Nghịch Thiên Cải Mệnh Nam Chính Xin Dừng Bước

Chương 39: 39: Lần Đầu Của Cố Nhược Nhiên





Một tì nữ gõ cửa phòng:
"Công chúa, nô tì đến để đốt hương an thần cho người.

Biết người bị mất ngủ nên tam công chúa đã dặn trước phải đốt cho người"
Lạc Dụng mở cửa phòng để cô ta bước vào:
"Phó Tướng quân"
Tì nữ bước đến cạnh lư đốt trầm hương, động tác vô cùng nhanh nhẹn.

Mùi thơm nhẹ nhàng tỏa ra khắp phòng.

Bỗng Lạc Dụng ho vài tiếng:
"Huynh không sao chứ?" Cố Nhược Nhiên lo lắng
"Thần không sao, khiến người lo lắng rồi"
Tì nữ vừa hay đốt hương xong:
"Phó Tướng quân, ngài đừng chủ quan.

Nhìn có vẻ không nghiêm trọng nhưng có thể bị nhiễm phong hàn đấy ạ.

Nô tì có rượu thuốc rất tốt, để nô tì đi lấy cho ngài"
"Đa tạ"
Cô ta bưng đồ rời đi, Lạc Dụng cũng định đi theo thì Cố Nhược Nhiên lên tiếng:
"Ta vẫn chưa cho huynh đi mà"
"Công chúa, người còn gì căn dặn không ạ?"
"Ta..."
Cố Nhược Nhiên đã không còn lí do gì để kéo Lạc Dụng lại nữa.

Nàng ấp úng mãi không nói nên lời.
"Lạc Dụng cáo lui"
Trong lúc đó chỉ còn có một ý tưởng trong đầu nàng:
"Ta không ngủ được, huynh ở lại đây đọc sách cho ta nghe"
Lạc Dụng cũng kiên nhẫn ngồi xuống và đọc sách cho công chúa:
"Người muốn đi ngủ phải nằm xuống chứ"
"Ta không muốn nằm xuống, ta muốn nhìn huynh"
"Công chúa, người..."
Đột nhiên Lạc Dụng thấy choáng váng, trong ánh nến lập lòe trong phòng, nhan sắc của Cố Nhược Nhiên có phần kiều diễm hơn, trong lòng Lạc Dụng bỗng có chút tham vọng nổi lên.
Tì nữ hồi nãy cũng quay lại với một bình rượu.

Cô ta rót ra chén mời hai người uống.
"Công chúa, Lạc Tướng quân, mời hai người dùng ạ"
Cô ta đưa hai chén rượu cho Lạc Dụng và công chúa rồi rời đi:
"Nô tì xin cáo lui"
Bỗng nhiên nàng cũng thấy xung quanh tựa khung cảnh mơ hồ không rõ ràng, lại có cảm giác gì đó khác lạ với Lạc Dụng, không muốn hắn đi.
Lạc Dụng nhanh chóng uống rượu muốn rời đi, không dám ở lại thêm sợ rằng sẽ mất kiểm soát mà làm càn:
"Công chúa, thần thấy không khỏe, xin phép..."
"Mau đi đi" Cố Nhược Nhiên cũng thấy để Lạc Dụng đi là tốt nhất
Hắn quay lưng đi đâu đó, nàng suy ngẫm, chợt nhanh chóng tiến về phía trước, không nói lời nào chỉ lê gót theo bước chân hắn từ phía sau.
Nàng ôm chặt lấy eo của Lạc Dụng từ phía sau, động tác vô cùng thuần thục, hệt như vô số lần trước đây.
"Nhược Nhiên..." Thân hình mảnh mai thon gầy khẽ ngưng đọng ngay giữa phòng.
"Gọi lại lần nữa đi."
"..."
"Gọi lại lần nữa đi." Cố Nhược Nhiên áp sát mặt vào tấm lưng thon thon gầy, nhắm mắt lại, giọng điệu trầm thấp phảng phất như nói với chính mình:
"Gọi lại lần nữa đi, được không?"
Nàng nói đầy vẻ bình tĩnh kiên định, nhưng nàng biết rằng kiểu kiên định ấy chỉ để thuyết phục bản thân mình.
Cố Nhược Nhiên lớn lên cùng Lạc Dụng, khi gặp lại cũng dần nảy sinh loại tình cảm nào đó.

