Nghịch Thế Vũ Thần

Chương 111: Đại trưởng lão




Đồng Thiên Tân nghe Vương Hạo Thần nói vậy không khỏi lo lắng, một chưởng Liệt Hoả Phách Không của Vương Hạo Thần vừa rồi tuy đã đạt đến Cửu Tinh Vũ Sĩ lực công kích, thế nhưng còn không có cách nào chính diện đánh bại một vị Cửu Tinh Vũ Sĩ, nếu như đó đã là toàn bộ thực lực của Vương Hạo Thần, vậy phần thắng của hắn trước Đồng Thanh Cương chỉ có một nửa. 

- Ta là đang ảo tưởng cái gì a? 

Đồng Thiên Tân cười khổ một tiếng, cảm thấy mình đang quá mức kỳ vọng vào Vương Hạo Thần, đối phương ở cái tuổi này tu vi đã đạt tới Ngũ Tinh Vũ Sĩ, hơn nữa mơ hồ còn có được vượt qua bốn tiểu cảnh giới khiêu chiến năng lực, năng lực như vậy, hắn cả đời đều chưa gặp qua một cái tương tự, làm sao còn có thể kỳ vọng đối phương càng thêm yêu nghiệt hơn đây? 

Đồng Thiên Tân lắc đầu, không nghĩ đến chuyện này nữa, lại nhìn Đồng Tĩnh Vân nói:

- Vân nhi, ngươi dẫn Hạo Thần đi tham quan chúng ta Đồng gia trước! Phụ thân còn một số việc phải xử lý!

- Vâng!

Đồng Tĩnh Vân đối với lời nói của cha nàng lần này không có phản đối, rất vui vẻ dẫn Vương Hạo Thần đi dạo Đồng gia, đồng thời làm một cái “ hướng dẫn viên du lịch “ cho hắn. 

Đợi hai người đi rồi, Đồng Thiên Tân hướng xung quanh khẽ gọi:

- Đồng Tứ! 

Thanh âm vừa dứt, một đạo thân ảnh mặc hắc bào liền xuất hiện ở trước mặt Đồng Thiên Tân, quỳ một chân dưới đất, cung kính nói:

- Gia chủ, có gì phân phó? 

Người này, là Đồng Thiên Tân cận vệ, đồng thời là người xếp thứ tư trong Đồng gia 24 hộ vệ, khi Đồng Thiên Tân bế quan, hắn chính là người làm tất cả những công việc thay cho gia chủ, có thể nói là Đồng Thiên Tân cái bóng, là người hiếm hoi trong số 24 hộ vệ một lòng trung thành tuyệt đối với Đồng Thiên Tân. 

Ngay cả khi Đồng Thiên Tân đã xuất quan, Đồng Tứ vẫn không có rời đi quá xa, mà ở tại phụ cận, tuỳ thời đều có thể bảo vệ gia chủ.

Đồng Thiên Tân nhìn Đồng Tứ một cái, nói:

- Lệnh cho ngươi lập tức đem chuyện của Vân Nhi và Hạo Thần công bố ra! Nhớ kỹ, không cần dấu diếm bất cứ điều gì, cứ nói ra tất cả những gì người đã thấy và đã nghe!

- Tuân lệnh!

Đồng Tứ không quan tâm Đồng Thiên Tân ra lệnh là gì, hắn chỉ ghi nhớ rồi sẽ làm theo, bởi vì hắn là Đồng Thiên Tân cái bóng. 

………

Đồng Tứ làm việc rất nhanh chóng, không bao lâu sau, tin tức Vương Hạo Thần trở thành Đồng Tĩnh Vân vị hôn phu, liền lan truyền khắp Đồng gia, không người không biết.

Chuyện này, dẫn đến Đồng gia chi nhân một hồi náo loạn.

- Ngươi nghe gì chưa? Chúng ta Đồng gia đại tiểu thư vậy mà đã có vị hôn phu, hơn nữa người kia chỉ là một thiếu niên mà thôi!

