Ngoại Thích Chi Nữ

Chương 23: Người tới




Minh thái hậu vỗ về mặt a Lạc, mắt nhìn a Lạc phá lệ ôn nhu và yêu thương.

Minh Lạc thì lại ngây người- ở chỗ của Minh thái hậu, nàng không muốn lộ cảm xúc chân thật của mình, lời nói không được lộ sơ hở, chỉ cần thi thoảng giả ngây ngốc là được- không biết vì sao Minh thái hậu đặc biệt thích dáng vẻ ngây ngốc kinh ngạc của nàng, đại khái nàng càng giống đồ đần thì càng làm Minh thái hậu phát tình mẫu tử?

Nhưng biểu hiện của nàng vẫn có mấy phần chân thật.

Việc này thái hậu nói ra nàng mới biết mình chọc phải phiền phức.

Đích thật trước khi biết cái chết của phụ thân có nghi vấn, Cảnh Hạo nói muốn xin tứ hôn với thái hậu nàng do dự trong chớp mắt, cảm thấy gả đi Tây Phiền chưa chắc không phải biện pháp rời xa Minh gia, biện pháp tránh bọn họ lợi dụng, nhưng lúc đó trong lòng liền lập tức bác bỏ.

Huống chi hiện tại nàng biết cái chết của phụ mẫu rất có thể là do người gây ra, nàng muốn tìm ra chân tướng, báo thù cho họ. cho nên nàng không thể gả cho Cảnh hạo, nửa năm sau theo hắn về tây Phiền lại không thể trở về kinh thành.

Nàng căn bản không để lời của Cảnh hạo ở trong lòng.

Nhưng lời Minh thái hậu nói không phải là giả, việc này náo đến triều đình, nàng không gả cũng phải gả- mấy nhà có quận chúa, huyện chủ chờ gả,tôn thất cũng sẽ liên hợp dùng cớ này ép thái hậu đáp ứng hôn sự này.

Mà Minh thái hậu nhìn bộ dáng kinh ngạc đến ngây người của Minh Lạc thì tâm cũng để xuống – nếu Minh Lạc chung tình với Cảnh Hạo thì sẽ không có bộ dang như thế.

Thái hậu cầm tay Minh Lạc thở dài “ A Lạc, gả đi Tây Phiền, cô mẫu liền không thể bảo vệ con, tương lai khả năng sẽ không thể gặp lại, cô mẫu thà đắc tội với tôn thất cũng không gả con đi.”

Minh Lạc cúi đầu cắn môi không nói.

Minh thái hậu thấy nàng không lên tiếng liền ôn nhu nói: “ cũng may Túc vương cũng cầu hôn con với ta – mấy tháng trước Túc vương đánh lui Bắc Cốt, dẹp pahnr tặc, giải cứu kinh thành lúc nguy nan, lúc này uy tín trên triều đang thịnh, chỉ cần tổ mẫu con hứa hôn con Túc vương liền giải được mối nguy cơ này. Cảnh thế tử và Túc vương, a Lạc hiện tại hôn sự của con chỉ có hai lựa chọn này.”

Minh Lạc….

Nàng bóp lòng bàn tay mình, dù không bóp được ra nước mắt nhưng cũng làm vành mắt đỏ lên- nhưng nàng vẫn không muốn nói chuyện.

Kỳ thật nàng biết lấy tình hình hiện tại của bản thân, muốn tra chân tướng, báo thù cho phụ mẫu, gả cho Triệu Thành, được hắn ủng hộ mới là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng nghĩ đến hắn cao lâm thiên hạ nói ‘ ta sẽ lấy nàng’, cộng với dáng vẻ cao ngạo ngoan lệ hung ác kiếp trước của hắn- nàng liền ngăn một hơi.

“ a Lạc, con nói thật cho cô mẫu biết, con sợ Túc vương, không muốn gả, có phải vì sợ tương lai Túc vương và biểu ca con và cô mẫu bất đồng chính kiến sẽ sinh ra tranh chấp, con liền ở tình thế khó xử?”

Minh Lạc lập tức suy đoán,cô mẫu biết cuộc nói chuyện của mình và Minh Thiệu Án- chuyện ‘ đại sự’ như vậy làm sao đại phòng có thể không truyền cho thái hậu.

Lúc ấy nàng thế nhưng thẳng thắn bi hùng nói ‘ tại gai tòng phụ, xuất giá tòng phu. A Lạc không cha, chưa gả thì có thể cũng được, nhưng đã xuất giá, theo lễ giáo, làm sao có thể không để ý lợi ích của phu quân, khắp nơi lấy lợi ích của đại bá phụ và nhị tỷ tỷ làm đầu?”

Nhưng việc này chỉ cần Minh thái hậu không nói nàng cũng không giải thích, ở chỗ của Minh thái hậu nàng căn bản không cần ‘ thông minh’ như thế.