Nàng không dám nói ra vì sợ, bây giờ hai người là kiểu quan hệ kẻ thù.
Thế nhưng tối nay, ham muốn cuối cùng lại một lần nữa chiến thắng lý trí.

Nàng nghĩ mình nhất định là điên rồi mới bày ra trò này.
Nhưng nàng không thể kiềm chế được, cho dù là trong lòng nàng thấy mình đang ở tận đáy vũng bùn.
Cố Nhược Nhiên nắm chặt bàn tay, đầu móng tay nhọn đâm vào da thịt.

Dường như men rượu đã sộc lên, nhanh chóng tìm thấy lối ra duy nhất.

Mắt nàng vẫn nhắm nghiền, nhưng nước mắt rơi lúc nào mà không hay biết.
Giọng điệu thì thầm thốt ra trên miệng, những dòng suy nghĩ xoay chuyển trăm nghìn lần trong tâm khảm:
"Ta thật sự rất nhớ huynh..."
Đáp trả lại Cố Nhược Nhiên chỉ là sự tĩnh lặng trầm mặc hồi lâu.
Cố Nhược Nhiên nghiêng đầu, nàng dường như đang chờ đợi lại như chẳng chờ đợi điều gì.


Đây vốn đã là kết quả biết từ trước rồi.
Đây chính là Lạc Dụng.
Cuối cùng, nàng cảm nhận nỗi đau trái tim gần như đã dịu trở lại, mới từ từ ngẩng đầu lên, ngón tay thả lỏng.

Cố Nhược Nhiên nhìn Lạc Dụng từ phía sau, trông thấy cơ thể hắn khe khẽ lay động.
Lạc Dụng vẫn không quay người lại, mái tóc đen dài phủ sau gáy.
"Huynh sao vậy?" Dường như đột ngột thức tỉnh, giọng Cố Nhược Nhiên khẽ gấp gáp.
Lúc này Cố Nhược Nhiên buông hẳn Lạc Dụng ra.

Quả nhiên, khuôn mặt ấy đã gần như không còn chút sắc máu, phản chiếu dưới ánh nến lộ vẻ trắng bệch đến lạ lùng.
Lạc Dụng mím chặt lấy đôi môi mỏng, ánh mắt nhìn xuống.
"Công chúa, người say rồi"
"Ta không phải công chúa gì cả, ta chỉ là Nhược Nhiên thôi"
Thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má của Cố Nhược Nhiên, trái tim Lạc Dụng co thắt dữ dội, lại không nỡ chấm dứt ngay.
"Lạc Dụng, ta thật sự rất thích huynh, ta thích huynh từ khi huynh khóc vì ta...nhưng huynh bây giờ lại luôn lấy việc hoàng thượng giết cả nhà huynh để tránh xa ta, mượn thân phận để cách xa ta, huynh ghét bỏ ta" Cố Nhược Nhiên nức nở:
"Ta đã cố gắng lại gần nhưng không được.

chỉ tại huynh không nghe lời nên ta mới dùng đến thân phận công chúa để bắt huynh làm theo ý mình, ta không phải muốn ra oai với huynh đâu"
Thấy Cố Nhược Nhiên như vậy, Lạc Dụng cũng có chút xót xa.

Hắn đưa tay lau nước mắt cho nàng:
"Nhược Nhiên, ta chưa từng xem muội là con gái của kẻ thù, càng không ghét bỏ muội.

Nhưng muội mang thân phận công chúa, xung quanh có nhiều nguy hiểm, ta không thể gây rắc rối cho muội"
"Thật sao? Vậy huynh thích ta không?" Cố Nhược Nhiên chờ đợi
"Ta không thích muội"
Cố Nhược Nhiên thất vọng cúi gằm, nàng biết trước kết quả sẽ như vậy mà.

Lạc Dụng hít lấy một hơi:
"Ta yêu muội"
Kết quả là khiến Cố Nhược Nhiên ngạc nhiên đến đứng hình tại đó, nàng mỉm cười:
"Ta không nghe lầm, đúng không? Huynh nói lại xem"
"Muốn ta nói lại bao nhiêu lần cũng được.

