Ngoại Cảm

Chương 23: Yêu khí lan tỏa




Edit: Ngự Chi Tuyệt

Thật vất vả mới tìm được một manh mối mang tính mấu chốt, đương nhiên Trang Chân không dám trì hoãn, lập tức dẫn đội của mình đến trường trung học trực thuộc Đại học Sư Phạm.

Lúc cả đám leo lên xe cảnh sát thì vẫn còn đang nhắc tới đủ loại sự tích của Phạn Già La, có người cảm thấy hắn rất thần kỳ, cũng có người cảm thấy hắn có vấn đề về tâm lý, có người còn cảm thấy hắn chắc chắn đang chơi tổ trọng án, phải lấy tội danh cản trở người thi hành công vụ tạm giam hắn mấy ngày, cho hắn ăn chút đau khổ, ghi nhớ thật lâu.

Liêu Phương không nghe nổi nữa, phản bác: "Các cậu đừng nói nữa, Phạn Già La không có xấu xa như các cậu nghĩ đâu. Tôi thấy cậu ấy là một người tốt. Cậu ấy đã cảnh báo Cao Nhất Trạch hai lần liền, thậm chí còn vẽ một bức tranh cái chết nữa, mục đích chỉ là muốn nhắc nhở đối phương đừng tới những chỗ cao thôi. Nếu Cao Nhất Trạch cảnh giác một chút, vậy thì chuyện sau đó cũng sẽ không xảy ra. Còn những dự báo cái chết kia, chúng căn bản không phải là một trò chơi, mà là một lời nhắc nhở. Khi nhìn thấy tin tức Cao Nhất Trạch đã chết, liệu nội tâm của những người từng cùng làm chuyện xấu với hắn có dao động không? Cho dù lúc ấy không có, nhưng khi nhìn thấy dự báo cái chết thứ ba, cái chết thứ tư, cộng thêm việc biết bạn mình bị giết, nếu bọn họ còn lương tâm, thì sẽ chủ động chạy tới sở cảnh sát tự thú, gánh chịu hậu quả mà bọn họ phải gánh."

"Nhưng bọn họ không làm vậy, cho nên bọn họ bị giết. Phạn Già La đã nói điều cậu ấy nên nói, cũng đã làm điều cậu ấy nên làm, cậu ấy không thẹn với lương tâm. Tôi tin cách làm này hoàn toàn xuất phát từ bản tâm của cậu ấy, chứ không phải tự phụ hay chơi đùa gì cả. Cậu ấy đã cho tất cả mọi người cơ hội giữ lại con đường sống, bất kể là hung thủ hay là nạn nhân, chỉ cần nghe theo lời nhắc nhở của cậu ấy, thu tay lại hoặc là ra tự thú, vậy thì thảm án sẽ không xảy ra. Các cậu nói cậu ấy không ra sức ngăn cản chuyện này, nhưng các cậu lên Weibo xem thử đi, gần đây số người chửi bới, nguyền rủa cậu ấy còn ít hả? Người bình thường có thể chịu được những lời bịa đặt mà cậu ấy đang nhận hả? Sức mạnh của tin đồn còn đáng sợ hơn con dao trong tay kẻ giết người nhiều, cảnh sát như chúng ta hẳn phải rõ điều này hơn ai hết mới đúng. Những thứ mà cậu ấy vốn không phải chịu, cậu ấy cũng đã chịu rồi, các cậu còn muốn cậu ấy phải thế nào nữa?"

Nếu Liêu Phương không nói ra những lời này, thì sẽ chẳng có ai suy xét cho Phạn Già La cả, như thể tất cả những bất công mà hắn phải chịu từ trước đến nay đều là đúng. Nhưng trên đời làm gì có nhiều chuyện hiển nhiên như vậy? Nếu hắn thật sự vô tâm vô phế, lạnh lùng tàn nhẫn, thì hắn đã không nói gì và đã không làm gì rồi.

Nhưng hắn đã làm, hơn nữa còn làm tới mức thân bại danh liệt, cùng đường bí lối nữa, ai có thể nói hắn không làm chứ? Những người dân không biết nội tình còn không có tư cách chỉ trích hắn, thì sao thành viên tổ trọng án có thể không biết xấu hổ như vậy?

Một sự im lặng khó tả lan truyền trong xe.

