Ngoại Thích Chi Nữ

Chương 63




Minh Lạc nghe hắn nói vậy liền ngẩn ngơ, mỗi khi nàng nghĩ mình đã tiến bộ thì rất nhanh bị đánh tỉnh – so với những người này, nàng còn kém xa.

Cho nên nàng luôn nhắc mình phải cẩn thận, tỉnh táo tự kiềm chế.

Nàng bước đến nhìn ngọc bội trong tay Triệu Thành, nói : “ nếu vậy, trước khi làm xong ngọc bội giar, thiếp vẫn là mang theo ngọc bội này đi, miễn cho cô mẫu làm ra chuyện gì, không triệt tiêu được bất hòa thì luôn khó lòng phòng bị. mà lại thiếp không giúp gì được vương gia thì cũng không thể tạo thêm phiền toái cho người.”

Triệu Thành nhìn thần sắc lo lắng không yên của nàng, nhưng có chút không giống với thường ngày khi nàng nói đến người Minh gia và thái hậu, ngoài vẻ chán ghét còn có thêm chút lười biếng và lãnh đạm, có thể vì nguyên nhân hôm qua nên trong mắt Triệu Thành thần sắc nàng lưu chuyển dù đã che đậy nhưng không che được hết vũ mị và hờn dỗi.

Thấy thế tâm Triệu Thành lại động không thôi.

Mà hắn rất cao hứng với những gì nàng nói, nàng nói “ thiếp không giúp gì được vương gia”, cho thấy tâm nàng đặt trên người hắn.

Hặn đột nhiên hối hận trước đó đã đề nghị dẫn nàng đi dạo vương phủ, còn không bằng ở phòng, dù chỉ cọ xát được chút xíu cũng tốt.- nghĩ đến hôm qua Minh lạc bị chơi đùa đến chết đi sống lại nhưng với hắn thì chỉ là chút nhỏ, hắn phải áp chế lâu như vậy, một chút đó hiển nhiên không đủ.

Minh Lạc dứt lời liền muốn rút ngọc bội trong tay Triệu Thành nhưng phát hiện không rút được, còn thấy ánh mắt xâm chiếm không thèm che giấu của hắn, nàng liền giật mình- đang nói chuyện, sao hắn? lúc này vừa rời giường, nàng vừa thay y phục, hắn…

Minh Lạc lập tức rút tay về, chỉ là nàng vừa quay người đã bị Triệu Thành ôm từ phía sau, sau đó khí tức của hắn liền trùm lấy nàng.

Người này quả thực không thể nói lý.

Toàn thân nàng đều đau, nhưng coi như nàng cũng hiểu hắn, biết mình cứng nhắc với hắn khẳng định không có chỗ tốt, cho nên không đẩy hắn ra, chỉ là khi hắn chuẩn bị hôn nàng, thì nàng mềm giọng nói” vương gia, thiếp thật đói, cả ngày hôm qua cũng không được ăn gì đâu.”

Đương nhiên Triệu Thành không có khả năng không cho nàng ăn sáng, kì thật hắn cũng không định làm gì, chỉ là khó kìm lòng muốn ôm hôn một cái, không ngờ lại dọa làm nàng cầu mình, hắn nhịn không được ôm nàng cọ xát hồi lâu.

Dù sao cũng đều là lỗi của nàng.

***

Hai người vừa dùng xong đồ ăn sáng, đại quản gia Lâm Phúc liền tới báo thái hậu nương nương đưa lễ vật tới.

Mấy ngày trước, thái hậu, tiểu hoàng đế còn có hoàng hậu Minh Tú đã đưalễ vật cho Minh Lạc và Túc vương, sáng sớm lại ban thưởng, hiển nhiên là có ý để Triệu Thành mang Minh Lạc vào cung tạ ơn.

Minh Lạc quay đầu nhìn Triệu Thành, hỏi: “ vương gia, chúng ta phải vào cung thỉnh an thái hậu sao?”

Lông mày Triệu Thành cũng không động một cái, ôn nhu nói “ không cần, thân thể nàng khó chịu, hai ngày tới cứ nghỉ ngơi thật tốt, mấy ngày nữa chúng ta sẽ tiến cung.”

Lúc đầu hắn nói cũng không có gì nói đến chững chạc đàng hoàng nhưng hắn lại nói ‘ thân thể khó chịu’, vì sao thân thể Minh Lạc khó chịu, nội tâm nàng không được tự nhiên, mặt liền đỏ lên.

Đích xác toàn thân nàng đều khó chịu, người trong cung đều là nhân tinh, nàng vào cung như vậy không thể không lộ dấu vết, nàng nửa điểm cũng không muốn vào cung gặp người làm người ta bực mình, hoàng đế, Minh Tú còn có thái hậu.

Nàng có chút bất mãn nhìn thoáng qua Triệu Thành, nàng tự nhận đó là biểu lộ bất mãn nhưng trong mắt Triệu Thành lại là kiểu giận yêu, đang nũng nịu với mình, hắn rất là hưởng thụ.

Lâm Phúc rời đi, Minh Lạc có chút do dự hỏi Triệu Thành “ vương gia, người cố ý kích giận thái hậu nương nương và bệ hạ sao?”

Trước kia nàng vẫn cho là hắn quá mức kiêu ngạo, xưa nay cứng rắn đã quen, cho nên khinh thường lấy lệ với hoàng đế và thái hậu, nhưng từ nét mặt vừa nãy của hắn lại làm nàng sinh ra suy nghĩ khác, hắn không bị hành vi của thái hậu chọc giận, biểu hiện lúc nãy cũng thể hiện đã sớm có quyết định.

Triệu Thành nhìn nàng, biến hóa của nàng một năm nay hắn nhìn ở trong mắt, từ một cô nương dễ bị chọc giận thành một cô nương trưởng thành như hiện tại, mặc dù vẫn còn kém nhưng chí ít nhạy cảm hơn rất nhiều.

hắn nói : “ Ân, như thế bọn hắn mới càng ngày càng ngồi không yên.”

Mới có thể không tỉnh táo mà xuất chiêu không ngừng, làm quyền hành trong tay từng chút từng chút bị mất, làm cho các loại người trong kinh không kìm nén được mà nhảy nhót.

“ vậy lần này chúng ta đi Bắc Địa?” Minh Lạc nghi hoặc hỏi thăm.

Mười mấy ngày sau bọn họ sẽ đi Bắc Địa, đây là việc đã an bài tốt. Lúc trước Minh Lạc tưởng rằng vì thế cục chiến sự với Bắc Cốt, nhưng lúc này lại cảm thấy có khả năng còn có dụng ý khác – nàng biết thái hậu rất vui khi thấy Triệu Thành rời kinh, Triệu Thành không rời kinh giống như có một thanh kiếm treo trên đầu thái hậu, làm thái hậu không có ngày an bình.

Triệu Thành cười cười, đụng nàng một chút, thản nhiên nói: “ Ta không đi sao kinh thành có thể loạn.”

Minh Lạc ngơ ngác nhìn hắn, từ từ suy nghĩ ẩn ý trong lời của hắn, dù không hiểu toàn bộ, cũng nghe ra được đó là việc kinh tâm động phách, đồng thời trong đầu lại có tư vị khác, hắn không vì nàng là người Minh gia mà đề phòng.

***

Bốn ngày sau Minh Lạc mới đưa bái thiếp vào cung thỉnh an Thái hậu.

Mấy ngày sau đại hôn mà nàng và Triệu Thành cũng không vào cung thỉnh an, trong lòng thái hậu vô cùng khó chịu, không phải vì Minh lạc mà là bà ta cảm thấy Triệu Thành quá mức cuồng vọng, đến cùng là vẫn lo lắng bản thân bị Triệu Thành trêu đùa, đem cháu gái gả qua là đưa dê vào miệng cọp, mất cả chì lẫn chài.

Nhận được bái thiếp xin gặp của Minh Lạc, bà ta khẽ hừ một tiếng, thần sắc khó chịu nói với Thu ma ma “ Túc vương vẫn khinh thường ai gia, hắn và a Lạc tân hôn đã mấy ngày cũng chưa từng mang a Lạc vào cung, hiện tại lại để một mình a Lạc vào cung?”

Trong lòng Thu ma ma cũng có chút bất an, Túc vương phủ kín không kẽ hở, tin tức căn bản không truyền ra, tình huống như thế nào bà ta cũng không dám nói linh tinh, chỉ có thể cẩn thận nói : “ nương nương, việc này người không cần lo lắng quá mức, hôm qua Túc vương điện hạ bồi tam cô nương hồi phủ Thừa Ân công lại mặt, nghe tin bên phủ quốc công truyền đến, khí sắc của cô nương cực tốt, Túc vương đối với tam cô nương cũng rất tốt, sáng nay lại bồi cô nương đi hoàng lăng, nghĩ đến Túc vương điện hạ cũng rất để ý Tam côn nương. Nương nương, tam cô nương tính tình tinh khiết chí thiện, đợi ngày mai nương nương gặp tam cô nương không phải sẽ rõ sao.”

Minh thái hậu nghe bà ta nói vậy thì gật đầu nhưng thần sắc vẫn không tốt lên, vì nghe nhắc đến phủ Thừa Ân công, trong lòng lại thêm một cọc tâm sự

Thái hậu buồn rầu nói “ a Thu, ngươi nói đến phủ Thừa Ân công, hôm nay hoàng hậu cầu ai gia ngươi cũng nghe thấy, việc này ngươi thấy thế nào?”

Thu ma ma càng khó xử.

Sáng nay hoàng hậu cầu thái hậu vì mẫu thân, Minh đại phu nhân.

Lúc trước chuyện Minh đại phu nhân độc chết mẫu thân Dung thị của Minh Lạc bị bóc ra, Minh lão thái gia và Minh lão phu nhân liền giam bà ta vào Phật đường, cũng hứa hẹn với Minh Lạc, đợi sau đại hôn của Minh Lạc và Minh Tú sẽ xử trí Minh đại phu nhân, tránh ảnh hưởng tới hôn sự của Minh Tú và Minh lạc.

Hôm qua túc vương bồi Minh Lạc lại mặt, Túc vương liền ám chỉ với Minh lão thái gia là đã dến thời điểm xử trí Minh đại phu nhân.

Người lên tiếng không phải Minh Lạc mà là Túc vương.

Minh Tú nhận được tin tức, sáng nay liền đến cầu Minh thái hậu- nàng ta đã nhiều lần cầu phụ thân mình và tổ phụ tổ mẫu nên biết dù có nói gì trước mặt bọn họ cũng vô dụng.

Minh Tú nói: “ cô mẫu, tam muội muội từ nhỏ nhu thuận trọng tình, một năm nay biến hóa của nàng ngày càng lớn, không nói đến chuyện mẫu thân con giết thẩm nương còn nhiều điều kì quặc, a Tú suy nghĩ cẩn thận cảm thấy chân tướng thật kinh hãi.”

“ a tú cảm thấy mọi chuyện đều do Túc vương bày kế, đầu tiên là nói chuyện hôn sự của hắn và tam muội là so nhị thúc định ra, lừa gạt tín nhiệm và cảm tình của tam muội, lại ly gián tình cảm của muội ấy và đại phòng, điều Dung Chính Khanh vào kinh, nhấc lên chuyện năm đó của thẩm nương chết bệnh, từng chuyện từng chuyện đều có hắn dự mưu, muốn làm Minh gia ta sụp đổ. cô mẫu, hiện tại tam muội đã không còn là tam muội, nàng đã sớm bị Túc vương mê hoặc tâm trí, mặc hắn bài bố.”

Nàng ta chảy nước mắt nói “ cô mẫu, con không lừa gạt ngài mặc kệ cảm tình khi còn bé của con và tam muội tốt như thế nào, nếu mẫu thân con vì chuyện này mà bị bức tử, con và đại ca, nhị ca chắc chắn sẽ hận tam muội thấu xương, cũng sẽ oán hận tổ phụ tổ mẫu, ngay cả phụ thân sợ là cũng sinh lòng ngăn cách với tổ phụ tổ mẫu. Đến lúc đó Túc vương tất nhiên sẽ chủ tâm lôi kéo tổ phụ tổ mẫu – không, rõ ràng hiện tại hắn đã làm như vậy. cô mẫu, con sợ Minh gia đã thành công cụ, mặc người điều khiển.”

“ cô mẫu, con van cầu người,chuyện mười sáu năm trước như thế nào, hiện tại không ai nói rõ được, căn bản không có nhân chứng vật chứng, nếu vì vậy mà xử trí mẫu thân, Minh gia chúng ta không về như trước được nữa, xin cô mẫu nghĩ lại.”

Minh thái hậu biết Minh Tú chưa nói hết, nếu mẫu thân nàng ta chết như vậy, nàng ta và bọn Thiệu Án sợ là đều sẽ oán giận bà ta

Minh thái hậu đã làm chuyện có lỗi với Minh Tú, có lỗi với đại ca mình, những lời đó của Minh Tú đã lưu lại ám ảnh trong lòng bà ta- lại thêm sau đại hôn Túc vương và Minh Lạc không chịu vào cung.

Lúc này Minh thái hậu mang chuyện này ra hỏi Thu ma ma, Thu ma ma càng không dám nói bừa, nếu không chuyện này truyền ra ngoài một chút, bà ta không phải đắc tội hoàng hậu thì cũng là đắc tội Túc vương và Túc vương phi.

Bà ta nhìn sắc mặt thái hậu, cẩn thận nói: “ nương nương, muốn cởi chuông phải tìm người buộc chuông, nô tỳ thấy việc này không bằng ngày mai người ướm hỏi thử ý của Túc vương phi, một là bản tính Túc vương phi thiện lương, trong trường hợp chưa đủ nhân chứng vật chứng, xem Túc vương phi có thể trì hoãn việc xử trí đại phu nhân lại không. Thứ hai là người cũng có thể tìm hiểu xem chuyện này có phải do Túc vương điện hạ ảnh hưởng đến vương phi nương nương hay không.”

Minh thái hậu thở dài, day thái dương, nói “ cũng chỉ có thể như thế.”

Bà ta hết lòng lo lắng nhưng người thân của bà ta hết người này đến người khác đều khiến người ta không bớt lo.

Bỏ qua chuyện của Minh Tú, tuy bà ta có chút áy náy nhưng không cảm thấy mình có lỗi, có bà ta, có hoàng vị hoàng đế mới có Minh gia. Loại trừ Túc vương, vị trí hoàng đế của hoàng nhi mới có thể vững vàng, về phần ngôi vị thái tử tương lai, còn rất nhiều biến số, có thể chậm rãi chuẩn bị.