Nhược Nhiên, ta yêu muội" Lạc Dụng khẳng định một lần nữa
Hắn cúi xuống hôn nàng, nụ hôn vô cùng gấp gáp như muốn trút cạn hơi thở của nàng vậy.
Cho đến khi Lạc Dụng tiến công xuống phần cổ mình, nàng mới chú ý đến hương an thần và bình rượu:
"Lạc Dụng không phải con người như vậy, cái gọi là rượu thuốc và hương an thần kia chắc chắn có vấn đề"
Nhưng trong lòng nàng lại nổi lên sự tham lam, dù biết là vậy nhưng lại không đẩy Lạc Dụng ra.

Nàng cũng hít phải mê hương nên cũng có chút không tỉnh táo, không suy nghĩ đến hậu quả của việc này.
"Ta xin lỗi, lỗ mãng rồi" Đến cuối cùng hắn vẫn cố gắng lấy lại chút tinh thần:"Lẽ ra ta nên hỏi qua muội"
Lạc Dụng muốn rời đi nhưng kết quả lại bị Cố Nhược Nhiên ôm chặt, nàng thủ thỉ:
"Huynh đừng đi, đêm nay có thể ở lại cùng ta không?"
Giọng nói kia tràn ngập một loại ma lực trí mạng, khiến hắn cảm thấy một loại khoái cảm mất hồn phệ cốt.
Quên mất lý trí, chìm trong dục vọng, cuối cùng chỉ còn lại có bản năng nam nhân.
Lạc Dụng bế Cố Nhược Nhiên đặt lên giường, cởi bỏ y phục trên người nàng, nhìn chiếc cổ khiêu gợi mạnh mẽ cắn lên.
Cố Nhược Nhiên đau đến run rẩy, theo thời gian trôi qua, mê hương lan tỏa khắp phòng, dần dần nàng đã muốn bắt đầu không thể từ chối, nàng ngẩn người nhìn phía trên đỉnh đầu, suy nghĩ bắt đầu trở nên mê ly, đợi cho đến cuối cùng nàng trừ bỏ “Đau” ngoài ra cũng không có cảm giác gì.

Cố Nhược Nhiên lại đem lần đầu của mình trao cho thanh mai trúc mã.

Đêm đó hai người hòa vào nhau, cảm giác thật mãnh liệt.
Lúc gần sáng, bên ngoài đột nhiên nổi lên một trận gió to hắt bùm bùm vào cửa sổ, phát ra tiếng vang thật lớn.
Cố Nhược Nhiên bị làm cho tỉnh giấc, nàng nhìn Lạc Dụng nằm bên cạnh, lúc này hắn vẫn đang say giấc, không biết chuyện gì cả.

Nàng nép vào lòng hắn, lúc này cảm giác sợ hãi cũng bủa vây lấy nàng.

Đêm qua cuồng nhiệt là thế nhưng kết quả của việc này là gì chứ? Tất cả cũng là do Lạc Dụng bị trúng thuốc, sợ rằng khi tỉnh lại hắn sẽ vùng vẫy.
Khó khăn lắm trời mới có thể sáng.

Tại Tướng quân phủ, Tôn Từ Y tỉnh giấc và nhìn qua bên cạnh.

Cô phát hiện đêm qua Trương Từ Hiểu không trở về, có lẽ là ghét bỏ cô rồi, ghét cô đi theo Trương Tướng quân.

Cô thở dài bước xuống giường, nhưng chỉ mới đi được vài bước đột nhiên thân thể vô lực ngã xuống sàn, cô đã cố đứng dậy nhưng không có chút sức lực nào.

Thất Nguyệt bước vào thấy cô nằm rạp dưới sàn thì hốt hoảng đến độ đánh rơi cả chậu nước trên tay:
"Phu nhân, tỷ sao thế?" Thất Nguyệt vừa lo vừa sợ

"Ta...ta không sao" Tôn Từ Y lắc đầu, bàn tay run rẩy nắm chặt lấy cổ tay Thất Nguyệt
Nghe được tiếng động nhiều người cũng chạy vào xem.
"Mau giúp ta đỡ phu nhân dậy, gọi cả đại phu nữa!" Thất Nguyệt hét lên
Nghe tin con dâu bị ngã, Trương Tướng quân cũng không thể ngồi im mà chạy đến ngay.

