Ngoan, Anh Yêu Em

Chương 40: Anh muốn cầu hôn




Thân thể Lăng Khiên vẫn còn rất yếu mặc dù nhiệt độ đã giảm đi. Trạng thái tinh thần của anh vẫn không được tốt, hai người ầm ĩ trong chốc lát, sắc mặt của anh đã trở nên trắng bệch. Sau khi rửa mặt xong, mẹ Đồng Yên đem cháo tới, nhưng mà khẩu vị Lăng Khiên ko tốt nên anh chỉ ăn hai miếng xong là đã đẩy hộp cơm ra, sau đó nằm lỳ ở trên giường thở gấp.

Đồng Yên đứng ở một bên không ngừng giúp anh lau mồ hôi trên trán, thấy môi anh mím mím, mắt cô lại đỏ lên.

“Có phải anh lại đau bụng hay không? Bác sỹ sẽ tới ngay thôi. Em xoa bụng cho anh nhé?”

Lăng Khiên lắc đầu, kéo tay cô xuống rồi nắm lấy, nhắm mắt lại không nói gì. Đồng Yên nóng ruột, cúi xuống hôn lên trán anh, rồi hôn lên mũi anh, cô đang định di chuyển xuống dưới thì nghe được mấy tiếng cười rầu rĩ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đồng Yên đỏ lên, sau đó cô hôn nhanh một cái lên môi anh rồi đứng dậy, ngồi xuống một bên giường, giúp anh vỗ vỗ lưng.

Khóe miệng Lăng Khiên cong cong, thần thái tuy mỏi mệt nhưng mặt đầy ý cười. Trì hoãn một lúc, anh quay đầu nhìn Đồng Yên tủm tỉm mở miệng: “Chó con lại đây. Hôn lại một lần nữa đi.”

Đồng Yên tỏ vẻ giận dữ, bất mãn đập một cái lên lưng anh, nói nhỏ: “Anh mới là chó Nhật ý.” Nói xong thì bác sỹ đi vào phòng. Cô xuống giường, bàn tay nhỏ bé chà chà trán anh, lau sạch sẽ mồ hôi cho anh, sau đó nhẹ nhàng cầm lấy tay anh. Tay Lăng Khiên ươn ướt, lạnh như bằng làm lòng cô đau đớn.

Sau khi bác sỹ kiểm tra nhiệt độ cơ thể cho anh xong, Lăng Khiên vẫn tiếp tục phải truyền nước biển để hạ sốt. Bác sỹ ấn ấn mấy cái lên bụng Lăng Khiên, hỏi anh có phải thỉnh thoảng dạ dày đau dữ dội hay không. Trong nháy mắt Lăng Khiên chảy mồ hôi như mưa, cầm chặt lấy bàn tay Đồng Yên, đôi môi mím chặt lại, phát ra mấy tiếng run run.

Đồng Yên tâm đau gần chết, đưa tay sờ sờ mặt anh, ngẩng đầu nhìn bác sỹ lo lắng hỏi: “Trông anh ấy dường như rất đau đớn. Có phải rất nghiêm trọng không bác sỹ?”

Bác sỹ cau mày nhìn Lăng Khiên một cái, rồi nói: “Tôi không phát hiện ra những biểu hiện khác thường rõ ràng, chờ anh ta hạ sốt, tốt nhất nên sắp xếp một buổi kiểm tra tổng thể bụng dạ xem thế nào.”

Đồng Yên vội vàng gật đầu, ánh mắt một khắc cũng không rời khỏi khuôn mặt Lăng Khiên. Chờ bác sỹ rời đi, cô giúp anh đắp lại chăn, cầm lấy những ngón tay tái nhợt không chút huyết sắc nào đụng đụng lên môi, trong lòng cô bỗng nhiên dâng lên cảm giác sợ hãi. Một lát sau, hai mắt cô hồng hồng, rồi cô cúi người đem mặt mình chôn ở cổ anh cọ cọ.