- Cái gì? Không phải nói, Đại tiểu thư vị hôn phu là Thanh Chi thiếu gia hay sao, bây giờ làm sao lại đổi thành một cái thiếu niên rồi?

- Ta nghe nói, Đại tiểu thư trước giờ vốn không thích Thanh Chi thiếu gia! Ta đến cùng vẫn không hiểu lý do tại sao! Bây giờ thì đã rõ, hoá ra là nàng đã có người trong lòng a!

- Hừ! Đại tiểu thư thật đúng là tuỳ tiện, lại chọn một cái ngoại nhân làm vị hôn phu! Không phải người của Đồng gia, tiểu tử tên gọi Vương Hạo Thần kia thiên phú sao có thể so sánh với Thanh Chi thiếu gia? Đây không phải là đánh chúng ta Đồng gia bộ mặt hay sao?

- Ha ha! Cái này ngươi ngược lại sai lầm, ta nghe nói, thiếu niên tên Vương Hạo Thần kia thiên phú cực cao, năm nay mới 17 tuổi đã có tu vi Ngũ Tinh Vũ Sĩ, ngay cả gia chủ, đều đối với hắn cực kỳ hài lòng! 

- Mới 17 tuổi đã là Ngũ Tinh Vũ Sĩ? Ha ha, ngươi thật là biết tấu hài a! Không nói tới việc người này vốn không phải là ta Đồng gia chi nhân, căn bản không có khả năng tại đạt đến cảnh giới như vậy! Lại nói, cho dù là chúng ta Đồng gia đều chưa từng xuất hiện thiên tài yêu nghiệt như vậy bao giờ! Loại thiên tài mà Đồng gia chúng ta không có, tại Bắc Hải Trấn tuyệt đối không có khả năng sinh ra!

- Ngươi nói không sai! Tại Bắc Hải Trấn cũng chỉ có Đồng gia chúng ta mới có năng lực bồi dưỡng ra loại thiên tài đứng đầu, thế nhưng hầu như không có khả năng đào tạo ra một cái thiên tài mới 17 tuổi liền có tu vi Ngũ Tinh Vũ Sĩ! Hơn nữa từ trước đến nay, ta còn chưa từng nghe thấy tại Bắc Hải Trấn có thiên tài tên Vương Hạo Thần! Cho dù là có, người này chẳng qua cũng chỉ là một cái vô danh tiểu tốt nhân vật mà thôi, sao có thể so sánh với chúng ta Đồng gia thiên tài? 

- Hừ! Các ngươi không tin cũng không sao, thông tin này chính là do Đồng Tứ đại nhân tự mình thông báo! Hắn là gia chủ thân tín nhất người, chẳng lẽ còn có thể nói bậy hay sao?

- Mặc ngươi nói thế nào, ta chắc chắn không tin tưởng, một cái ngoại nhân lại có thiên phú cao hơn có Thanh Chi thiếu gia! Cái này căn bản không có khả năng!

- Nào chỉ là cao hơn Thanh Chi thiếu gia, nếu như lời đồn là thật, vậy Vương Hạo Thần thiên phú kỳ thực còn cao hơn cả Thanh Cương thiếu gia! Phải biết cho dù là Thanh Cương thiếu gia năm đó, tại 17 tuổi còn không có thành tựu lớn như vậy a!

- Nói bậy! Tiểu tử kia thân phận gì? Đừng nói là Thanh Cương thiếu gia, cho dù chỉ là Thanh Chi thiếu gia hắn đều không so nổi! Đây chắc chắn là lời đồn nhảm!

Đồng gia chi nhân không ngừng tranh luận, người nào người nấy nước bọt văng tung toé, cãi cọ tới quên cả trời đất.

Đương nhiên, bất ngờ nhất, không phải ai khác, chính là Đồng Thanh Chi và Đại trưởng lão đám người. 

……..

- Choang!

Đồng Thanh Chi vốn dĩ đang nằm ở trên giường điều trị thương thể, sau khi nghe được tin tức này liền giận đến mức quăng vỡ chén thuốc trong tay, thất khiếu gần như bốc khói. 

- Khốn kiếp! Đến tột cùng là kẻ nào dám cướp lão tử vị hôn thê?