Lúc này Tôn Từ Y đang nằm trên giường, đôi mắt đờ đẫn nhìn đại phu, khuôn mặt trắng bệch.
"Đại phu, Từ Y thế nào rồi?" Trương Tướng quân vội vã.
"Phu nhân mạch tượng có chút yếu ớt, gần đây lao lực quá độ mà dẫn đến kiệt sức, ăn uống không ngon miệng.

Tốt nhất là mấy ngày này phu nhân nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, công việc để gác lại sang một bên đi" Đại phu dặn dò
"Thể trạng của con dâu ta thế này liệu có thích hợp để mang thai không?"
Nghe được câu hỏi của Trương Tướng quân.

Tôn Từ Y buồn bã quay vào trong, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, cơ thể run bần bật.

Đại phu cũng hiểu cô đang cảm thấy tủi thân:
"Phu nhân khỏe lại là được, mấy ngày này cũng nên tránh quan hệ vợ chồng để tránh có chuyện lớn xảy ra"
"Ông nhất định phải chăm sóc cho con dâu ta thật tốt, chỉ cần con bé khỏe mạnh, tràn đầy sức sống là được"
Tôn Từ Y không thể tin được vào lời nói của Trương Tướng quân nữa, nhưng chính vì những áp lực do Trương Tướng quân tạo ra trong hai ngày nay khiến cô nghĩ người cha này không còn làm được việc gì tốt, nhưng cô không biết Trương Tướng quân là quan tâm cô thật lòng, khi nghe tin cô bị ngã cũng không suy nghĩ được gì khác mà chạy qua đây, câu hỏi lúc nãy chỉ là nhân tiện thôi.
Ở thôn Bạch Ngọc, Lạc Dụng cũng dần tỉnh giấc, hắn không nhớ được những gì đêm qua đã xảy ra.

Cố Nhược Nhiên cũng ngồi dậy, nàng mặc lại y phục rồi đến trước gương ngồi chải tóc.

Thấy vết máu đỏ ám muội trên đệm, Lạc Dụng không khỏi hoảng hốt:
"Công chúa, đêm qua ta và người đã xảy ra quan hệ?"
Cố Nhược Nhiên cười khổ, nàng biết ngay chuyện sẽ thế này.

Suốt một đêm ân ái đầy tình cảm, cuối cùng đối phương lại không nhớ gì cả.
Lạc Dụng vội rời khỏi giường chỉnh lại y phục chỉnh tề.

Hắn quỳ xuống cạnh nàng, vẻ mặt thành khẩn:
"Công chúa, thần ngu muội lại làm ra chuyện tày trời, nguyện chịu mọi hình phạt"
Cố Nhược Nhiên thở dài đứng dậy:
"Được rồi, phạt huynh luôn theo ta bảo vệ ta được không? Huynh cố nhớ lại xem đêm qua đã xảy ra chuyện gì? Lẽ nào trí nhớ của huynh lại tồi tệ đến vậy sao?"
Nhìn dáng vẻ tủi thân đến tội nghiệp của Cố Nhược Nhiên, Lạc Dụng mang máng nhớ ra gì đó.
"Công chúa..."
"Không phải công chúa, mà là Nhược Nhiên, là Nhược Nhiên!"
Nàng phẫn nộ, phẫn nộ đến mức bật khóc.

Lạc Dụng cảm thấy đau lòng nhưng cũng không nhẹ lời dỗ dành:
"Là công chúa hay là Nhược Nhiên đều được, ta nghe theo người"
"Tiểu Lạc, huynh muốn trêu ta tức chết có đúng không?" Cố Nhược Nhiên giận dữ
"Ta đại khái chỉ nhớ được một chút thôi, ta thật sự không biết vì sao đêm qua lại như vậy, nếu người không muốn trừng phạt ta vẫn xin người coi như đêm qua chưa xảy ra chuyện gì"
Cố Nhược Nhiên chết lặng tại chỗ, sau một lúc im lặng, cuối cùng nàng cũng lên tiếng:
"Tiểu Lạc, ngày mai ta muốn về kinh thành có được không? Đột nhiên ta thấy nhớ Tướng quân phu nhân"
Nhắc đến Tôn Từ Y, Lạc Dụng lại lo lắng.

Trước đây hắn có hứa với cô tuyệt đối không thích công chúa, nhưng bây giờ đến cả quan hệ cũng xảy ra rồi.

