Ngọc Diện Diêm Vương

Chương 5




Nghĩ đến cả đời cũng sẽ không gặp người Chung gia, nhưng oan gia ngõ hẹp, đi trên đường lớn, hắn chính là lại đụng vào tỷ muội Chung Thực.

Bị bắt đến ngõ cụt, Chung Thực cầm kiếm, chỉ vào Huyễn Thế nói: “Ngươi tên tai họa này thế nhưng không có chết, ông trời thật sự là đui mù, bất quá hôm nay rơi vào tay chúng ta, coi như là ngươi không xong rồi.”

Các nàng dùng kiếm xuất chiêu, Huyễn Thế không bao giờ còn là Huyễn Thế của lúc trước, vì có thể tiếp tục ở lại bên người Long Phong, hắn thế nhưng lại là liều mạng. Mấy chiêu trôi qua, Huyễn Thế cầm lấy kiếm trên tay Chung Thực, nhìn ba người ngã trên đất, “Ta không còn là trước đây, nếu các ngươi thực không muốn sống, ta có thể thành toàn các ngươi.”

Chưa từng diện kiến qua võ công cao cường của Huyễn Thế, tỷ muội Chung Thực sợ tới nói không nên lời. Đành phải trơ mắt nhìn Huyễn Thế rời đi.

Chung Thực một đường tức giận đến mức hô hấp không thông, lập tức lôi kéo đệ muội, chạy vội về nhà, hướng huynh trưởng cáo trạng. Không đợi người hầu thông cáo, Chung Thực một tay đẩy cửa thư phòng, chạy vội vào lòng ca ca khóc lóc kể lể.

“Đại ca, cái tai họa kia còn không có chết, hắn còn đả thương chúng ta. Ca, ngươi nhất định phải thay ta báo thù.”

Nam tử tuấn tú một tay ôm muội muội, hai mắt lợi hại đảo qua nhìn hai người vào sau, thấy quần áo trên người bọn họ đều tổn hại vài chỗ, tay chân cũng có chút vết máu, chân mày cau lại.

“Là Chung Hậu đả thương các ngươi?”

“Hắn không xứng họ Chung, ca, hắn hảo ngoan tâm, đem chúng ta đánh thành như vậy, ngươi nhất định phải giúp chúng ta báo thù.”

Chung Tân an ủi muội tử, phân phó hạ nhân chiếu cố đệ muội, một người lẳng lặng ngồi trong thư phòng thở dài.

“Đại ca, nghe nói tiểu đệ còn chưa chết.” Một nam tử khí chất tục tằng đẩy cửa tiến vào.

“Đúng vậy! Theo lời của tiểu muội, tiểu đệ hẳn là không có chết.”

“Kia mau đưa hắn tiếp trở về a! Nhiều như vậy năm, tiểu đệ một mình bên ngoài lưu lạc, từ khi hắn còn là đứa nhỏ mười tuổi đã lưu lạc không biết làm cách nào để sinh tồn. Nhớ năm đó, chúng ta trẻ người non dạ, chẳng những dùng kiếm hủy đi dung mạo của hắn, muội muội còn dùng lửa làm hắn bị thương, thật không biết hắn như thế nào sống sót.”

“Năm đó, Nhị nương ở tiền đường bị nương bức tử, tiểu đệ bị đuổi ra khỏi nhà, mười năm qua ta vẫn nhớ tới hắn, nhưng nương vẫn không chấp nhận tiểu đệ, nếu hắn trở về, không biết nương sẽ dùng cách nào để đối phó hắn?”

“Nhưng tiểu đệ dù sao cũng là huynh đệ của chúng ta a! Ta nhất định phải nhìn thấy hắn mới an tâm.”

“Được rồi, thông tri giang hồ, ta muốn mua tin tức của tiểu đệ.” Cầm trên tay tin tức của tiểu đệ, Chung Tân vẻ mặt u ám.

“Làm sao vậy? Đại ca. Có tin tức của tiểu đệ sao?” Chung Thành vừa vào liền nhìn thấy bộ dạng âu sầu của đại ca.

“Không thể tưởng được các muội muội đã sớm gặp được tiểu đệ, còn đem hắn đánh trọng thương, may mắn có người tên Long Phong cứu hắn, bằng không chúng ta thật sự sẽ không còn được gặp lại hắn.”

“Cái gì, các nàng làm như vậy, hơi quá đáng, ta nhất định phải giáo huấn các nàng một chút.”

“Tiểu đệ là người thông minh nhất trong số huynh muội chúng ta, sau khi hắn rời khỏi nhà, đi theo một thế ngoại cao nhân sống cuộc sống bốn bể là nhà, cải danh gọi là Huyễn Thế, chắc có ý là thế sự như huyễn, tiểu đệ đã đem tất cả chuyện cũ trước kia vứt bỏ đi. Tiểu đệ vì báo ân cứu mạng, hiện tại thành người hầu của Long Phong. Không chỉ như thế, người tên Long Phong cũng là ý trung nhân của hai vị muội muội, đến nay hai vị muội muội vẫn đối hắn nhớ mãi không quên.”

“Ánh mắt của Chân muội cùng Tình muội luôn là cao cao tại thượng, nói vậy người tên Long Phong nhất định là một người phong lưu tiêu sái. Không biết võ nghệ hắn có cao không, có thể là khắc tinh của muội muội chúng ta hay không.”

“Long Phong lai lịch không rõ, ngay cả giang hồ thông đều tra không ra lai lịch hắn, tin tức chỉ nói, Long Phong tuấn mỹ dị thường, có thể xem hắn là một người rất đẹp. Ngay cả giang hồ đệ nhất mỹ nam tử so với hắn còn kém xa.”

“Càng nghe lại càng muốn gặp hắn, ca, chúng ta đi gặp hắn đi.” Hai người đi vào trước cửa nhà Long Phong, gõ vài cái, cửa mở ra, chỉ thấy một nam tử trẻ tuổi mặt đầy vết thương đi ra, thấy bọn họ, trong mắt tinh quang chợt lóe, nhưng lập tức biến mất. “Xin hỏi các ngươi tìm ai?” Huyễn Thế làm như không biết hỏi.

Huynh đệ Chung Tân thấy vết sẹo trên mặt Huyễn Thế, trong lòng đau xót, sai lầm lúc trước thế nhưng lại hại tiểu đệ thảm như thế. Khó trách tiểu đệ không chịu nhận thức bọn họ.

“Chúng ta muốn cầu kiến Long Phong công tử.” Chung Tân cũng làm bộ không biết Huyễn Thế, trả lời.

“Công tử chúng ta không tiếp khách. Hai vị mời trở về đi.” Huyễn Thế chuