Ngoại Thích Chi Nữ

Chương 95




Lá thư này là mật tín Bàng Văn Hữu viết cho đại vương tử Bắc Cốt Thuật Xích.

Người đến nữ yến ở lâm phủ cướp giết túc vương phi – tướng quân bắc cốt Mục Cách, mặt ngoài là người của phản vương Cổ Nghệ, nhưng thực tế hắn là người Bắc Cốt vương và đại vương tử Thuật Xích phái tới.

Bắc Cốt vương tìm Triệu Thành muốn liên minh, muốn Triệu Thành ủng hộ hắn đánh vương thành bắc Cốt, đoạt lại vương vị, hắn muốn năm mươi vạn thạch lương thảo, nhưng Triệu Thành chỉ đồng ý sẽ không liên hợp với Cổ Nghệ, thừa dịp Bắc Cốt nội loạn, công kích Kỳ châu, làm Bắc Cốt vương trong ngoài đón địch.

Cho nên Bắc cốt vương chỉ có thể hợp tác với Bàng Văn Hữu, Bàng văn Hữu lấy được khẩu dụ của thái hậu, nói chỉ cần trừ được Túc vương Triệu Thành, sẽ ủng hộ bắc Cốt vương đoạt lại vương vị.

Kế sách của Bàng Văn Hữu và Bắc Cốt vương là, bắc cốt phái sát thủ cướp giết túc vương phi, trên yến tiệc nhiều người đều nhìn thấy là người của phản vương Cổ Nghệ cướp Túc vương phi đi, như thế sẽ đem tội cướp giết Túc vương phi đổ lên đầu Cổ Nghệ. Coi như Minh thái hậu giận chó đánh mèo thì cũng không đổ lên đầu Bàng văn Hữu và bắc CỐt vương.

Đương nhiên trong số thư Triệu Thành nệm vào người Bàng Văn Hữu có không ít cái không đúng nội dung, lấy sự cẩn thận của Bàng Văn Hữu thì sẽ không lưu lại nhiều đầu mối như thế, nhưng Triệu Thành có thể lấy được mật tín của hắn với Thuật Xích, có thể thấy được bên cạnh hắn và Thuật Xích, Triệu Thành chôn một cái đinh rất sâu.

Đây mới là điều Bàng văn Hữu sợ hãi.

Bàng Văn Hữu tê liệt ngã xuống đất, biết mình đã thất bại thảm hại.

***

Lâm phủ.

Minh Lạc nhìn Mục Cách, trên mặt vẫn không có chút khẩn trương và sợ hãi nào, chỉ cười nói: “ bên ngoài tuyết lớn đầy trời, vương đình bắc cốt lại xa ngàn dặm, bản cung sợ lạnh, cũng không có hứng thú đi vương đình của các ngươi làm khách. Nhưng Mục cách tướng quân nếu đã đến Đại Ngụy, theo bản cung thấy, còn không bằng Mục Cách tướng quân lưu lại, nếm thử rượu ngon của Đại Ngụy ta.”

Minh Lạc nói xong nhìn thấy thần sắc từ từ đề phòng và căng cứng của Mục Cách, liền cười nói tiếp “ Mục Cách tướng quân không cần quá khẩn trương, chỗ vương thượng và đại vương tử, bản cung sẽ phái người đưa lời, nói cho bọn hắn, thịnh tình của bọn hắn với bản cung, vương gia của ta sẽ đáp tạ.”

Vẻ mặt Mục Cách xuất hiện khe nứt, hắn điềm nhiên nói “ sợ là nương nương đã nghe lầm, bản tướng quân là phụng mệnh tân vương của chúng ta mời nương nương đi vương đình làm khách, chứ không phải vị vương bị đuổi khỏi vương vị kia.”

Minh Lạc ‘ phốc phốc’ cười một tiếng, nói “ người bắc Cốt thật có ý tứ, sợ người khác tìm sai đối tượng trả thù nên lặp đi lặp lại, cường điệu nhiều lần, đúng là có phong cách riêng. Mục Cách, ngươi ẩn thân trong phản quân, lại vì cướp giết bản cung mà bại lộ thân phận, Bắc Cốt vương và đại vương tử coi như là bỏ hết cả tiền vốn.”

Vậy mà nàng biết thân phận thật của mình, còn có phản ứng của nàng, Mục Cách phát giác không đúng, hắn rút đao ra,nói : “ bớt nói nhảm, nương nương cứ đến vương đình của chúng ta thì sẽ biết có phải là tân vương của chúng ta mời không!”

hắn vừa nói xong, vung tay nên, hai người hầu bên cạnh hắn liền lao thẳng đến chỗ Minh Lạc, hai người vừa hành động, mọi người chỉ thấy bóng xám hiện lên, lúc mọi người đang sợ hãi, đã thấy hai bóng xám cách Minh lạc năm bước đã kêu thảm một tiếng. rơi từ không trung xuống.

Mục Cách kinh hãi,hắn vận khí, muốn tự động thủ, lại cảm thấy khí huyết như đụng vào tường dày, bị bắn trở lại, sau đó tan tác khắp nơi, toàn thân lập tức đau nhức.