Hủy hoại trinh tiết của công chúa là tội chém đầu, điều này đối với Lạc Dụng lại giống như diều đứt dây.

Tôn Từ Y ngồi trên giường vô cùng yếu ớt, vẻ mặt đờ đẫn nãy giờ.
"Phu nhân, tỷ mau uống thuốc đi, như vậy mới nhanh khỏi" Thất Nguyệt mang thuốc lên
Trương Tướng quân cầm lấy bát thuốc nhẹ nhàng thổi rồi đưa đến trước mặt con dâu:
"Nào, mau uống thuốc đi"
Tôn Từ Y lạnh lùng nhìn ông, nhưng cô vẫn quyết định mở miệng uống thuốc.
"Ngoan lắm" Trương Tướng quân hài lòng:"Uống thêm đi"
Dù thuốc đắng nhưng cô vẫn cố uống hết.
"Phượng Tịch Lầu và Đinh Phong Quán để cho người khác lo đi, sau này con không cần động vào nữa"
Tôn Từ Y giật mình, Phượng Tịch Lầu giờ đang có nhiều việc quan trọng, giao cho người khác làm cô không yên tâm.
"Cha Phượng Tịch Lầu và Đinh Phong Quán..."
"Con không cần nói nữa, khi nào có một đứa bé...con có thể tùy ý làm mọi việc"
Tôn Từ Y thấy đầu mình như sắp bị nổ ra, trong lòng cô đã không còn lạ với những lời thôi thúc của Trương Tướng quân, nhưng giờ ông ấy lại muốn cô tránh xa Phượng Tịch Lầu và Đinh Phong Quán, hai chỗ mà cô dành nhiều tâm tư suốt 5 năm qua.

Như cô đã thấy kết quả đêm qua, Trương Từ Hiểu đã ghét bỏ cô rồi.


Tôn Từ Y gượng cười, nụ cười có bao nhiêu phần bất lực và yếu ớt:
"Tướng quân...con muốn hòa ly, con không muốn ở lại đây nữa.

Con không cần gì cả, chỉ cần người thành toàn"
Các nô tì đang ở bên trong đều ngạc nhiên, cũng có vài lời xì xào.

Mấy năm trước Tôn Từ Y rõ ràng có thể lấy lí do Trương Từ Hiểu không rõ sống chết trên chiến trường mà yên ổn hòa ly nhưng cô nhất quyết không rời đi, luôn làm tròn bổn phận, ôm hết những công việc lớn nhỏ trong phủ về phía mình.

Nhưng bây giờ gia đình đã đoàn tụ lại muốn hòa ly, bọn họ nghĩ có thể cô đã quá mệt mỏi rồi, rất áp lực.
Trương Tướng quân liền hiện rõ vẻ không vui, ông đưa thuốc cho Thất Nguyệt:
"Bồi phu nhân uống thuốc" Ông đứng dậy:"Từ Y, con đang bị bệnh nên không tỉnh táo đúng không? Nghỉ ngơi tốt đi"
Trương Tướng quân cứ vậy mà bỏ đi, Tôn Từ Y căng thẳng hận không thể đạp cho ông ta mấy cái.
Mấy cô tì nữ rụt rè bước lên:
"Phu nhân, người thật sự muốn hòa ly sao?"
Tôn Từ Y chỉ gật đầu, bọn họ đều có vẻ lo sợ.
"Phu nhân đối xử với hạ nhân rất tốt, mọi người vô cùng yêu quý, nếu phu nhân rời đi mọi người sẽ rất buồn"
"Trương Tướng quân cũng không cho ta đi mà, các ngươi không phải lo.

Không cần phải ở lại canh chừng ta đâu, mau đi làm việc đi" Tôn Từ Y bật cười
"Vâng"
Bọn họ hiểu rằng, phủ Tướng quân là một nơi lạnh lẽo, nhưng từ khi Tôn Từ Y đến nơi này cũng ấm áp hơn hẳn, cô là người duy nhất thay đổi được Tướng quân phủ, cũng là người duy nhất thay đổi được suy nghĩ của Trương Từ Hiểu.