Trang Chân liếc Liêu Phương, cảnh cáo nói: "Lo vụ án của cô cho tốt đi, đừng có xử sự theo cảm tính! Rốt cuộc Phạn Già La có liên quan tới vụ án giết người liên hoàn hay không, có phải là đồng phạm hay không, chờ bắt được hung thủ, có được chứng cứ, chúng ta mới biết được. Cảnh sát chúng ta sẽ không xử oan một người tốt, cũng tuyệt đối sẽ không tha cho một tên tội phạm!"

Liêu Phương còn muốn vì Phạn Già La mà cãi lại mấy câu, nhưng nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc của đội trưởng lại chợt cảm thấy rất bất lực. Mọi chuyện chờ bắt được hung thủ rồi hẵng nói, giác quan thứ sáu của cô nói cô biết, Phạn Già La vô tội.

Tuy nhiên, việc cô bảo vệ Phạn Già La đã khiến cho một số viên cảnh sát bất mãn. Bọn họ ghét nhất là những kẻ giả thần giả quỷ này, đoạn giễu cợt nói: "Một cây dù đã mua chuộc được cô, Liêu Phương, đạo đức nghề nghiệp của cô có kém quá không vậy? Cô nói Phạn Già La làm vậy là không thẹn với lòng, vậy tại sao hắn không nói với chúng ta việc vẫn còn một nạn nhân tiềm ẩn thứ năm? Nếu không phải tiến sĩ Tống Duệ đầu óc thông minh, nhanh chóng phân tích ra điều này từ những lời hắn nói, có phải người thứ năm cũng sẽ bị giết luôn không? Thứ hắn chơi đùa không chỉ có cảnh sát chúng ta, mà còn là năm mạng người nữa kìa!"

Liêu Phương còn chưa kịp tiếp lời, người nọ lại lấy điện thoại di động ra, đăng nhập Weibo, tức điên mà chất vấn: "Cô nhìn đi, cô nhìn thử đi, sao lần này hắn không đăng dự báo cái chết nữa? Đùa bỡn cảnh sát chúng ta đủ rồi, nên hắn không thèm nhắc tới nạn nhân tiềm ẩn thứ năm một tiếng. Rốt cuộc là hắn có ý gì? Ác có ác báo, thiện có thiện quả, hắn thật sự nghĩ mình là thần chắc?"

Liêu Phương cũng lấy điện thoại ra, nhìn Weibo đã lâu chưa cập nhật của Phạn Già La, rơi vào im lặng. Qua một lúc lâu, cô mới thấp giọng nói: "Tôi thấy cậu ấy không phải loại người vì muốn giải sầu mà ngạo mạn mua vui bằng những trò bệnh hoạn. Lần này không có dự báo cái chết, có lẽ là vì cậu ấy biết người thứ năm người sẽ không sao. Chúng ta cứu kịp người nọ."

"Cô đúng là trước sau một lòng với Phạn Già La ha! Sao hả, thích hắn đúng không? Người ta nói mấy câu đã có thể dụ được cô rồi? Hắn là người, không phải là thần, hắn căn bản không thể đoán được những vụ mưu sát đó, tất cả đều là hắn và hung thủ trao đổi với nhau, chỉ có đồ ngu như cô mới tin hắn!" - Viên cảnh sát này có hơi tức giận, nói một hồi thì không biết lựa lời.

"Đủ rồi! Đây là tổ trọng án, không phải cái chợ cho mấy bà tám tụ tập, muốn cãi thì tôi cho xuống xe cãi, các anh chị khỏi tham gia vụ án này!" - Trang Chân không thể nhịn được nữa mà khiển trách. Danh tiếng của y ở đại đội cảnh sát hình sự rất cao, mọi người thấy y tức giận, tức khắc đều im phăng phắc. Trong xe không yên tĩnh được mấy phút, thì có viên cảnh sát trẻ kêu lên, dáng vẻ trợn mắt há mồm như thể thấy quỷ.

"Cậu lại sao nữa?" - Trang Chân kìm nén sự sốt ruột và lửa giận trong lòng. Hiện giờ, cả đội cảnh sát còn đang gấp rút cứu người, truy bắt hung thủ, tổ viên của y lại người này tiếp người kia tuột dây xích.

Viên cảnh sát trẻ tuổi không ngừng vỗ vào đầu mình, giống như bị vấn đề gì quấy nhiễu, phải căng não suy nghĩ mất nửa ngày, cuối cùng nhịn không được mà mở miệng: "Đội trưởng, chẳng phải anh kêu chúng tôi theo dõi Phạn Già La suốt 24 giờ sao? Mỗi lần tôi trực đều chưa từng thấy hắn đi mua đồ ăn, nên tôi muốn hỏi có phải lúc những người khác trực cũng như vậy không."

