Ngoạn vật thế gia

Chương 19




Rời khỏi phòng, Nguyệt Lãng cảm giác như mình đã bị phụ thân cùng gia gia đồng thời bán đi, không thể ngờ chính là lại bán cho nhi tử của Thụy gia – người mà bọn họ lúc trước tối khinh thường.

Như thế nào lại thành như vậy?

Tất cả mọi chuyện của sư đệ ở đây, đều phát triển theo phương hướng mà kẻ khác không thể tưởng tượng nổi.

‘Lễ vật’ ở trong mông đột nhiên bị chạm vào từ bên ngoài quần một cái khiến Trương Nguyệt Lãng suýt nữa nhảy dựng lên.

” Ngươi……..Ngươi làm gì vậy? Bất cứ lúc nào cũng có thể có người qua lại nơi đây………”

Khẩn trương nhìn xung quanh, thật may mắn, hoa viên không có ai cả.( hớ hớ, may mắn ư?)

Thụy Thanh tà khí đến sát gần bên cạnh,

” Ban nãy có phải là rất sảng khoái hay không? ”

” Hử? ”

” Đừng cho là ta không để ý. Vừa rồi ngươi không coi phụ thân cùng gia gia vào đâu. Là ai ám muội dùng đồ vật nhét bên trong mông tự sảng khoái?”

Thụy Thanh híp mắt, dùng đầu ngón tay khiêu nhẹ lên đường cong của chiếc cằm duyên dáng.

Rõ ràng dáng người thon dài đĩnh bạt (mạnh mẽ kiên cường), ngũ quan cũng rất có nam nhân vị (cảm giác đàn ông -Xman đàn ông đích thực:))),  nhìn thế nào cũng vẫn là một công tử anh tuấn. Nhưng tại sao càng nhìn kỹ, lại càng cảm thấy toàn thân hắn tràn ngập khí tức dụ dỗ người ta dày vò vậy? ( =.=)

Làm cho người ta chỉ muốn nắm chặt lấy từng cơ hội khi dễ hắn, nhìn hắn vì mình mà giãy dụa rên rỉ, lộ ra biểu tình dâm đãng mị nhân trên gương mặt ngây thơ đáng yêu kia.

” Ta……….Ta………”

Bị vạch trần việc hạ lưu ban nãy, đôi mắt Trương Nguyệt Lãng hỗn loạn chuyển động.

Nét ửng hồng trên khuôn mặt tuấn tú do xấu hổ vì bị nói trúng tim đen, giống như mị dược có tác dụng thôi tình (kích thích) vậy.

Đôi con ngươi đen láy của Thụy Thanh tràn ngập lên sắc dục.

” Nói a, vừa rồi ai thật sảng khoái trước mặt phụ thân cùng gia gia thế?”

Căn bản không cần để ý đến nơi này là hoa viên Trương gia – bất cứ lúc nào cũng có thể bị người thấy, liền cả người tiến đến đem sư huynh dồn ép vào một góc của giả sơn, môi áp sát bên tai thổi ra nhiệt khí,

” Sư huynh thật là [], ngay cả một chút thời gian ngắn như vậy cũng không chịu nhẫn nại, ban nãy ở trong phòng, cái chỗ này, có phải là đã cứng lên rồi phải không?”

Cách một lớp vải quần mỏng cầm lên ‘khí quan’ nhu thuận phục tùng bên dưới.

“Ân...... Không...... Không có...... Ô đừng......”

Thuần thục xoa nắn vật trong lòng bàn tay, Thụy Thanh nhếch môi lên,

” Không có? Chậc, xem ra là ‘lễ vật’ ta tặng chưa đủ thô, cho nên không thể thỏa mãn tiểu huyệt của sư huynh được a. Không bằng ta lại tiếp tục bằng cái khác……….”

” Đừng đừng……….A……….Hô đừng………….Có …….Có………Ô ô…… Sư đệ buông tay ra, ở đây nhiều người………..A ô………”

” Có cứng lên à? ”

Phát ra tiếng cười trầm thấp, bàn tay tại khố hạ sư huynh nắm lấy ‘khí quan’ đã dần cứng lên tận lực đùa bỡn,

” Bất quá, tuy rằng cứng lên nhưng hình như không có bắn ra? ”

” Cáp a………..A a……..Không………Không có bắn…….Ô a…………”

Dựa lưng lên trên ‘giả sơn’, Trương Nguyệt Lãng không cách nào khống chế được yêu can (cột trụ dưới thắt lưng í ;))) đang dần ngạnh lên.