Nàng cắn môi nói ‘ cô mẫu, thế cũng không phải. Túc vương dù tôn quý nhưng vẫn là thần, hoàng đế biểu ca là quân, coi như bất đồng chính kiến cũng là lệnh quân là trời, coi như bất đồng chính kiến thìsao a Lạc lại lâm vào tình trạng khó xử? a lạc- a lạc chỉ là có chút sợ hắn, không biết vì sao, chỉ cảm thấy hắn quá mức chuyện quyền độc đoán, đối mặt với hắn hô hấp cũng không thông, lời đều không nóira.. cô mẫu, người cũng nghe Lâm Lang nói đấy, chỉ là gặp mặt hai lần mà hắn lại làm chuyện thất lễ như vậy?”

nói đến đây mặt đỏ bừng.

“ nguyên lai là vì cái này” Minh thái hậu bật cười, bà nhìn khuôn mặt nhỏ của Minh Lạc, trong mắt tràn đầy ý cười, yêu thương nói “ đứa nhỏ ngốc, con không hiểu rõ nam nhân, hắn đối với con như vậy là do khó kìm lòng- nam nhân, nhất là nam nhân hành quân đánh giặc, khi đứng trước mặt người nữ nhân mình thích, phần lớn là ngay thẳng, không biết quanh co. cũng là cô mẫu sơ sẩy, luôn cảm thấy con còn nhỏ nên không để ma ma dạy con một số chuyện, kỳ thật con chỉ nhỏ hơn a Tú một tuổi thôi.”

“ cô mẫu?”

“ tốt, cô mẫu đã biết, nhưng việc hôn nhân, quan hệ đến chung thân của a Lạc chúng ta, a Lạc còn chứ định tâm ý, cô mẫu đương nhiên sẽ không miễn cưỡng, việc này cô mẫu sẽ giúp con kéo dài thời gian, con hãy suy nghĩ thật ký, có quyết định thì nói cho cô mẫu. trong khoảng thời gian này, con theo ma ma học thật tốt, mặt khác nữ nhi đại Ngụy chưa từng nhăn nhó, có thời gian thì tiếp xúc với Cảnh thế tử và Túc vương để xem tâm ý, sau đó nói với cô mẫu, cô mẫu giúp con tứ hôn, được chứ?”

Lúc này Minh thái hậu đã có mưu tính của mình nên không gấp định hôn sự của Túc vương và Minh Lạc.

hiện tại thái hậu còn sợ sự tình náo không đủ lớn- Túc vương có thể vì cháu gái mà đắc tội với đám lão già tôn thất và cựu thần trong triều là tốt nhất.

** ** **

Minh phủ.

“ Tam cô nương, thể nội của người rất tốt, da thịt như bạch ngọc thượng đẳng, tinh tế, tỉ mỉ thông thấu, nhưng dù thể nội tốt cũng vẫn phải điều dưỡng, đây là canh Thanh Nguyên, có thể thanh trọc khí, nuôi nguyên âm, giúp da thịt cô nương càng trơn bóng, chỉ cần nhìn là mê say, thể nội càng tốt, hiệu quả càng lớn.”

Minh Lạc nhìn bồn tắm đen sì, bốc lên từng đợt mùi nước thuốc, nghe Cổ ma ma nghiêm chỉnh cứng nhắc khoa môi, vì kiếp trước đã trải qua nên không cảm thấy không hài hòa, vươn tay vào bồn tăm, ngâm một lúc mới rút ra.

Sau khi rút ra thì lui về sau mấy bước, lấy khăn xoa tay, quay đầu sầu khổ nói với Cổ ma ma: “ ma ma trong khoảng thời gian này thân thể của ta luôn không tốt, ngửi đồ có hương vị nặng một chút đều choáng váng, thang thuốc này mùi nặng như vậy ta sợ không chịu nổi. thứ này là lần đầu ta sử dụng, có thể tiến hành theo chất lượng, ban đầu dùng thử một chút, sau đó chậm rãi tăng phân lượng? dù sao việc hôn nhân của ta cũng chưa định, chẳng biết ngày nào sẽ xuất giá, nên chuyện dưỡng cơ mỹ nhan, cứ từ từ làm.”

Cổ ma ma nhíu mày, nhìn Minh Lạc mảnh khảnh, nói “ cũng có thể, vậy lão nô trước kê cho cô nương thuốc uống điều trị thân thể, tắm thuốc chuyển thành đơn thuốc cường kiện thân thể trước, chờ thân thể cô nương khá hơn sẽ dùng vậy này.”

“ Cảm ơn ma ma” Minh Lạc cảm kích.

Đợi Cổ ma ma rời đi, Minh Lạc đến trước bồn tắm, nhìn nước thuốc đen sì ngây người một hồi.

Lúc này Minh Lạc đã về Minh phủ.

Vị Cổ ma ma là Minh thái hậu ban cho Minh Lạc, ma ma dạy bảo nàng nhân sự ( nguyên gốc của tác giả, J cũng k biết dịch thành gì cho đúng). Vị Cổ ma ma này tướng mạo bình thường, vẻ mặt cứng nhắc, nhưng những thứ bà ta dạy lại khác biệt với tướng mạo của bà ta – Minh thía hậu để bà ta dạy Minh Lạc dưỡng nhan và chuyện khuê phòng.

Cổ ma ma là sư phó dược lý, khi Minh thái hậu còn bé theo Minh lão thái gia đi Vân Nam gặp được, sau đó từ Vân Nam đến kinh thành, lại vào cùn, mấy chục năm bồi bên cạnh Minh thái hậu, kiếp trước trước khi xuất giá Minh Lạc cũng được bà ta ‘ dạy bảo’ hai tháng.

Thái hậu không ban vị Cổ ma ma cho Minh Tú, dạy con dâu của mình, hoàng hậu tương lai, mà cho Minh Lạc, có thể thấy đối với Minh lạc ‘ hậu ái’ như thế nào.

Cổ ma ma vừa đến bên cạnh Minh Lạc, liền quản tất cả các mặt ăn, dùng, bôi. Đồ ăn của Minh Lạc, bà ta dạy người nấu dược thiện, bôi, bà ta tự tay điều chết tuyết cao, điều chế nước tắm, những thứ bà ta điều chế ra luôn làm người ta cảm thấy hãi hùng khiếp vía, cảm thấy mình sẽ thay đổi hình dạng biến thành người khác, giống như bị giam cầm ở một chỗ - thật ra những thứ đó kiếp trước nàng đều dùng qua, đại bộ phận đều vô hại lại vô cùng công hiệu.

Nhưng chỉ cần trong lòng có nghi ngờ, lại bị người khác thao túng ẩm thực và sinh hoạt thường ngày, đó không phải chuyện vui sướng gì.

Cũng mat thời gian nhẫn nại không quá lâu, rốt cục Minh Lạc chờ được tin tức tốt từ Giang Nam- so với mong đợi của nàng còn tốt hơn.

Cữu mẫu nàng đến kinh thành.

Đảm nhiệm chức vụ Giang Nam bố chính sử tư tả tham chính đại cữu Dung gia ở Giang Nam xa xôi, nhận được thư riêng của cháu gái, trong lòng bất an, nhưng hắn công vụ bề bộn, liền để thê tử Mẫn thị mang theo thứ tử Dung Viễn Hàm và nữ nhi Dung Tĩnh Nhã về kinh.

Mẫn thị vốn xuất thân ở kinh thành, nàng theo Dung đại cữu đi nhậm chức, nhiều năm chưa từng hồi kinh, lần này trở về ngoại trừ theo phân phó của Dung đại cữu thăm Minh Lạc, cũng đã sớm muốn về nhà ngoại, thay thứ tử và nữ nhi tìm một mối hôn sự tốt ở kinh thành.

Minh Lạc nhận được tin, lại bị tổ mẫu gọi đến Vinh Thọ đường gặp Dung đại phu nhân, lúc đến Minh lão phu nhân và Minh đại phu nhân đang bồi chuyện Dung đại phu nhân.

Minh Lạc tiến lên thi lễ, Dung đại phu nhân tự mình đỡ nàng dậy, mắt đỏ lên, nàng lôi kéo tay Minh Lạc, nhìn Minh Lạc thương cảm nói “ đứa nhỏ này, đã lớn như vậy, lớn lên giống tiểu cô của chúng ta như đúc, nếu lão gia nhìn thấy, không biết sẽ kích động thành dạng gì.”

Sau đó gọi nhi tử Dung Viễn Hàm và nữ nhi Dung Tĩnh Nhã tiến lên ra mắt Minh Lạc.

Sau khi hàn huyên một phen, Minh lạc ngồi bên người Minh lão phu nhân. Dung đại phu nhân liền nóivới Minh Lạc: “ A lạc, lần này cữu mẫu hồi kinh, thật ra đã vài ngày, vì nhà trong kinh lâu không có người ở nên cần tu sửa, tạm thời ở lại trang tử suối nước nóng Thiên Mai sơn, ở đó thu dọn mấy ngày- con không trách cữu mẫu, về kinh mà không đến thăm con luôn chứ?”

Trang tử suối nước nóng Dung đại phu nhân ở không phải hồi môn của mẫu thân Minh Lạc, nhưng ở ngay sát vách, trước kia là một trang tử, nhưng Dung lão phu nhân yêu thương nữ nhi, liền đem trang tử tách làm hai, cho nữ nhi một cái, trong lòng nghĩ, như thế tương lai có thể gần nữ nhi hơn một chút.