Nghiêm! Bên Trái, Quay!

Chương 28




Mặc dù không hiểu người bận rộn như Triệu Nghị tại sao lại xuất hiện ở nơi nhàn nhã, yên tĩnh như thế này nhưng Tống Mộ Thanh vẫn quy củ đứng lên, tiện thể kéo kéo cổ áo Trần Mặc Mặc đang giả chết.

“Anh.” Cô cung kính gọi một tiếng.

“Ừ, Mộ Thanh!” Triệu Nghị nghiêm chỉnh đáp cô một câu, sau đó chuyển ánh mắt sang người bên cạnh Tống Mộ Thanh: “Mặc Mặc cũng ở đây?” Hắn nói, trong giọng có một tia kinh ngạc.

Trong mội tâm Tống Mộ Thanh khẽ động, người này biết rõ mà vẫn hỏi?

Trần Mặc Mặc chổng mông nằm trên ghế sa lông nghe thấy lời này chỉ biết nhắm mắt chậm rì rì đứng lên, nửa người giấu ở sau lưng Tống Mộ Thanh, tâm không cam tình không nguyện gọi một tiếng: “Anh!” Ở trong lòng cô lại thầm nói mặt người dạ thú! Ta họ Trần, ngươi họ Triệu, có liên quan quái gì mà phải gọi anh! Anh ta có danh tiếng, anh ấy tên Trần Viên Viên, ngươi đừng có mà nghĩ như nhau!

Tống Mộ Thanh nhìn rõ thái độ của Triệu Nghị khi Trần Mặc Mặc gọi tiếng ‘anh’ kia, hiền hòa hẳn, nhưng lại có cảm giác như sói xám đang nhìn chằm chằm tiểu bạch thỏ. Cô quay đầu kéo kéo Trần Mặc Mặc đang co lại kia, muốn cho cô có khí thế một chút. Nhưng Trần Mặc Mặc giống như bánh quay chèo vậy.

“Mộ Thanh lâu rồi không tới nhà, gần đây rất bận sao?” Triệu Nghị không để ý hỏi.

Cô gọi hắn một tiếng anh, nhưng cho tới bây giờ vẫn không thật sự coi mình là em gái của hắn, trong lòng Triệu Nghị khẳng định như vậy. Mặc dù hắn vẫn luôn chăm sóc cô như một người anh chăm sóc em gái, nhưng trong lòng cô rõ ràng đó là vì mặt mũi của Tam Tử. Nếu cô và Tam Tử không tốt như vậy, hắn nhìn cũng không muốn nhìm cô một cái! Cô biết, hắn tùy tiện hỏi như vậy nhưng cô lại không dám tùy tiện trả lời.

“Em đang làm ở công ty của cha em. Hiện tại cái gì cũng không hiểu cho nên bận rộn một chút.” Cô cười cười nói.

Trần Mặc Mặc dính trên lưng cô nhẹ nói: “Cô ấy đang bận rộn tìm đàn ông!”

Triệu Nghị suy nghĩ một chút: “Anh nhớ không lầm cha em làm bất động sản. Cái gì cần anh giúp thì cứ nói.”

Trần Mặc Mặc ngoài miệng nói nhất định nhưng trong lòng nghĩ nhất định không thể để cho Tống Bình biết Triệu Nghị nói những lời này!

“Các em khi nào thì đi?” Hắn khẽ nâng tay trái lên, tay phải vuốt vuốt cổ áo, nhẹ nhàng hỏi một câu. Giọng nói bình thản trong mắt lại thoáng qua một tia tính toán.

Trần Mặc Mặc không xa lạ với ánh mắt như vậy, lập tức khẩn trương, nắm tay Tống Mộ Thanh: “Không đi! Chúng ta không đi!”

“Nha……” Giọng điệu của hắn rất tiếc nuối.

Triệu Nghị cười, tầm mắt đảo qua trên người Trần Mặc Mặc, vừa nhìn cô lập tức run run.

“Anh vừa mới gặp bằng hữu, vốn nghĩ thuận đường đưa các em về. Các em không muốn đi, vậy thôi vậy.” Nói xong hắn như không có chuyện gì xảy ra nhìn cô, tựa hồ chờ cô mở miệng.

Tống Mộ Thanh biết, lão hồ ly Triệu Nghị này nhất định đào hố cho các cô chui vào đây. Nhưng biết rõ như vậy cô vẫn muốn nhảy vào xem thử. Cô do dự, suy đoán rốt cuộc anh muốn làm gì.

“ Vốn thừa dịp các em ở đây, gọi luôn Tam Tử đi hóng gió một chút. Hai ngày nay nó kìm nén đến đủ thảm rồi!” Triệu Nghị lắc đầu một cái, bộ dạng rất đau lòng cho em trai mình.