Trang Chân nghe thấy chuyện cỏn con này, trong lòng không khỏi lại thêm mấy phần không kiên nhẫn, mắng: "Chuyện này còn cần hỏi hả? Hắn không ăn vào lúc cậu trực là vì đó không phải giờ ăn của hắn." - Mặc dù Trang Chân cũng chưa từng thấy Phạn Già La ăn bất cứ thứ gì, nhưng y phụ trách theo dõi đối phương vào buổi tối, có một số người qua 7 giờ thì không ăn thêm gì nữa, có lẽ Phạn Già La cũng giống như vậy. Phạn Già La là nghệ sĩ, phải cực kỳ nghiêm khắc trong việc kiểm soát chế độ ăn uống.

Có điều, viên cảnh sát trẻ không nhắc tới thì thôi, vừa nhắc tới, những người theo dõi Phạn Già La đều cảm thấy sai sai, rối rít mở miệng: "Không phải đâu đội trưởng! Tôi phụ trách theo dõi hắn buổi sáng từ 6 giờ đến 10 giờ, nhưng không thấy hắn ăn cái gì cả."

"Tôi phụ trách từ 10 giờ sáng tới 12 giờ trưa, cũng chưa từng thấy luôn."

"Tôi phụ trách từ 2 giờ chiều tới 6 giờ tối, hắn không hề đi siêu thị mua thực phẩm, cũng không gọi đồ ăn bên ngoài, trong nhà có nấu nướng không thì tôi không biết. Có lẽ nhà hắn dự trữ rất nhiều đồ ăn chăng."

"Không đúng, chẳng phải hắn mới dọn nhà sao? Nhà mới thì lấy đâu ra đồ ăn dự trữ? Tôi nhớ lúc hắn vào ở chỉ mang theo một cái balô nhỏ thôi."

"Đúng vậy đúng vậy, sau khi hắn dọn tới nhà mới cũng chưa từng đi mua thực phẩm! Tôi còn lục bịch rác hắn vứt ra nữa mà, chỉ là một ít giấy vụn gì đó thôi, không có túi đựng thực phẩm hay là canh thừa cơm cặn gì hết!"

"Má nó, không nghĩ tới thì không thấy gì, vừa nghĩ tới một cái đã bị hù hết hồn! Chúng ta theo dõi hắn bao lâu rồi? Gần một tháng phải không? Con người có thể không ăn gì suốt một tháng hả?"

"Trời **, tôi sợ đến quéo rồi!"

"Hắn rốt cuộc là người hay quỷ vậy? Da đầu tôi sắp nổ tung rồi!"

Lần này không chỉ những người phụ trách theo dõi Phạn Già La hãi hùng, mà ngay cả viên cảnh sát lúc nãy tranh cãi dữ dội với Liêu Phương cũng đã mặt xanh như đít nhái, bày ra vẻ kinh ngạc nghi ngờ. Cậu ta biết rõ các đồng nghiệp đều là người theo chủ nghĩa vô thần, không thể nào tự dưng vô cớ bịa bừa ra một câu chuyện quỷ quái như này được. Nói cách khác, Phạn Già La thật sự có điểm quỷ dị! Điều này thật đáng sợ!

Trang Chân thấy mọi người càng nói càng không ra gì, lập tức mắng: "Đủ rồi, đừng nói nữa! Con người không thể nào không ăn gì mấy chục ngày liên tục, việc hắn còn sống đã chứng minh hắn có ăn, chẳng qua là chúng ta không thấy mà thôi. Chuyện này không liên quan tới vụ án, không cần phải bàn cãi. Im lặng hết đi, để tôi chợp mắt một lát." - Y xoa xoa huyệt thái dương đang ẩn ẩn đau, cảm giác bản thân còn mệt hơn lúc phá được vụ buôn ma túy lớn nhất Đông Nam Á nữa.

Các viên cảnh sát vội vàng im miệng, không dám quấy rầy đội trưởng, nhưng trong âm thầm, bọn họ vẫn nhìn nhìn nhau, trong mắt cả đám đều đầy vẻ ngạc nhiên, phỏng đoán và sợ hãi.