Minh Lạc cũng không nhìn sát thủ đang mặc áo hạ nhân, chỉ nhìn sắc mặt đỏ bừng của Mục CÁch, cười nói : “Mục cách tướng quân, những lời ngươi vừa nói với hai thị nữ của bản cung, có phải lúc này ngươi cảm thấy vô lực, nếu cưỡng ép vận khí sẽ làm khí huyết nghịch hành, gân mạch đứt từng khúc. Mục cách tướng quân, không biết có phải đó là cảm thụ bây giờ của ngươi a?”

“ ngươi!” Mục Cách vận khí lần nữa, muốn chế hạ minh lạc, nhưng vừa vận khí lên, nội lực liền xung kích tâm mạch, phun một ngụm máu.

“ bản cung nghe nói sát thủ của Bắc Cốt vương giết người như ngóe, hành tung quỷ dị, bây giờ nhìn thì cũng chỉ thế mà thôi, nhưng cũng không thể trách các ngươi, dù thân thủ của các ngươi tốt nhưng bị người khác bán thì cũng chỉ có thể thúc thủ chịu trói” nói xong ánh mắt nàng chuyển từ Mục Cách sang Bàng đại phu nhân, nói “ có đúng không bàng đại phu nhân?”

Dù Bàng đại phu nhân tâm ngoan thủ lạt, tâm cơ rất sâu, những cũng chỉ là phụ nhân khuê phòng,nhìn tình cảnh này thì biết đã có biến cố, sợ đến run rẩy, đối với ánh mặt mỉm cười của Minh Lạc. một cỗ thống hận xông lên não, bà ta nói: “ Túc vương phi, là ngươi, là ngươi dẫn người Bắc Cốt đến, ngươi là họa tinh, thiên sát cô tinh, chưa xuất thế đã khắc phụ mẫu, còn khắc hơn vạn tướng sĩ theo phụ thân ngươi mất mạng, ngươi đi đến chỗ nào sẽ mang tai họa đến đấy..”

“ba”

Bà ta chưa nói hết, một bóng đen hiện lên, một cái chuôi kiếm đánh trên mặt bà ta, mặt lập tực sưng đỏ, bóng đen lại lập tức nhảy về sau lưng Minh Lạc, toàn bộ quá trình chỉ trong nháy mắt, nếu không phải mặt Bàng đại phu nhân còn sưng đỏ dọa người, mọi người còn nghĩ là mình hoa mắt.

Minh Lạc lạnh lùng nhìn chằm chằm Bàng đại phu nhân, nói “ khắc phụ mẫu, còn khắc chết hơn vạn tướng sĩ đi theo phụ thân ta, Bàng đại phu nhân, đây là điều ngươi vừa nghĩ vừa xử lý Dục anh đường sao? cô nhi của các tướng sĩ, trong mắt ngươi đều là thiên sát cô tinh khắc phụ mẫu sao? Quả nhiên ngươi và Bàng Văn Hữu là một đôi trời sinh, đều táng tận thiên lương, đem tính mệnh các tướng sĩ bảo vệ quốc thổ Đại Ngụy và cô nhi của bọn họ, coi như quân cờ, mặc cho các ngươi bài bố chà đạp, lợi dụng. vì mục đích ác tha của các ngươi, không tiếc hợp tác với Bắc Cốt, đồ thần dân ta, giết bách tính ta, làm nhục thê nữ các tướng sĩ, các ngươi, quả thực thiên đao vạn quả các ngươi cũng không đủ để an ủi oan hồn các tướng sĩ.”

“ thiên đao vạn quả” một thanh âm êm ái vang lên “ thần phụ nghe nói, ở bắc địa có một loại hình pháp, bôi mật ong khắp người, treo lên tế đàn, để chim và côn trùng ăn đến tận miếng thịt cuối cùng, nhỏ hết giọt máu cuối cùng mà chết, để linh hoàn bọn hắn đóng đinh trên tế đàn, lấy đó để an ủi những tướng sĩ chết oan, giúp họ không còn oán khí đi đầu thai, đối với loại người tán tận thiên lương, ác tặc phản quốc, không có hình phạt nào thích hợp hơn.”

“ TRình Thiến!” Bàng đại phu nhân hét lên, nói “ là ngươi, vậy mà ngươi phản bội ta, phản bội đô đốc đại nhân! Ngươi quên là muội muội ngươi còn trên tay chúng ta sao, còn có nhi nữ của ngươi, ngươi phản bội đô đốc đại nhân thì nhi nữ của ngươi sẽ ra sao? Ngươi cũng biết, hiện tại đô đốc đại nhân đã bày thiên la địa võng ở quân doanh, tru sát Túc vương! Ngươi sẽ chết không yên lành!”