Nhục bổng tại khố hạ đã hoàn toàn cương, thân thể quen được ‘yêu’ kìm không được bắt đầu truy đuổi theo sự âu yếm của đầu ngón tay Thụy Thanh.

” Vậy có muốn bắn ra không?”

Tiếu ngữ truyền đến bên tai, tràn ngập dụ hoặc tà mị khiến cả người Trương Nguyệt Lãng nóng lên.

” Muốn………..Cáp ô………Ân……..Muốn…….Sư đệ, ân ân…………Nắm lấy…….Dùng sức chút……….A a……….Chỗ đỉnh ấy…………”

Thụy Thanh bỗng nhiên đem tay thu hồi lại.

Trương Nguyệt Lãng đang đắm chìm trong khoái cảm chợt trở nên trống rỗng, thiếu chút nữa khóc lên vì thất vọng ( anh yếu đuối quá rùi đấy Lãng ca >.<),

” Sư…………Sư đệ…………..”

” Nếu muốn bắn thì tự mình đưa tay vào bên trong quần ‘tự sướng’ đi.” ( cái này e chém:)) nguyên bản là ‘nhu’: nhào nặn)

Thụy Thanh vòng tay lại, khóe môi tuyệt đẹp hiện lên nụ cười xấu xa.( vô sỉ quá ~~~~~)

Trương Nguyệt Lãng bị sắc dục dày vò, choáng váng mặt mày,

” Điều này………..Điều này sao được?”

” Có gì mà không được? Sư huynh, ngươi sẽ không muốn ta ở phía dưới ‘giả sơn’ tại hoa viên nhà ngươi, trực tiếp cởi quần ‘thao’ ngươi đấy chứ? Ta thực là rất xấu hổ đó ( =))) anh cũng bít chữ ‘xấu hổ’ viết như thế nào ư Thanh ca? e tò mò đó), chuyện hạ lưu như thế thực tình ta làm không được. Nhìn ngươi phía dưới đều đã cứng rắn cả, có thể cứ như vậy đi về phòng sao?”

” Nhưng………..Nhưng mà…………Ô! Đừng……….Không nên a………….”

Thụy Thanh xấu xa nhéo một cái tại địa phương mẫn cảm nhất, sau đó thu hồi tay lại,

” ‘ Không nên? ‘ nhưng rõ ràng rất là sảng khoái mà. Nhanh lên một chút nắm lấy thời gian, nếu không chờ tý nữa sẽ có người đi qua đấy. Nếu như người hầu gì gì đó nhìn thấy phía dưới lớp vải quần của thiếu gia nhà mình căng cứng, không biết rằng có thể hay không sẽ hướng lão gia cùng lão thái gia bẩm báo a.”

Trương Nguyệt Lãng bị khoái cảm quay cuồng bên trong cơ thể cùng với lời nói khắc nghiệt của sư đệ giày vò làm cho run rẩy lên một trận.

Đỉnh chóp cương cứng mất đi sự âu yếm từ phía sau vẫn phát sinh từng trận kêu gào khổ sở, ngay cả hai chân đều đã nhuyễn cả ra, làm sao có thể đi trở về tiểu viện của mình đây?

Nếu như………Chờ một chút nữa thật sự có người hầu tới đây…………….

” Nhanh lên một chút, nếu không ta sẽ bỏ đi đó.”

” Đừng……….Đừng………..”

” Vậy ngươi nhanh một chút! Rất đơn giản thôi, tự mình đem tay luồn vào trong, giống như ta bình thường vẫn hay đùa giỡn ngươi, ngươi làm lại giống như vậy là được.”

Dưới ánh mắt xấu xa thúc giục của sư đệ, Trương Nguyệt Lãng đã làm ra sự tình mà chính bản thân đời này kiếp này cũng không dám tin tưởng rằng mình sẽ làm.

Phía sau giả sơn của hoa viên nhà mình, nơi mà mọi người tùy thời có thể phát hiện, mạo hiểm tự đem tay luồn vào bên trong tiết khố.

Thực sự là……………..Quá không biết nhục nhã mà.

Thâm tâm tự trách, khuôn mặt tuấn tú lã chã nước mắt, nhưng bởi vì khố hạ bị chính mình vuốt ve nên dẫn phát (dẫn dắt phát ra) khoái cảm, tràn ngập sắc dục dâm mĩ.

” Ân……….Ân ân………A………A………Nóng quá………..Ngô………..”

Dựa vào giả sơn chống đỡ trọng lượng của mình, cái cổ dài ngửa ra phía sau thật sâu, uốn lên đường cong duyên dáng.

Trong lòng lo lắng, nhưng khoái cảm từng trận mơn trớn lên mỗi một sợi dây thần kinh, giống như vòng xoáy đem lý trí kéo xuống vách núi sâu

” Ô a…………A a……….A ha…………”

Thụy Thanh bị hình dáng quyến rũ của hắn mê hoặc, làm cho thiếu chút nữa không cách nào hô hấp nổi.

” Kêu lên sung sướng như vậy, không sợ bị người khác nghe thấy sao? Ta đến giúp ngươi, sư huynh.”

Đem người yêu đặt lên trên giả sơn, lưu luyến hôn thật sâu, rên rỉ mê người dùng đầu lưỡi nhất nhất tiếp thu.

Dành ra đôi tay đi xuống phía dưới, cách lớp vải, hai ngón tay nắm lấy đầu cán bút, nhẹ nhàng di chuyển vào bên trong.

Người trong lồng ngực vặn vẹo càng thêm phóng đãng.

” A! Ân a……….Sư………Sư đệ…………….”

” Sư huynh đúng là mỗi lần đều giúp ta mở rộng nhãn giới a, tại loại địa phương này làm cái việc tự an ủi cũng có thể sảng khoái đến như vậy.Ta thấy ngoại trừ sư đệ ta đây ‘vô cùng thành thật nghe lời’, không ai có thể tùy thời tùy chỗ thỏa mãn dâm dục của ngươi, đúng không?”

” Ân ân………..A hô……….Hướng……..Hướng vào trong một chút………A a …………….Ô a………….”

Giữa ban ngày ban mặt, bộ dạng cực kỳ dâm đãng đều không chút nào giữ lại, trước mặt sư đệ bộc lộ ra hết.

Đầu ngón tay bên trong đáy quần đảo lộn vuốt ve hạ thể thấm đẫm dịch, phảng phất như đều có thể nghe thấy rõ ràng.

Toàn bộ những xấu hổ cùng bất an đều không có rảnh để quan tâm tới.

” Nhanh một chút………..Ân ân……………Ô…………Vào sâu một chút……….A a a a………..A!”

Phía sau run rẩy kịch liệt, Trương Nguyệt Lãng mềm nhũn ngã vào trong lòng sư đệ.

Ngón tay từ trong khố hạ rút ra dính đầy bạch trọc dâm mỹ.

Thụy Thanh thân mật hôn nhẹ lên trán hắn:

” Chúc mừng sư huynh, ngươi lại được sảng khoái một lần nữa rồi.” ( cái này cũng chúc được sao 😐)

Hai người ở chung một chỗ, thời gian lúc nào cũng trôi qua mau như vậy. Mỗi giây đều tràn ngập lạc thú (niềm vui, hứng thú) ngọt ngào.

” Ta đem sư huynh hầu hạ tiếp chứ?”

Khêu cằm người ở trong lòng lên, Thụy Thanh nháy mắt trêu ghẹo.

Quả nhiên, khuôn mặt anh tuấn của sư huynh tức giận, đỏ ửng khiến kẻ khác tim đập thình thịch.

” Tại sao không nói chuyện? Sư huynh mới vừa rồi còn lớn tiếng cầu ta dùng sức đem ‘lễ vật’ đâm sâu vào bên trong cơ mà.”

” Đừng……………..Đừng nói nữa…………..”

” Hảo, không nói, không nói. Sư huynh có lệnh, ta làm sư đệ tất nhiên phải nghe lời.”

Thụy Thanh dùng sức hôn lên môi người trong lòng, cố ý làm phát ra âm thanh.

Cùng sư huynh âu yếm một chỗ, vốn luôn kiêu ngạo ương ngạnh, tính tình không tốt, quý công tử điêu ngoa không bao giờ chịu thiệt thòi, giờ phút này lại trở nên nhu tình như nước.

” Sư huynh, tối hôm qua ta ‘lộng’ (chơi đùa, làm) ngươi nhiều lần như vậy, nơi này của ngươi có đau không?”

Đem tay dò xét vào bên trong quần, ngón tay chạm đến phụ cận bí huyệt – nơi bị xâm phạm cả đêm qua, nhẹ nhàng ma sát trấn an.

” Có một chút……………….”

” Bất quá tại thời điểm đó ngươi cũng rất thoải mái, đúng không?”

Trương Nguyệt Lãng đỏ bừng mặt, thành thật khẽ gật đầu. ( ngoan~~~~)

” Nếu như thay đổi người khác………….”

Thụy Thanh hiếm có khi nào nói năng không được lưu loát như vậy, nói được một nửa liền ngừng lại.

Hỏi cái loại chuyện này thật là rất ngu ngốc, không giống hắn thường ngày gì cả.

Sư huynh rõ ràng chính là của hắn, vĩnh viễn đều chỉ có thể là của hắn, sư huynh – người này cả đời này cũng sẽ không bao giờ ăn vụng.

Nhưng càng quý trọng cái gì đó thì càng sợ mất đi, mặc kệ đã làm bao nhiêu lần, đem người trong lòng ôm thật chặt, Thụy Thanh vẫn có cảm giác không yên lòng. Mỗi một khắc ở chung, đều mong muốn từ trong miệng sư huynh nghe thấy bảo chứng đối với mình là ‘ chuyên tâm nhất chí ‘ ( tương tự: 1 lòng 1 dạ). Hắn chỉ cần một đáp án đơn giản, chính là sư huynh đối với hắn lớn tiếng nói,

” Ta chỉ cần một mình sư đệ, tuyệt sẽ không cùng những người khác làm loại sự tình này!”.

Sư huynh nhất định sẽ trả lời như vậy.

” Ân? Sư đệ, ngươi vừa mới hỏi cái gì?”

” Nếu như cùng những người khác làm loại sự tình này, sư huynh nhất định sẽ rất phản cảm, không đồng ý, không đếm xỉa đến, đúng không? Mặc kệ đối phương có là nam nhân hay là nữ nhân."”

Trương Nguyệt Lãng trong lòng khẽ đông cứng lại, ngước mắt lên nhìn Thụy Thanh.

Trương Nguyệt Lãng cả đời này, người cùng thân mật tiếp xúc chỉ có một mình sư đệ, trong đầu hắn vốn không bao giờ nghĩ tới việc mình cùng người khác sẽ như thế nào, câu hỏi của Thụy Thanh khiến cho hắn hiểu sai đi. Người khác? Những người khác?

Sư đệ muốn cùng người khác làm loại sự tình này?!!! Mặc kệ đối phương có là nam nhân hay là nữ nhân?

Nhớ tới những lời đồn đãi bên ngoài, bà mối đạp đổ cả cửa vì sư đệ mà tìm kiếm rất nhiều tiểu thư xinh đẹp, bên người sư đệ phong lưu ngày thường không biết vây quanh biết bao nhiêu công tử tuấn dật nữa, Trương Nguyệt Lãng mới vừa rồi tâm tư còn dào dạt ấm áp, tức khắc liền như chìm vào trong hầm băng.

Hắn…………….Là muốn cùng những người khác làm loại sư tình này, lại sợ mình tức giận phản đối sao? ( lại được xem kịch kiểu ông nói gà bà nói vịt =))))))

Trương Nguyệt Lãng tâm can kinh ngạc run rẩy kéo theo đau đớn đứng lên.

Sư đệ đối với hắn chán ngấy rồi! Ngại hắn không có đủ người yêu thích! Sư đệ coi trọng người khác!

Sư đệ thông minh như vậy, xinh đẹp như vậy, lại muốn………Muốn ‘ôm’ người khác, mặc kệ là nam hay nữ………..Sợ rằng tất cả người trong thiên hạ đều mong muốn có thể ở chung một chỗ với sư đệ.

Cũng đúng, bản thân mình là loại người cả ngày bị giam trong nhà, bản lãnh duy nhất là giám định và thưởng thức cổ vật, dựa vào cái gì mà cho rằng sư đệ sẽ cả đời yêu thích hắn? Hơn nữa, tất cả bộ dạng dâm mỹ của mình đều đã bị sư đệ nhìn thấy hết…………

Nghĩ đến, sư đệ cuối cùng cũng nói thẳng ra là muốn cùng người khác…… muốn cùng với những nam nhân nữ nhân kia…

” Sư huynh, ngươi nói đi.”

Thụy Thanh cọ cọ vào hắn, có chút giống như làm nũng, nói:

” Ngươi nhất định sẽ phản đối chứ? Nhất định không muốn chứ?”

Trương Nguyệt Lãng lòng tràn đầy chua xót, cúi thấp mặt,

” Ta……..Ta dựa vào cái gì phản đối?”

” Sư huynh, ta không nghe được, ngươi nói to lên một chút.”

” Không phản đối.”