Nghịch Tập

Chương 35: Lần đầu tiên trao đổi bình thường




Hôm nay Trì Sính trực ca tối, lúc về đã hơn mười giờ, trời đêm âm u như bị quẹt mực, chỗ không có đèn đường thì đưa tay cũng không thấy năm ngón. Trì Sính bước xuống xe, nhìn vài người lác đác, không ai chống được gió đêm Bắc Kinh tháng ba, toàn bộ đều co cổ rũ vai vội vã về nhà.

Bộp – bộp –

Tiếng đập bóng có quy luật truyền vào tai.

Trì Sính nghiêng mắt nhìn, trên sân bóng rổ ở tòa nhà phía đông, có người đang đưa bóng vào rổ. Bóng người dưới ánh đèn không ngừng kéo dài rút ngắn, bất luận biến ảo ra sao, đều không thể che giấu được đầu tóc ngắn cũn đó. Đầu gối y cong lên, cơ bắp trên đùi căng thành một đường thẳng, phần mông nhô lên. Trì Sính từng nghe người nói, đàn ông có mông kiểu này tính dục rất mạnh.

Hai chân thay nhau bước đến trước, phóng người nhảy vọt, quả bóng đáp vững vào rổ.

Phương diện khác Ngô Sở Úy không được, nhưng bóng rổ thì không tồi, năm đó Nhạc Duyệt chính là nhìn thấy tư thái của y trên sân bóng rổ, mới cam nguyện lao đầu vào vòng tay y.

Quả bóng tưng mấy cái trên đất, lăn đến tay một người khác.

Ngô Sở Úy hét lớn: "Ném bóng qua đây!"

Trì Sính mang bóng bước qua, Ngô Sở Úy muốn lấy bóng, Trì Sính lại tránh người vượt qua Ngô Sở Úy, một cú úp rổ tuyệt đẹp, Ngô Sở Úy ghen tỵ nghiến răng nghiến lợi. Vì chiều cao của y có hạn, lực bật dù tốt cũng không cách nào úp rổ. Do đỏ mắt, y liền bày thế khiêu chiến, con mắt đen lấp láy nhìn Trì Sính chằm chằm, mùi huyết tinh lan tràn khắp nơi, tuyến thượng thận nhanh chóng bùng lên.

Trì Sính ném bóng cho Ngô Sở Úy, Ngô Sở Úy xoay người đưa bóng, thịt mông thỉnh thoảng lại cọ vào phần hông Trì Sính. Trì Sính đưa tay ngăn cản, Ngô Sở Úy liên tục né tránh. Lợi dụng lúc Trì Sính mất trọng tâm, y đột ngột nghiêng người dò bước ném bóng, ngay tại vòng trong. Trì Sính không chịu nhường, quả quyết nhảy vào khu ba phân vòng ngoài, quả bóng sau khi bay cao liền ổn định vào rổ.

Hai người thi đấu say mê.

Một cơ hội ném rổ tuyệt diệu, tay Trì Sính hơi lệch tay, bóng đập vào bảng gỗ, bắn ngược ra vòng ngoài.

Nhân lúc Trì Sính đi nhặt bóng, Ngô Sở Úy cúi xuống thắt dây giày.

Lúc Trì Sính vòng lại, đúng lúc thấy cái mông chu lên của Ngô Sở Úy, hắn vung tay ném bóng qua, đập chuẩn xác vào hai vùng thịt đó. Thân người Ngô Sở Úy hơi lao về phía trước, suýt nữa ngã xuống đất, may mà kịp ổn định lại không ngã, sau khi đứng thẳng dậy liền ném cho Trì Sính ánh mắt phẫn hận.

Trong bóng đêm, ánh mắt Ngô Sở Úy như một tấm gương, chiếu rõ lòng người.

Bóng về lại tay Trì Sính, trong con mắt hổ đó phát ra tà quang, chạy ra sau lưng Ngô Sở Úy, cho thêm một bóng, vẫn đập đúng trên mông Ngô Sở Úy, còn nặng hơn lần trước.

Ngô Sở Úy nhớ kỹ, sau khi bị đập cũng không vội mắng người, quan trọng là phải giành bóng về đã.

Không phải anh muốn đập mông tôi sao? Ông đây đập gãy chim anh!