Tôn Từ Y lại hòa đồng, đối xử tốt với các hạ nhân, là một người hiếm gặp, nếu thiếu cô Phượng Tịch Lầu và Đinh Phong Quán sẽ sụp đổ, Tướng quân phủ lại quay về thời kì lạnh lẽo.
Nghe tin Tôn Từ Y bị bệnh, Cố Du Xuân lập tức chạy đến thăm.
"Bị sao vậy hả? Sao tự nhiên lại ốm rồi?" Cố Du Xuân lo lắng xách váy lại gần ngồi xuống bên Tôn Từ Y, thấy cô định di chuyển nàng vội ngăn cản:"Không cần hành lễ phức tạp"
"Tạ công chúa"
"Trời ạ" Cố Du Xuân xót xa, nàng đưa tay sờ lên khuôn mặt trắng bệch kia:"Chắc là cô phải áp lực lắm mới ngã bệnh.

Đại hội săn bắn sắp diễn ra rồi, làm sao đây?"
"Đến hôm đó công chúa nhất định sẽ là người có nhiều quái vật nhất, người yên tâm"
"Ta chỉ sợ cô mệt thôi.

Cô biết ta lo cho cô đến nhường nào không? Ta vừa tỉnh giấc ở phủ công chúa đã vội đến đây rồi"
Lúc này Trương Thuần Ninh bưng thuốc vừa sắc xong vào phòng:
"Công chúa vạn an" Nàng hành lễ
Cố Du Xuân có vẻ không thích Trương Thuần Ninh, ánh mắt Cố Du Xuân là ghét bỏ:
"Đại tiểu thư không cần đa lễ"
Trương Thuần Ninh không quan tâm tam công chúa đang ngồi đó, nàng ngồi xuống bên giường, vẻ mặt hiện rõ thành ý.
"Đây là thuốc vừa sắc xong, ta bồi muội uống nhé"
"Nhưng mà lúc nãy phu nhân mới dùng thuốc xong mà" Thất Nguyệt lên tiếng
"Phu nhân, cô đừng uống thứ thuốc này.

Nói không chừng cô bị bệnh đều do mấy người không an phận hại cả đấy." Cố Du Xuân nhìn Trương Thuần Ninh:"Đại tiểu thư, cô không cần phải kích động đến mức này đâu, phu nhân cô ấy cũng không muốn làm hại đến cô"
Trương Thuần Ninh tức giận nhưng chỉ có thể giấu trong lòng.
"Công chúa, tỷ ấy thật sự muốn chăm sóc cho Từ Y, tỷ coi ta như muội muội ruột, tại sao phải hại ta chứ?" Tôn Từ Y dù không muốn uống thuốc nhưng vẫn đón lấy bát thuốc kia
"May mà muội hiểu cho ta"
Cố Du Xuân như một kẻ muốn sinh sự.

Nàng cầm lấy bát thuốc trong tay Tôn Từ Y rồi đưa cho Thất Nguyệt:
"Ngươi mau uống nó đi, chắc chắn trong này có gì đó.

Vì sự an toàn của chủ tử ngươi ngươi phải thử trước"
Thất Nguyệt chầm chậm nhận lấy.

Tôn Từ Y cũng không vừa mắt với hành động của tam công chúa:
"Công chúa, người không nên nghi ngờ Thuần Nhi tỷ tỷ, càng không nên đưa thuốc mà tỷ ấy dày công sắc cho Thất Nguyệt thử"
"Từ Y, nếu công chúa đã nghi ngờ ta, vậy thì ta cũng không muốn nói gì nữa.

Muội không uống ta đành mang đi vậy"
"Thuần Nhi tỷ tỷ, ta sẽ uống thuốc mà.

Thất Nguyệt, đem thuốc đến đây"
Nhưng Cố Du Xuân lại nhất định không cho cô uống thuốc của Trương Thuần Ninh.

Trương Thuần Ninh chỉ cười tủi thân rồi rời đi.
"Công chúa, người làm tỷ tỷ ta buồn rồi"
"Cô làm sao hiểu được những thủ đoạn đê hèn của cô ta.

Để bát thuốc ở đây, đừng uống.

Lát nữa nhị tỷ ta quay về rồi, để tỷ ấy xem là biết"
Tôn Từ Y cũng hết cách, cô không nghĩ Trương Thuần Ninh sẽ hại cô.
"Sao phu nhân bị thế này mà không thấy Tướng quân đâu hết vậy?"
Tôn Từ Y hết sức khổ tâm:
"Công chúa, người biết Trương Tướng quân luôn giục ta sinh con nối dõi, ta cũng rất đau đầu nên đêm qua mới hành động liều lĩnh.