Những sợ tóc mềm mại, tinh tế quét tới quét lui trên mặt Lăng Khiên, chờ cho thân thể đỡ đau đớn hơn, anh nhắm hai mắt lại, khóe miệng cong cong. Anh giờ tay giữ lấy đám lông xù không ngừng cọ qua cọ lại kia, khàn khàn mà dịu nhẹ mở miệng: “Đừng khóc mà. Anh không sao đâu, chẳng qua là quá mệt mỏi thôi. Dạ dày anh cũng thường xuyên kiểm tra, không có việc gì cả, cũng không hề xuất huyết. Ngoan, đừng lộn xộn nữa, anh không có sức để “chơi” với em đâu.”

Khi nói câu cuối, giọng nói của anh rõ ràng là mang theo ý cười.

Anh vừa dứt lời, Đồng Yên há miệng cắn nhẹ lên cổ anh một cái, nhiệt độ trên mặt không ngừng tăng lên: “Không đứng đắn gì cả. Anh còn nói lung tung nữa là em không thèm để ý tới anh nữa đâu.”

Lăng Khiên mở mắt, thở dốc hai cái mới nói: “Em dám sao? Còn lộn xộn nữa là anh lập tức giam em lại, không cho em ăn nữa.”

Đồng Yên không thèm cãi cọ với anh nữa, đứng dậy sửa sang lại đầu tóc, lại giống như con cún nhỏ hôn một chút lên mặt anh, cúi đầu nghẹn ngào nói: “Hứa em, anh phải thật sự khỏe mạnh, không được có bất gì mệnh hệ gì.”

Lăng Khiên cười gật đầu: “Ừ. Anh hứa.” Nói xong, anh đưa tay xoa xoa tóc cô, hỏi: “Chú Đồng thế nào rồi em?”

Đồng Yên giơ tay lên, nắm lấy tay anh rồi nhẹ nhàng đung đưa, bàn tay kia thì đặt trên trên bụng anh khẽ xoa, từ từ nói: “Tối hôm qua ba đã tỉnh lại rồi. Sáng nay đã có thể đứng dậy đi lại, anh không cần lo lắng gì hết.”

Lăng Khiên cầm lấy bàn tay đang đặt lên bụng anh nói: “Thế còn Tư Triết đâu?”

Đồng Yên nói: “Em vừa nhận được tin nhắn của anh ấy, nói là sẽ lập tức tới đây.”

Cô vừa dứt lời thì cửa phòng bệnh được mở ra, Lục Tư Triết tay nắm điện thoại đi đến, anh nói thêm hai câu rồi cúp máy. Đi tới bên giường bệnh, anh nhìn Đồng Yên hỏi thăm: “Cậu ấy đã đỡ hơn chưa?”

Đồng Yên: “Rồi ạ. Anh ấy đã hồi phục được hơn phân nửa rồi. Bác sỹ nói là chỉ cần truyền thêm hai chai nước nữa thì sẽ không sao nữa.”

Lục Tư Triết còn chưa mở miệng hỏi thêm đã nghe thấy tiếng Lăng Khiên vang lên: “Yên Yên, em đi xem chú Đồng một chút đi, anh muốn bàn bạc công việc với Tư Triết một lát.”

Đồng yên ngoan ngoãn gật đầu, sờ trán anh kiểm tra rồi mới yên tâm rời đi.

Lục Tư Triết chờ tới khi cửa phòng được đóng kín mới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường hỏi: “Có chuyện gì? Cậu có lời gì muốn nói hở?”

Lăng Khiên chống hai tay lên mép giường muốn ngồi dậy, Lục Tư Triết nhanh chóng vươn tay đỡ bạn, tiện thể đem gối kê bên dưới, đỡ lấy lưng Lăng Khiên.

“Chiều nay chuyên gia về tim mạch sẽ tới đây, tôi không có sức để tiếp đãi ông ta. Cậu giúp tôi an bài nhé. Ngày hôm qua tôi đã nói chuyện với bác sỹ đang phụ trách ông ấy, đề nghị là nên giải phẫu. Tôi đã nghĩ cả nửa ngày và cảm thấy không an toàn. Chú Đồng đã lớn tuổi rồi, không thể chịu đựng được bất kỳ một sơ suất nào. Khi gặp chuyên gia về tim mạch kia cậu giúp tôi hỏi ý kiếm ông ấy một chút, xem là ngoài giải phẫu ra còn có biện pháp nào tốt hơn không.”