Nâng bóng lên, còn chưa kịp ra tay, phía sau chợt ập đến một cơn đau.

Trì Sính không biết từ lúc nào đã chạy ra sau lưng Ngô Sở Úy, hai bàn tay to giống như cây kìm bóp chặt mông Ngô Sở Úy, níu chặt hai vùng thịt đó, chặt đến mức gân xanh trên cổ Ngô Sở Úy cũng nổi lên.

"Nói, mấy hôm trước là sao?"

Ngô Sở Úy cố gắng nạy tay Trì Sính, nghiến răng nói: "Là sao gì?"

"Giả ngốc với tôi?" Năm móng vuốt của Trì Sính lại phát lực lần nữa, suýt nữa đã ghim vào thịt Ngô Sở Úy.

Ngô Sở Úy đập quả bóng trên tay ra sau, muốn tấn công ngay mặt Trì Sính, lại bị Trì Sính nhân cơ hội cắn lấy cổ tay.

"Buông tay! Nhả miệng!"

Trong xoang mũi Trì Sính tràn đầy mùi cơ thể Ngô Sở Úy, mùi cỏ thơm thiên nhiên, rất phù hợp với thân phận của y.

Ngô Sở Úy nhân lúc Trì Sính ngẩn ngơ, cùi chỏ húc mạnh ra sau, gắng sức giãy khỏi trói buộc của Trì Sính.

Y bực bội bước ra gần đó ngồi xuống, lấy một chai nước khoáng ra uống ừng ực. Uống xong thấy Trì Sính vẫn còn đứng đó, y lại lấy một lon Red bull ném cho Trì Sính.

Trì Sính gảy ngón tay, mở nguyên phần nắp ra, ngửa cổ tu ừng ực, thoáng cái đã thấy đáy.

Hắn lại gần Ngô Sở Úy, không ngồi, mà đứng đó nhìn y.

Ngô Sở Úy trầm mặc hồi lâu, hơi mất tự nhiên nói: "Cảm ơn."

Trì Sính bóp lon nước trong tay xẹp đi, đưa cho Ngô Sở Úy nhìn: "Cậu cho tôi uống, còn nói cảm ơn tôi?"

"Tôi đang nói chuyện anh giúp tôi đẩy xe hôm đó, thức ăn gia súc trên xe ông chủ đang đợi, không có anh thì lỡ việc rồi."

Trì Sính híp mắt lại nhìn Ngô Sở Úy: "Cậu tốn nhiều ngày như thế, chỉ vì muốn nói cảm ơn với tôi?"

"Tôi vốn muốn nhanh chóng nói xong rồi đi, nhưng nghĩ lại trước đó anh sỉ nhục tôi như thế, lại cảm thấy anh không xứng..."

Trì Sính đột nhiên nắm chặt cổ tay Ngô Sở Úy, bắt được tang vật phạm tội, không hổ là người từng làm cảnh sát, Ngô Sở Úy nhân lúc nói chuyện đã lén lút thò tay vào túi áo của Trì Sính, còn bị hắn phát giác được.

Chẳng qua, lần này không phải trộm, mà là bỏ vào.

Lúc Trì Sính kéo tay Ngô Sở Úy ra, trong tay y đang cầm hai túi đậu khô.

"Sao cậu biết tôi thích ăn đậu khô?" Trì Sính nhíu mày cười xấu xa, liếc nhìn Ngô Sở Úy: "Cắn mở túi ra dùm tôi."

Ngô Sở Úy không để ý đến lời của hắn, lại lôi ra một cái túi lưới, đứng lên đi đến bãi đậu xe.

Trì Sính đi sau lưng Ngô Sở Úy, chủ động mở khóa xe, hắn thấy được trong túi lưới của Ngô Sở Úy chứa toàn chim sẻ, chắc là bắt được sau khi tan ca, lúc này còn đang vỗ cánh.

"Nó không ăn đồ người lạ đút." Trì Sính hờ hững nói.

Ngô Sở Úy lôi một con chim sẻ ra đưa đến miệng Túi Dấm Nhỏ, còn chưa kịp thấy rõ đã chạy vào bụng nó.

Trì Sính nhìn bóng lưng Ngô Sở Úy rất lâu.