Kết quả đã bị Trương Từ Hiểu ghét bỏ, cả đêm qua chàng không về ngủ"
Cố Du Xuân tiếc nuối, nàng tự cốc vào đầu mình:
"Tính ra đêm qua ta nên giúp hai người mới đúng, lại đi gài Lạc Dụng và nhị tỷ"
Tôn Từ Y tròn mắt nhìn Cố Du Xuân, cô như không tin vào thính giác của mình mà hỏi lại:

"Người nói gì vậy?"
"Đêm qua ta đã sai người bỏ mê hương vào trong phòng giúp họ một chút.

Như cô thấy đấy, nhị tỷ ta thích Lạc Tướng quân như vậy nhưng hắn ta lại không nhận ra, ta chỉ muốn giúp họ thôi"
"Công chúa, hai người đó tuyệt đối không được có gì với nhau" Tôn Từ Y tức giận nắm chặt cổ tay Cố Du Xuân
"Tại sao vậy? Lẽ nào cô cũng thích hắn?" Cố Du Xuân hất tay cô ra, vẻ mặt không hiểu nổi:"Hay cô thích nhị tỷ ta?"
"Ta thích ai không quan trọng! Quan trọng là nhị công chúa và Lạc Dụng hai người đó không được có gì với nhau" Tôn Từ Y vô cùng kích động
"Cô yên tâm đi, nhị tỷ ta tinh thông y thuật chắc chắn đã sớm nhận ra trong hương an thần có vấn đề, nếu tỷ ấy thật sự không muốn sẽ đẩy Lạc Dụng ra" Cố Du Xuân có chút kiêng dè trước trạng thái hiện tại của Tôn Từ Y
"Nếu nhị công chúa muốn thì sao? Người biết nhị tỷ người và Lạc Dụng mơ hồ có tình cảm với nhau, đúng chứ?"
"Ta..."
"Tam công chúa, chỉ vì hành động nhỏ của người mà cuộc đời của hoàng tỷ người đã bị hủy trong chốc lát rồi, còn có Lạc Dụng nữa!"
Trước những lời của Tôn Từ Y, Cố Du Xuân không biết đáp lại gì.

Nàng chưa bao giờ thấy Tôn Từ Y căng thẳng nghiêm trọng và tức giận như vậy, càng chưa bao giờ thấy cô lớn tiếng với mình, trước đây cô luôn cẩn trọng với lễ nghĩa, phân cách bởi thân phận.
Tôn Từ Y ôm lấy đầu thở hổn hển, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn ngày càng xanh xao hơn, đã không còn một tia sắc huyết, có vẻ như là không ổn:
"Phu nhân, tỷ không sao chứ?" Thất Nguyệt hoảng hốt chạy lại:"Muội đi gọi đại phu"
Cố Du Xuân không ngờ vì chuyện của nhị tỷ mà Tôn Từ Y có thể kích động đến mức này, trước giờ cô luôn đoán đúng mọi chuyện.

Biết mình làm sai, nàng vô cùng áy náy nắm lấy tay cô:
"Trương phu nhân, xin lỗi, ta không biết mọi việc lại nghiêm trọng như vậy"
Nhưng Tôn Từ Y lạnh nhạt đẩy tay Cố Du Xuân ra, giọng nói vô cùng yếu mềm:
"Xin công chúa thứ tội, ta đã lớn tiếng với người.

Người hãy quay về trước, đợi hôm khác ta sẽ tự mình đến phủ công chúa để tạ tội"
Nghĩ Tôn Từ Y vì mình mà tức giận, Cố Du Xuân cũng không dám ở lại thêm.
Thất Nguyệt dẫn đại phu bước vào vẻ mặt thất thần:
"Phu nhân, đại phu đến rồi"
Đại phu chẩn mạch lại cho Tôn Từ Y, bắt mạch thế nào cũng đều thấy mạch tượng rất yếu, vẻ mặt ông hoang mang.
"Phu nhân, mạch tượng của cô không ổn lắm.