Tam Tử bị tai nạn xe cộ nên ông cụ cắt đứt nguồn kinh tế. Trong bệnh viện còn được đối xử tốt, sau khi xuất viện một chân lại còn dám lái xe! Đấy cũng không phải điều trọng yếu nhất, quan trọng nhất là lúc bị cảnh sát giao thông bắt được lại nói dối tên tuổi của anh trai! Tam Tử có nỗi khổ không thể nói ra, cũng không thể nói hắn quên tên của mình chứ? Đừng nói chuyện này nói ra không ai tin, không tin cũng may, nếu tin thì cha của cậu ta sẽ còn dạy dỗ nhiều nữa. Vốn Tam Tử đã như chó rơi xuống nước, lại bị anh của cậu ta hung hắn đánh cho một gậy nhốt cậu ta ở trong nhà. Trừ chuyện vụn vặt. nhà họ Triệu đều do Triệu Nghị làm chủ. Cho nên cha mẹ Tam Tử không hề dị nghị cách làm của hắn, ngược lại còn rất đồng tình.

Trần Mặc Mặc dao động, nhìn Triệu Nghị một chút, lại ngó ngó Tống Mộ Thanh. Coi như hắn nghĩ như vậy, còn có Thanh Thanh! Vì vậy, cô ngập ngừng mở miệng, nhỏ giọng nói với Tống Mộ Thanh: “Nếu không, chúng ta đi?”

Triệu Nghị lấy chuyện của Tam Tử ra, Tống Mộ Thanh hiểu, thì ra là không phải đào hố cho cô! Nhưng còn có một chuyện cô không hiểu Triệu Nghị nhiệt tình như vậy, là vì Trần Mặc Mặc? Quả thực không thể tưởng tượng nổi!

Ba người bọn họ từ nhỏ đã rất sợ Triệu Nghị. Dù sao cũng là anh của mình cho nên Tam Tử ở trước mặt Triệu Nghị chỉ là gò bó, Trần Mặc Mặc lại thực sự sợ hãi. Chỉ cần Triệu Nghị trầm mặt, âm thanh hơi lớn một chút, cô lập tức méo mặt muốn khóc. Thậm chí khi cô mười tám tuổi, nhìn thấy hắn vẫn là rụt rè, hận không đem mình giấu đi.

Triệu Nghị năng lực quá mạnh mẽ, còn rất mánh khóe. Tuổi trẻ đã thay cha buôn bán, đem những lão gia không phục anh dọn dẹp sạch sẽ, một động tác nhỏ cũng không có. Tam Tử mặc dù luôn bị người anh này áp chế, thường xuyên bị chửi, cũng hay bị đánh, nhưng mỗi khi cậu ta nói về “lão đại nhà chúng ta” luôn dùng giọng tự hào và bội phục.

Tống Mộ Thanh từ nhỏ đến lớn chỉ chịu một người, đó chính là Triệu Nghị! Cô tự giác hiểu những tâm tư mưu kế nhỏ kia không có giá trị trước mặt hắn. Cho nên khi đến Triệu gia cô luôn quy củ, mắt cũng không dám nhìn loạn. Cha mẹ Tam Tử luôn khen cô: “Cô bé này thật ngoan.” Tống Mộ Thanh khi đó da mặt không dày như bây giờ, nghe xong lời này liền xấu hổ.

Triệu Nghị lái xe, Tống Mộ Thanh và Trần Mặc Mặc ngồi ở ghế sau. Đến câu lạc bộ thể dục Tống Mộ Thanh mới phản ứng, hiện tại cô mặc đầm, đi giày cao gót. Áo quần như vậy đừng nói là đánh cầu, nhảy hai cái cũng là vấn đề nha!

“Anh đã cho phụ tá chuẩn bị cho em.” Hắn dừng hẳn xe rồi nói với Tống Mộ Thanh. Thấy Trần Mặc Mặc nhìn chung quanh, hắn nhìn đồng hồ: “Tam Tử cũng sắp đến.”

Trần Mặc Mặc rụt một cái, lập tức chạy vào trong. Cô vừa đi vào chưa đến nửa phút như gặp phải ma gào to chạy ra ngoài.

“Làm sao cậu kinh sợ như vậy?”

Cô đề phòng nhìn Triệu Nghị, sau đó tiến tới gần tai Tống Mộ Thanh, sợ như là bị hắn nghe thấy, nói nhỏ.

“Làm sao lại như vậy, cậu nhìn lầm rồi.” Tống Mộ Thanh hoài nghi nhìn cô.

“Không thể nhầm được, bộ dạng của anh ta hóa thành tro mình cũng nhận ra! Bên cạnh còn có một cô bé, hình như mười bảy mười tám tuổi.” Trần Mặc Mặc nhất thời kích động âm thanh cũng to lên. Nhìn thấy Triệu Nghị nhìn nhìn lập tức nhỏ giọng, lo lắng nói: “Thanh Thanh, chẳng lẽ anh ta thích Lolita? Nếu như vậy khẳng định cậu không vui?”

Tống Mộ Thanh không tin, luc này Lận Khiêm nên ở trong doanh trại chứ. Loại người như anh làm sao có thể ở nơi này, còn cùng một cô bé cười rực rỡ như vậy.