “Anh Lãnh, tôi nói thật, anh và chị họ của tôi không thích hợp đâu, anh là hạng người gì chẳng lẽ trong lòng anh không biết sao?”
Lãnh Cao Tuấn nghe vậy lập tức bật cười: “Ồ… Cô là cái thá gì? Chuyện của tôi và bạn gái tôi đến lượt cô nói này nói nọ à?”
Thôi Uyên Uyên bị Lãnh Cao Tuấn châm chọc như vậy, sắc mặt cô ta trở nên cực kỳ khó coi: “Anh Lãnh, nếu chị họ tôi gả cho một công tử đào hoa như anh thì chính là đóa hoa nhài cắm bãi cứt trâu.

Tôi mong anh tự mình biết mình, đừng có cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.”
Mộ Cẩn Y đặt mạnh chiếc đũa xuống bàn ăn, Mộ Giai Kỳ và Thôi Uyên Uyêng lập tức kinh ngạc và bối rối.