Lát nữa ta sẽ kê cho cô ít thuốc, cô cố gắng uống thêm nhé"
"Ta biết rồi"
Sắc mặt Tôn Từ Y vô cùng khó coi, từ khi Trương Tướng quân về cả ngày cô chỉ có uống thuốc, khi thì thuốc bổ, khi lại thuốc chữa bệnh.
Không đợi đại phu rời đi, một tì nữ bước vào, vô cùng rầu rĩ:
"Phu nhân, con mèo hoang mà người hay chăm sóc đã chết rồi"
Tôn Từ Y đang cúi gằm xuống nghe tin con mèo mình yêu quý chết thì đưa mắt nhìn tì nữ:
"Sao lại chết? Hôm qua còn khỏe mạnh mà"
"Nô tì chỉ thấy con mèo đó đã chết trong hoa viên, bên cạnh nó có hai con mèo non nớt cũng không còn hơi thở.

Có vẻ là sinh non không qua khỏi.

Nô tì đã đặt chúng vào trong hộp rồi chôn trong hoa viên"
"Bên cạnh nó có phát hiện thêm gì không?" Tôn Từ Y không tin con mèo lại đột nhiên lăn ra chết
"Có một ít trà hoa cúc đọng lại, hình như nó uống phải trà hoa cúc mà nó thích nên mới bị sinh non mà chết"
"Uống trà hoa cúc sao có thể khiến nó sinh non? Bình thường con mèo đó rất thích uống trà hoa cúc, sau khi uống đều rất bình thường"
Thất Nguyệt nhớ lại đêm qua có thấy Trương Thuần Ninh đổ trà ở hoa viên.
"Phu nhân, có thể trong trà có gì đó, hôm qua muội thấy đại tiểu thư đã đổ trà ở đó, có thể vì ngửi thấy mùi yêu thích nên nó đã uống phải"
Như tỉnh ngộ, nhân lúc đại phu đang ở đây Tôn Từ Y đã đem thuốc do Trương Thuần Ninh mang đến cho đại phu kiểm tra.

Đại phu xem qua sau đó cũng có kết quả:
"Trong thuốc này không hề có gì cả"
Tôn Từ Y thở phào, là do cô nghĩ quá nhiều rồi.

Trương Thuần Ninh tại sao phải hại cô chứ?
Nhưng câu tiếp theo của đại phu lại khiến cô hoảng sợ:
"Nhưng đây là thuốc tránh thai, không phải lão gia luôn mong mỏi có cháu trai sao? Phu nhân lại dám uống loại thuốc này?"
Tôn Từ Y mím chặt môi, xem ra cô không nên nghĩ tốt cho người khác quá nhiều.

Trương Thuần Ninh lại muốn hại cô, rốt cuộc là vì sao?
Trương Tướng quân vào cung gặp hoàng thượng khi quay về lại luôn ngẩn người ra.

Trương Thuần Ninh bước đến bên cạnh ông:
"Cha, có chuyện gì thế? Người làm sao vậy?"
"Không sao, ta chỉ đang suy nghĩ thôi" Trương Tướng quân lắc đầu
"Nhất định là có chuyện gì đó, người có thể nói với con mà"
Trương Tướng quân thở dài, ông nhìn về phía xa xăm:
"Vài ngày nữa là đến ngày sắc phong thừa tướng rồi, lần này Khải vương gia sẽ quay về"
Khải vương gia, Cố Khải Ngôn là hoàng đệ của hoàng thượng, khi tiên hoàng mất mới được phong hiệu vương gia, từ khi còn nhỏ đã luôn ở biên cương lạnh lẽo, không hay về kinh thành, vì có công trấn giữ khi 17 tuổi được truy phong làm Trấn Bắc đại tướng quân.

Người này có mâu thuẫn với hoàng thất, đã sớm không còn màng đến nhau.
"Con cũng từng nghe nói, vậy thì sao ạ?"
"Không có gì đâu, cũng không liên quan đến con"
Trương Thuần Ninh tỏ rõ thái độ không vui, nàng rời đi ngay, không nói một lời nào.

Trương Tướng quân cũng không để ý.

Cả ngày hôm đó Tôn Từ Y không hề thấy mặt Trương Từ Hiểu, sức khỏe cô cũng không tốt để đi tìm người ta giải thích.

Cô luôn nghĩ Trương Từ Hiểu là đang tránh mặt mình.