Bà ta vừa nói vừa hét với Minh Lạc “ Túc vương phi, người cho rằng ngươi đối phó được với mấy sát thủ bắc Cốt vô dụng này thì đã nắm chắc phần thắng sao? Nơi này là bắc địa là địa bàn của Bàng gia ta, đại nhân đã sớm phái người bao vây lâm phủ, hôm nay ngươi đừng mơ tưởng bước ra khỏi phòng khách này một bước! còn có trượng phu của ngươi- Túc vương, hiện tại chỉ sợ đã táng mệnh ở quân doanh! Túc vương phi dù ngươi xuất thân hiển quý, nhưng đó là ở kinh thành, đây là bắc địa, cho ngươi một phần mặt mũi thì ngươi là Túc vương phi, không nể mặt thì ngươi chẳng là thứ gì, hôm nay để ngươi chết ở đây, người khác sẽ nghĩ ngươi táng mệnh dưới tay Bắc cốt, người đâu, còn không mau bắt nàng lại cho ta..”

Mọi người vừa giận lại vừa sợ, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn xem Bàng đại phu nhân, đây là điên rồi sao?

Diệp Ảnh nói: "Nương nương, lúc nô tỳ đánh bà ta đã hạ mất tâm phấn."

Mất tâm phấn, làm khí huyết tăng vọt mất đi lí trí, chỉ cần người khác công kích, sẽ không nghĩ ngợi mà nói ra lời trong lòng.

Minh Lạc gật đầu, nói: "Người đâu, mang nàng xuống."

Hai thị vệ tiến lên kéo bàng đại phu nhân đang hùng hùng hổ hổ xuống. Minh Lạc nhìn Mục Cách nói “ nghe thấy không, dù các ngươi thủ khẩu như bình, không chịu cung khai, thì cũng không chịu nổi đồng bạn vô năng như vậy, không đến nửa điểm liền khai. Mục Cách, ngươi vẫn là khai xem đại vương tử phân phó các ngươi như thế nào, vì sao muốn kéo công chúa các ngươi xuống nước, không nói rõ, ta sẽ đem mọi chuyện tính trên đầu bắc cốt vương, không biết các ngươi ở thành Kỳ châu có đầy đủ binh sĩ, lương thảo có thể ứng phó khi Đại Ngụy khai chiến không?”

Mục cách khí huyết cuồn cuộn, không biết là vì đau hay kinh hãi trước các biến cố xảy ra, mà trên trán đầy mồ hôi.

hắn hiểu Túc vương phi đang ám chỉ điều gì, để hắn đổ mọi tội danh lên đại vương tử Thuật Xích, như thế coi như trong lòng mọi người đều biết nhưng mặt ngoài vẫn duy trì quan hệ minh ước, còn có thể tiếp tục đàm phán.

hắn chỉ trung với Bắc CỐt vương, giờ này hắn biết mình không có lựa chọn nào khác.

***

"Vương gia."

Minh Lạc nghe tiếng màn cửa vén lên, ngẩng đầu nhìn, thấy Triệu Thành mặc khôi giáp bước vào, nàng đứng dậy đi đến trước mặt hắn, tâm cũng để xuống. nàng đợi hắn một đêm, mặc dù hắn sớm đã cho người báo bình an, nhưng mắt nhìn thấy mới yên tâm.

Triệu Thành bước đến ôm nàng vào ngực, đón ánh mắt nàng, cúi đầu hôn xuống, tựa hồ như thế mới trấn an được lo nghĩ trong lòng. Mặc dù hắn đã an bài thỏa đáng, nhưng nàng không biết võ công lại mang thai, chỉ cần xảy ra một chút ngoài ý muốn, kết quả nào hắn cũng không thể tiếp nhận.

Hồi lâu sau, hắn mới nhìn nàng nói: "đã làm nàng bị sợ hãi."

Minh Lạc lắc đầu, nói “ thiếp biết chàng không sao nhưng vẫn rất khẩn trương. Vương gia, thiếp đã biết mọi chuyện, chuyện mười bảy năm trước, cái chết của phụ thân, không nghĩ đến bọn hắn không chỉ hại chết phụ thân thiếp, mà còn vì che giấu nguyên nhân thật cái chết của phụ thân thiếp mà làm hơn vạn tướng sĩ chết dưới tay bắc cốt. tiên đế, hoàng đế như thế, sao dám tự xưng mình là hoàng đế tốt, yêu dân như con?”

“ kiếp trước, cô mẫu luôn nói với thiếp, mặc dù chàng là con trai trưởng của Thành Võ đế nhưng tiên đế là thái tử kế vị, mới là chính thống, tiên đế chuyên cần chính sự, yêu dân, khuyên khóa dân nuôi tằm, giảm thuế miễn dịch, dưới sự quản lý của hắn Đại Ngụy phát triển không ngừng, bách tính giàu có, an cư lạc nghiệp. còn chàng vì tư lợi mà gây chiến tranh, lại thích việc lớn hám công to, tàn bạo hiếu chiến, nếu ngồi lên hoàng vị chắc chắn sẽ cực kì hiếu chiến, làm biên cương chiến loạn, bách tính lưu ly,dân chúng lầm than.đây cũng là điều mà bọn họ luôn nhét vào đầu văn thần sĩ tử, cho nên văn thần sĩ tử mới luôn đứng về phía bọn hắn, bây giờ nghĩ lại mới thấy thiếp thật ngây thơ, sĩ tử trong thiên hạ cũng thật ngây thơ.”