Lục Tư Triết rót cho bạn một cốc nước, rồi nói: “Được rồi, cậu đừng lo lắng nữa, chuyện này cứ giao cho tôi. Còn về bệnh đau dạ dày của cậu bác sỹ có nói gì không?”

Lăng Khiên uống một ngụm nước, sau đó gật đầu: “Tôi cũng đang định nói với cậu đây. Sáng nay bác sỹ tới nói là tôi nên kiểm tra tổng thể một lượt, nhưng chỉ là do thuốc lá thôi. Cậu lát nữa nói với vị bác sỹ kia một tiếng là tôi không việc gì cả, để cho ông ta đừng ngạc nhiên nữa. Sau khi trở về tôi sẽ đi kiểm tra, bây giờ thì chưa cần.”

Lục Tư Triết suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Tôi sẽ nói với ông ta, nhưng bệnh đau dạ dày nên cậu cũng nên điều trị cho thật tốt.”

Lăng Khiên đặt cốc nước xuống nói: “Bệnh tôi như thế nào tôi biết rõ mà. Chờ xác định được phương pháp điều trị tốt nhất cho ba Đồng Yên, chúng ta trở về hãy nói. Hôm nay sau khi gặp được vị chuyên gia kia thì cậu nên trở về đi thôi, hai ngày nữa tôi cũng sẽ về. Công ty có chuyện gì thì liên lạc nhé.”

Lục Tư Triết đáp một tiếng, nhìn bạn mệt mỏi nhắm mắt lại thì nói: “Cậu nên ngủ một chút đi. Tôi đi xem ba Đồng Yên một chút.”

Lăng Khiên gật đầu, sau đó nằm xuống. Nghe được tiếng đống cửa mới buông lỏng thân thể, theo sau đó mọi thứ trước mắt anh biến thành màu đen, không đầy một lát đã ngủ thật say.

Từ phòng bệnh của ba đi ra, Đồng Yên đi xem Lăng Khiên một chút. Anh ngủ rất khó khăn, hai chân mày cau lại, vẻ mặt có chút khổ sở. Chỏ y tá rút kim tiêm ra, cô đưa tay vuốt mi tâm cho anh, thấy môi anh giật giật, cúi người lại nghe thấy tiếng rên rỉ, lòng cô đau không có cách nào tiếp nhận nổi. Cô uống một ngụm nước nóng, áp miệng lên miệng anh, dùng lưỡi cạy mở hàm răng đi ra rồi đưa nước từ từ vào miệng anh. Sau đó, cảm nhận được đầu lưỡi anh động động tìm tòi, cô mỉm cười một cái, tiếp tục cho anh uống thêm mấy ngụm nước nữa, cho cho đến khi anh thỏa mãn liếm liếm môi, cô mới đứng dậy giúp anh đắp chăn rồi đi ra ngoài.

Nhìn thấy Lục Tư Triết ngồi trên ghế dài ở hành lang, cô cười hì hì đi tới, ngồi xuống bên cạnh anh, ôn nhu mở miệng: “Tư Triết à, lần này cảm ơn anh nhiều lắm.”

Lục Tư Triết đang nhìn chằm chằm vào tin nhắn trong điện thoại, nghe được giọng nói của cô, vội vàng bỏ di động vào túi áo, sững sờ ngơ ngác một chút mới cười nói: “Cảm ơn việc tôi đã đem Lăng Khiên nhà em tới đây?”

Đồng Yên đỏ mặt, thanh minh: “Tôi không phải có ý này.”

Lục Tư Triết nhìn cô cười khẽ: “Hai người hòa hảo rồi nghĩa là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc rồi. Nhìn hai người như vậy tôi thật sự rất ghen tỵ nha.”

Đồng Yên nghiêng đầu suy nghĩ một chút nói: “Anh thích một người con gái hình dạng như thế, anh nói cho tôi nghe một chút đi. Mặc dù tôi quen biết không nhiều lắn nhưng nhất định sẽ giúp anh tìm bạn gái.”

Lục Tư Triết cúi đầu trầm mặc vài giây đồng hồ nói: “Giống như cô có được không?”

Đồng Yên sửng sốt: “Hả?”

Lục Tư Triết ha hả cười một tiếng, giơ tay xoa xoa đầu cô: “Bộ dáng ngu ngốc gì vậy? Tôi nói đùa thôi mà. Tôi không muốn làm phiền cô, để tự tôi tìm thôi. Chuyên gia tim mạch sắp tới đây rồi, tôi đi xem một chút, một lát nữa khi hội chẩn cô cũng nên đi xem.

Đồng Yên biết điều gật đầu nói: “Được ạ.”

Lục Tư Triết cười cười, đứng dậy rời đi. Chờ tới khi rời khỏi tầm mắt cô, anh mới thở ra một hơi, thầm nghĩ vừa rồi nguy hiểm thật, suýt nữa là nói ra rồi. Khi chờ thang máy đến, Lục Tư Triết nghe thấy tiếng báo tin nhắn đến, vội vàng móc điện thoại, nhìn bốn chữ “Tìm tôi làm gì?” trên màn hình, anh giận tái mặt suýt nữa ném điện thoại đi.

Anh nắm chặt điện thoại, oán hận gọi vào số kia, đối phương không chút lưu tình nhanh chóng ngắt điện thoại. Anh gọi lần nữa, đối phương tiếp tục ngắt. Lần thứ ba gọi đi vẫn không có thay đổi gì.

Anh cúi đầu mắng một tiếng, gửi 1 tin nhắn: “Mèo hoang nhỏ, nhận điện thoại của tôi.”

Gửi xong Lục Tư Triết có chút tự giễu cười cười. Ban đầu chắc mắt anh bị mù rồi mới cảm thấy mèo hoang nhỏ này rất ngoan ngoãn giống con mèo nhỏ kia. Nhưng mà bây giờ mới thấy chẳng giống một chút nào cả.

Khi ra tới sảnh bệnh viện, anh lại nhận được tin nhắn của đối phương: “Tháng sau tôi sẽ về nước. Mấy ngày qua tôi tắt điện thôi, trở về sẽ liên lạc với anh.”

Thoáng chốc vẻ mặt Lục Tư Triết ngây ngốc đờ ra, sau đó lại thật vui vẻ.

Em muốn trở về đúng không? Được. Tôi chờ em!

Lăng Khiên đã nói, một thợ săn giỏi chắc chắn sẽ không để con mồi trong tay chạy thoát lần thứ hai.

Tiểu mèo hoàng à, ca ca tôi đây cũng là một người thuần dướng sủng vật rất giỏi nha.

Cuộc hội chận của chuyên gia kết thúc thì trờ đã tối rồi. Cuối cùng cũng xác định phương án là trị liệu bảo thủ, uống thuốc kết hợp trị liệu vật lý, căn bản là ở trong nhà tĩnh dương làm chủ, đến định kỳ là đến bệnh viện kiểm tra. Sau khi chuyên gia rời đi, Lục Tư Triết cũng lái xe trở về thành phố G.

Đồng Yên chờ ba mình ngủ xong mới đi tới phòng Lăng Khiên.

Lăng Khiên đã tỉnh rồi, đang ngồi ở trên đầu giường đọc một quyển tạp chỉ về tài chính và kinh tế. nghe được tiếng mở cửa, anh ngẩng đầu lên nhìn, thấy thân ảnh nho nhỏ được bao phủ một vầng sáng nhỏ nhu hòa, khóe miệng anh không tự chủ mà cong lên, tiện tay ném quyển tạp chí sang một bên, sau đó dang rộng hai tay.

Đồng Yên đi tới, bò lên giường áp vào trong ngực anh, ôm lấy cổ anh nói nhỏ: “Em xin lỗi. Cuộc hội chẩn hơi lâu. Anh cảm thấy thế nào? Dạ dày còn đau không?”

Lăng Khiên ôm lấy hông cô, để cô ngồi trên đùi mình, hôn lên chóp mũi cô nói: “Anh không sao, cả người rất thoải mái. Ngày mai là có thể xuất viện rồi.”

Đồng Yên đem mặt chôn ở cổ anh, chà chà nói: “Nói bậy nào. Sáng nay bác sỹ còn nói là anh còn phải kiểm tra dạ dày một lượt cơ mà. Lát nữa em sẽ đi hỏi xem ngày mai có thể kiểm tra được không? Sau đó mới xuất viện.”

Lăng Khiên hai tay ôm lấy lưng cô, áp người cô về phía trước, cô xoay xoay người để ngồi cho thích hợp hơn thì lại làm cho cái gì đó ở bên dưới nổi lên. Cảm giác được thân thể cô giật nảy lên một cái, anh cười cười nói: “Em đừng có động đậy linh tinh nữa, nếu không lát nữa lại phiền toái.”

Hai má của Đồng Yên lại nổi lên một tầng hồng hồng, cô biết điều không dám động nữa, chẳng qua là ôm lấy cổ anh ngồi yên, lui về phía trước không được, lui về sau cũng không xong. Thật là lúng túng muốn chết.

Lăng Khiên hài lòng nhìn hai gò má đỏ bừng của cô, vui sướng cười to. Anh vuốt vuốt tóc cô, sau đó ôm cô nhấc khỏi người mình, đặt cô xuống giường, sau đó đem chăn đắp cho cả hai người, ôm chặt lấy thân thể nhỏ nhắn của cô vào trong ngực, hôn hít lấy cái trán khả ái nói: “Sau này cho dù có giận anh như thế nào em cũng không được khiến anh tìm không thấy em. Có nghe hay không?”

Đồng Yên không chút do dự gật đầu, ôm lấy tấm lưng gầy gò của anh nói: “Sau này em sẽ không thế nữa. Cho dù có giận anh đến mức nào em cũng không rời anh.”

Lăng Khiên cúi đầu khẽ cười cười, trong mắt là vui mừng cùng cảm động sâu đậm. Bây giờ anh cũng không thể tin được một cô gái tốt đẹp như vậy lại có thể yêu mình, hơn nữa lại yêu anh vừa dũng cảm vừa kiên định như thế.

Trầm mặc vài phút đồng hồ, Lăng Khiên nhìn vào mắt cô, vô cùng chân thành nói: “Yên Yên, chờ cho ba em xuất viện, anh sẽ đi gặp ông ấy nói chuyện cầu hôn.”

Đồng Yên nháy mắt ngây ngẩn cả người, qua một lúc lâu mới đỏ mặt, cúi đầu nói: “Có phải là hơi nhanh hay không?”

Lăng Khiên thở dài, đem cô kéo vào trong ngực, nhẹ vỗ về lưng cô nói: “Anh chờ đã quá lâu rồi, một giây đồng hồ cũng không muốn trì hoãn nữa.”

Đồng Yên ôm anh, mặt chôn vào ngực anh, hơi lo lắng hỏi: “Ba em có thể không dễ đối phó đâu.”

Lăng Khiên cười cười, trìu mến vuốt ve tóc cô nói: “Đừng lo lắng, mọi việc cứ giao cho anh là được. Em chỉ cần ngoan ngoãn đi theo sau mông anh thôi.”

Đồng Yên không vui: “Cái gì gọi là “ngoan ngoan đi theo sau mông anh thôi”? Nói như vậy giống như nói em là con chó nhỏ vậy.”

Lăng Khiên hai tay ôm cô càng chặt hơn, cười đến không chút nào hảo ý: “Chẳng lẽ không đúng sao? Là ai buổi sáng hôm nay thừa dịp anh không có tí sực lực nào , ở trên mặt anh gặm một vòng, hở?”

Đồng Yên đẩy anh ra, thẹn thùng: “Em không có mà.”

Lăng Khiên kéo thay cô ôm lấy cổ mình, chỉ chỉ miệng mình nói: “Anh chuẩn bị xong rồi, em bắt đầu hôn từ nơi này xuống phía dưới đi. Bao giờ anh bảo dưng thì mới được dừng.”

Đồng Yên mắc cỡ nghĩ muốn có một cái hố để cúi xuống, sau đó vùi đầu vào trong cổ anh, không ngừng cắn, làm cho Khiên nhột đến mức cười nắc nẻ “hổng” dừng.