Ngoại Thích Chi Nữ

Chương 71




Triệu Thành nhìn hai mắt Minh Lạc lóe sáng, kì thật hắn khinh bỉ nhãn lực của những người kia, với hắn mà nói, từ cọng tóc của Minh Lạc cũng nhìn ra nàng là nữ tử, không biết mắt mấy người đó lớn lên thế nào.

Ban đầu Minh Lạc mặc thành như vậy là vì thuận tiện thôi, hắn vốn không vui khi phải xưng huynh gọi đệ với nàng, nhưng Minh Lạc mặc như vậy cũng không thể xưng phu thê a?

Nhưng hắn lại thấy nàng hiện tại tràn đầy hào hứng.

ở kinh thành rất ít thấy bộ dáng này của nàng.

Dưới ánh mắt mong đợi của Minh Lạc, hắn cười nói “ lúc này nhị vương tử Bắc Cốt đang làm khách ở Hồ tộc, chúng ta đi nhìn một chút. Nhưng ước chừng ta sẽ không giúp đệ kết hôn với cô nương Hồ tộc.”

Hồ tộc là dị tộc lớn nhất bảy châu Bắc Địa, có nhiều người thông hôn với Bắc CỐt, bản thân bọn hắn cũng là một chi của Bắc CỐt, cho nên từ trước đến nay quan viên đến Bắc Địa nhận chức, nhiệm vụ quan trọng nhất là lôi kéo Hồ tộc, chí ít để có chiến loạn bọn họ không hướng về Bắc Cốt.

Vị nhị vương tử Bắc CỐt này chính là sau khi vương thành Bắc CỐt sinh phản loạn, chạy đến Kỳ châu, thứ tử của Bắc Cốt vương.

Bắc Cốt, mục đích chuyến đi lần này của Triệu Thành là gặp Bắc Cốt vương, tìm hiểu chiến sự ở Bắc Cốt

Khó có khi hắn cười lạnh, Minh Lạc hậm hực, thấp giọng nói : “ ta cưới không phải là ngươi cưới sao, đang êm đẹp đừng gây tai họa cho cô nương nhà người ta.”

Nhưng nghĩ đến cái gì đó, nàng nói “ vương gia, hồ tộc dù sao cũng là dị tộc, trước kia người đi nhiều nơi trong Bắc Địa để đối chiến Bắc CỐt, nếu có người nhận ra người, có phải sẽ nguy hiểm không?”

Triệu Thành liếc nhìn nàng, mỉm cười dần biến mất, chậm nói “ sẽ không, thủ lĩnh Hồ tộc ở Ly châu mấy đời nay đều là đô đốc phủ Bắc Quân tương lai, trưởng tử của thủ lĩnh hiện tại là thuộc cấp theo ta nhiều năm, một tháng trước hắn vừa vặn về nhà thành thân.”

Dừng một chút lại bổ sung “ vị thủ lĩnh hiện tại cùng phụ thân nàng quen biết, lúc đó ta sẽ dẫn nàng đến bái kiến. “

Minh Lạc giật mình, nàng nghĩ tới tiến vào Bắc Địa thì có thể gặp nhiều cố nhân của phụ thân.

Nàng ‘ ân’ một tiếng, không nghĩ đến lúc này lại bàn về chuyện của phụ thân, nàng nghĩ muốn hỏi vấn đề mà mình luôn hoang mang.

Nàng nói: “ VƯơng gia, đầu năm Băc Cốt phát sinh chính biến,giờ đã qua hơn nửa năm, vì sao người còn muốn gặp Bắc CỐt vương? Trước kia do bận đại hôn của chúng ta cũng thôi đi, nhưng vì sao chúng ta đi mà người cũng không gấp đi Vân châu gặp họ?”

Đầu năm Bắc Cốt vương từng phái sứ giả đến kinh thành, nhưng bị Triệu Thành dùng lý do “ sẽ đích thân đi Vân châu” đàm phán hòa bình với Bắc Cốt vương mà kéo thời gian đến bây giờ.

Triệu Thành nở nụ cười, ngẩng đầu nhìn cửa hàng binh khí “ Hợp khí hiên” cách đó không xa, nói: “ không phải hôm qua đã nói với đệ lịch sử của Bắc CỐt sao, vị Bắc CỐt vương hiện tại không phải người thường, những năm cuối của phụ hoàng, chúng ta mấy lần đánh bại Bắc CỐt, lại làm Bắc Cốt nội loạn, sụp đổ, chia năm sẻ bảy. Về sau chính vị Bắc CỐt vương này, giết cha giết huynh kế vị, những năm này chiếm đoạt mấy chục bộ lạc nhỏ ở đại mạc và thảo nguyên, mới làm cho Bắc CỐt lần nữa lớn mạnh.”

“ lần này Bắc CỐt vương bị đệ đệ bức khỏi vương thành Bắc Cốt, đào vong đến Kỳ châu, không phải do thực lực không tốt mà là lúc ấy thân tín của hắn đang dẫn mười mấy vạn đại quân bao vây Kỳ châu, nhìn chằm chằm bảy châu của Bắc Địa, chính hắn lại mang mười mấy vạn binh mã chinh chiến với bộ tộc ở Mạc Tây, lúc này vương thành trống rỗng, đệ đệ hắn thừa lúc này mà nắm vương thành trong tay.”

“ nhưng binh mã trên tay hắn còn rất nhiều, lúc này chừng bảy phần quân lực đang đóng trú ở phía bắc dãy Kỳ sơn. Như thế, vì sao chúng ta phải vội vàng hỗ trợ hắn đánh vương thành bắc Cốt?bọn hắn hòa đàm với chúng ta, bất quá là sợ khi điều đại quân đi đối chiến với tân quân Bắc CỐt, chúng ta sẽ thừa cơ cướp đoạt Kỳ sơn thôi.”

trên thực tế Triệu Thành đúng là vẫn luôn muốn đoạt lấy ba châu ở phía nam kì Sơn sớm bức Bắc Cốt ra phía bắc Kỳ sơn.

Đoạn phía sau hắn nói mập mờ, Minh Lạc nhíu mày suy ngẫm ý tứ hai câu cuối của hắn, liền nghe hắn chuyển đề tài “ không phải đệ muốn xem cửa hàng binh khí sao? Phía trước là Hợp KHí hiên, cửa hàng binh khí lớn nhất Ly châu, người đứng sau lưng nó thật ra là đô chỉ huy sứ sứ tư Yến Bắc, đệ có hứng thú ta dẫn đệ đi xem”

Tâm tư Minh Lạc bị dẫn đi, nhìn cửa hàng có chút cổ, nhẹ gật đầu.

Triệu Thành cười cười, kéo nàng một cái rồi buông ra, sau đó đi bên cạnh nàng giải thích “ Ly châu được tính là biên cảnh, người Bắc CỐt là dân du mục, thường xuyên sẽ vượt biên cảnh làm chuyện cướp đoạt, cho nên bách tính Ly châu luôn chuẩn bị binh khí phòng thân, nhưng mua bán đều khống chế nghiêm ngặt, cần có hộ khẩu mới có thể mua. Thỉnh thoảng sẽ có người truy xét những buôn bán dị thường, để truy tung những người cấu kết trộm cướp với dị tộc.”

Sau khi đoàn người tiến vào cửa tiệm, thị vệ giơ lệnh bài ra, tiểu nhị liền mời chưởng quỹ ra, dẫn bọn hắn lên phòng khách quý đặc biệt ở lầu hai, trên đó binh khí không phải các loại đại đao phổ thông như ở tầng dưới, mà trên lầu có thể nhìn thấy rõ ràng tình huống phát sinh ở dưới lầu.

Lệnh bài của Triệu Thành là lệnh bài cao cấp của lãnh tướng phủ đô đốc Bắc quân, chỉ huy sứ Yến Bắc thuộc đô đốc Bắc quân, cửa hàng này là sản nghiệp của chỉ huy sứ Yến Bắc, cũng phải nghe lệnh phủ đô đốc Bắc quân.

Bọn họ vừa vào phòng thì chưởng quỷ gọi một vị chú kiếm sư họ Cao đến chào hỏi bọn họ, còn hắn thì cáo lui.

Triệu Thành lệnh cho chú kiếm sư giới thiệu cho Minh Lạc các loại binh khí trong phòng, vị chú kiếm sư kia rất có tài ăn nói, tri thức cũng uyên bác, không chỉ nói về tính đặc thù và ưu khuyết điểm của từng loại binh khí đến rồng bay phượng múa, thậm chí còn nói được về tính cách người sử dụng nói binh khí đó, tiện thể còn nói về vũ khí thường dùng của danh tướng đương thời, nói về một số cố sự, mInh Lạc nghe xong cũng có chút cảm thán.

hắn không đi làm người kể chuyện thật là đáng tiếc, Minh Lạc hoàn toàn không tưởng tượng được đây là vị chú kiếm sư trog miệng chưởng quỹ. Trong phòng ngoại trừ Minh Lạc, còn lại Triệu thành, một đám thị vệ, Thanh Diệp, Diệp Ảnh, Thư Ảnh đều bất động như núi.

Chỉ là đang nói chuyện, đột nhiên dưới lầu truyền đến tiếng ồn ào, Minh Lạc nhìn xuống dưới thấy một nam tử dị tộc mặc cẩm y mang theo mấy người hầu đang tranh chấp với chưởng quỹ.

Chú kiếm sư cũng theo ánh mắt Minh Lạc nhìn xuống dưới, thấy Minh Lạc như có điều suy nghĩ, liền giải thích: “ Tiểu công tử, vị kia là nhị vương tử Bắc Cốt Thuận Liệt, mấy hôm trước hắn mang đến một nhóm gang tốt, muốn cửa hàng căn cứ theo yêu cầu của hắn tạo mấy món binh khí, nhưng việc này liên quan đến Bắc CỐt, chưa có lệnh cửa hàng không dám tùy tiện làm việc, liền nói với hắn là muốn cân nhắc mấy ngày xem có thể làm không để kéo dài thời gian. Nghĩ đến lần này hắn đến cũng là vì việc này.”

Minh Lạc ‘ a’ một tiếng, nghĩ đến trước đó Triệu Thành còn đề cập đến vị nhị vương tử này, liền thuận miệng hỏi: “ nhị vương tử Bắc Cốt, hắn là dạng người gì, sao giờ này lại có mặt ở Ly châu?”

Chú kiếm sư cười nói : “ Tiểu công tử có chỗ không biết, Bắc CỐt phát sinh chính biến, Bắc Cốt vương lui giữ Kỳ châu, trong kinh truyền đến tin tức nói mấy ngày tới Túc vương sẽ đến Bắc Địa hòa đàm với Bắc Cốt vương, Bắc Cốt vương liền phái nhị vương tử và đại ca hắn- đại vương tử Bắc CỐt đến Đại ngụy, nguyên bản nên ở Vân châu chờ bái kiến Túc vương điện hạ, nhưng vị nhị vương tử này xưa nay không bị trói buộc, tháng trước ở Vân châu hắn gặp được nữ nhi của đại trưởng lão Hồ tộc ở Ly châu, vừa gặp đã thương, nghĩ Túc vương điện hạ còn chưa đến Bắc Địa liền đuổi theo vị cô nương kia đến Ly châu, quả thực còn vào cả trại của Hồ tộc.

Minh Lạc:… nàng lập tức nghĩ đến Vân Na, không biết vị nhị vương tử này lại coi trọng vị kia.

Chẳng biết tại sao Minh Lạc lại nghĩ đến Vân Hoa quận chúa thời Diên Văn đế, Bắc Cốt không có nữ nhân hay sao, sao bất luận vị vương tử nào đến Đại Ngụy thì nhất định sẽ thích một vị cô nương, còn nhất định nháo ra chuyện.

không biết mục đích là vị cô nương hay là mục đích là nháo.

Chú kiếm sư thấy Minh Lạc có chút trố mắt thì cười nói: “nhưng ta nghe nói vị cô nương hồ tộc này lại không thích nhị vương tử, không biết chuyện này được thu xếp như thế nào.”

“ mà cô nương nhà vị đại trưởng lão Hồ tộc ở Bắc Địa nổi tiếng mĩ mạo, công tử thế gia thích nàng vô số kể, nghe nói công tử nhà chỉ huy sứ cũng cảm mến nàng, nhưng vị cô nương này ánh mắt khá cao,, không thấy nàng đối xử với người nào đặc biệt, không biết có phải Hồ tộc dự định đưa nàng cho Túc vương làm tiểu thiếp hay không- không ít thủ lĩnh trong tộc đều có ý này.”

Minh Lạc còn đang nghe cố sự, không nghĩ cuối cùng lại nghe được chuyện liên quan đến Triệu Thành, không nhịn được mà chuyển ánh mắt lên người hắn- đáng tiếc hắn nghe thấy nhưng coi như không nghe thấy, mặt không đổi sắc, Minh Lạc cảm thấy không có ý tứ nên thu hồi ánh mắt.

***

Hôm sau Triệu Thành dẫn Minh Lạc vào sơn trại của Hồ tộc.

Vân na thấy Minh Lạc rất mừng, nhưng tuy nàng nóng nảy nhưng cử chỉ ngôn hành vẫn mười phần có độ, đối xử với Minh Lạc cũng có lui có tiến, tuyệt không chọc người chán ghét, nhiệt tình đến làm người khác khó chịu, chỉ là khi cười thì mắt phá lệ sáng chói.

Minh Lạc cảm thấy cô nương như vậy, không thể làm người ta không thích, cho nên nhìn hai người nhìn nhau cười, Thanh Diệp cực kì khó chịu.

Cho đến khi nhị vương tử Bắc Cốt xuất hiện, ánh mắt nóng rực của hắn nhìn Vân Na không chút che giấu.

Thanh Diệp, không, còn có Triệu Thành và một đám thị vệ đều có vẻ mặt cổ quái.

Vị cô nương nhà đại trưởng lão có ‘ ánh mắt khá cao’ trong miệng chú kiếm sư kia, ánh mắt đúng là cao a!