Dưới bầu không khí quỷ dị khó tả đó, đoàn xe đã tới trường trung học trực thuộc, sau khi trình lệnh khám xét, thành viên tổ trọng án lập tức chôn mình trong đống hồ sơ học sinh chất cao như núi. Vì lo sợ bỏ sót nhân vật khả nghi nào đó, nên bọn họ không những phải điều tra hồ sơ bạn học cùng giới của Cao Nhất Trạch, mà còn phải điều tra cả hồ sơ bạn học khác giới. Trong số những tài liệu này, có cái là thông tin hữu dụng, có cái là thông tin vô dụng, cũng có cái cất giấu mối quan hệ giữa Triệu Khai và Mao Tiểu Minh, tất cả đều cần bọn họ kiểm tra cẩn thận.

Đây là một công trình cực kỳ vĩ đại, không phải trong chốc lát là có thể thu được kết quả ——

Đương khi tổ trọng án bận túi bụi, Phạn Già La đang ngồi trên xe của Triệu Văn Ngạn nghe nhạc. Đây là một bài hát chậm rãi nhẹ nhàng, nữ ca sĩ đang ngân nga gì đó với chất giọng khàn khàn nhưng đầy nội lực, ngôn ngữ nước ngoài lên xuống giàu nhịp điệu diệu kỳ, khiến cho bầu không khí xung quanh cũng sống động hơn.

Lúc này, hoàng hôn đã buông xuống, thành phố bị một loại ánh sáng không thuộc về tự nhiên bao phủ, tất cả sự ồn ào hào nhoáng không những không biến mất, mà trái lại còn thoát khỏi vẻ khiêm tốn ban ngày. Mọi thứ đều khác xa với ngày qua, hiện ra màu sắc sặc sỡ đến lạ. Phạn Già La nhắm mắt lại lắng nghe, gương mặt trắng nõn bị ánh đèn neon ngoài cửa sổ nhuộm thành một màu sắc diễm lệ.

Triệu Văn Ngạn đã chuẩn bị tinh thần bị Phạn Già La lì lợm la liếm, nhưng đối phương lên xe mười mấy phút, lại không nói một lời nào, mà chỉ nhắm mắt giả vờ ngủ, tình huống này rất khác thường.

"Cậu không phải Phạn Già La?" - Triệu Văn Ngạn nhanh chóng phản ứng: "Phạn Già La lại trốn rồi? Cậu là Tô Băng à? Hay là Chu Hồng Vũ? Hay là Tạ Khanh?" - Y liên tiếp đoán thử tên của mấy nhân cách phụ, nhưng đều không thể khơi dậy phản ứng của người này.

Triệu Văn Ngạn nhịn một lát, lại nói: "Cậu lưu lạc tới mức như bây giờ, không phải tại Cao Nhất Trạch, cũng không phải tại Tôn Ảnh, là cậu tự hại mình. Nếu cậu cư xử khiêm tốn, không đắc tội nhiều người như vậy, thì cho dù bị Phạn gia đuổi khỏi cửa, cậu vẫn có thể lăn lộn trong giới giải trí kiếm miếng ăn. Là cậu tự tay chặt đứt đường lui của mình. Cậu xem những điều mà cậu đăng trên Weibo đi, đó là những lời mà con người nói sao? Càng ngày cậu càng cố chấp, hẹp hòi, điên cuồng, sớm muộn gì cũng có một ngày cậu hoàn toàn tự hủy diệt bản thân. Tôi biết bây giờ nói những thứ này với cậu cũng vô dụng, chờ Phạn Già La trốn đủ rồi trở lại, xem cậu ta làm thế nào."

Triệu Văn Ngạn đậu xe sát lề đường, lấy ra một cây bút ghi âm, thận trọng nói: "Cậu không được làm mất cái này, nhớ để lại một tờ giấy, nhắn với cậu ta rằng cậu ta phải nghe những lời trong này." - Trông động tác thuần thục kia, xem chừng đây không phải lần đầu tiên y thực hiện loại giao tiếp này.

Phạn Già La vốn buồn bực ngán ngẩm rốt cuộc mở mắt ra, tựa như rên rỉ mà khẽ hỏi: "Anh muốn nói gì?"

Người này không mở mắt thì thôi, tuy tuấn tú nhưng không phải quá đặc sắc, vậy mà, khi hắn mở mắt ra, dùng đôi mắt mờ mịt sương mù, đong đầy ánh sao, lại sâu tựa vực thẳm nhìn y, Triệu Văn Ngạn giống như bị ai đó thi triển định thân chú vậy, chỉ có thể ngơ ngác nhìn hắn, đầu óc trống rỗng.

Một làn yêu khí nhàn nhạt lan tỏa, không phải yêu khí theo nghĩa đen, mà là một loại ma lực câu hồn nhiếp phách, điên đảo chúng sinh, khó lòng cưỡng lại.