Đồng Thanh Chi trong lòng phiền muộn không thể tả, đỏ mặt tía tai quát lớn, doạ cho một tên người hầu ở bên ngoài không nhịn được phải che lỗ tai. 

Đồng Thanh Chi không lâu trước đó bị Vương Hạo Thần đánh trúng một chưởng, nửa sống nửa chết được khiêng về Đồng gia, đến bây giờ vẫn chưa xuống giường được, vốn dĩ đang ấm ức chưa ngoai, nay lại nghe được hung tin như vậy, đến cho hắn cả người đều nhanh tức điên. 

- Thanh Chi! Bình tĩnh một chút!

Bên cạnh Đồng Thanh Chi lúc này có một lão giả đang ngồi trên ghế gỗ, thấy hắn gào thét liền không khỏi nhíu mày, trầm giọng có chút uy nghiêm nói. 

Lão giả này nhìn qua cũng không quá già nua, cùng lắm là 54, 55 tuổi, khuôn mặt bình thường, chỉ có đôi mắt ẩn chứa vẻ thâm thuý mà âm trầm nổi bật. 

Người này không phải ai khác, chính là Đồng Thanh Chi phụ thân, đồng thời cũng Đồng gia Đại trưởng lão – Đồng Khải Mặc. 

Tại Đồng gia hiện nay, có hai nhân vật phong vân, nếu có ai hỏi người nào có chức vị cao nhất, vậy người đó hẳn là đương nhiệm gia chủ Đồng Thiên Tân, thế nhưng nếu là có người hỏi ai là người nắm giữ nhiều quyền lực nhất, vậy 9 phần 10 tất cả đều nói người đó là Đại trưởng lão Đồng Khải Mặc. 

- Phụ thân! Ta vị hôn thê bị người khác cướp mất, hơn nữa người kia chỉ là một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa! Ngươi nói ta làm sao có thể bình tĩnh? 

Đồng Thanh Chi tức giận nói, dường như chỉ hận lúc này bản thân đang bị thương nặng, nếu không nhất định phải chạy đi tìm Đồng Tĩnh Vân cái kia tiện nhân tính sổ.

- Hừ! Tiểu tử miệng còn hôi sữa? Ta dường như nghe nói người kia chẳng qua chỉ mới 17 tuổi liền là Ngũ Tinh Vũ Sĩ, so với ngươi còn cao hơn mấy cái tiểu cảnh giới đây?

Đồng Khải Mặc so với Đồng Thanh Chi phải ổn trọng hơn vô số lần, một cặp mắt lạnh lùng khẽ nhìn Đồng Thanh Chi một cái, nói. 

- Phụ thân, cái tin tức nhảm nhí này mà ngươi cũng tin? Tại Bắc Hải Trấn, ngoại trừ đại ca, còn có ai có thể hơn được ta về mặt thiên phú? 17 tuổi Ngũ Tinh Vũ Sĩ... ha ha, cái này nhất định là do Đồng Thiên Tân bịa ra để bảo vệ mặt mũi của mình a!

Đồng Thanh Chi lập tức đáp, trong lòng căn bản không tin mấy cái tin tức này. 

Đồng Khải Mặc thì ngược lại, không có giống như nhi tử của mình suy nghĩ đơn giản như vậy, hắn cùng Đồng Thiên Tân đấu quá lâu, cũng hiểu tương đối rõ con người của đối phương, người này suốt đời làm việc cẩn trọng, lời hắn đã nói ra vậy chắc chắn là sự thật, tuyệt đối sẽ không vì sĩ diện nhất thời mà thổi phồng sự tình.

Thế nhưng là, Đồng Khải Mặc hắn đồng dạng cũng nghi hoặc, Bắc Hải Trấn thiên tài danh sách hắn nắm rất rõ, căn bản không có một ai có thể tại 17 tuổi đặt chân Ngũ Tinh Vũ Sĩ tu vi, vậy Đồng Thiên Tân, rốt cuộc là từ đâu tìm tới một cái yêu nghiệt như vậy?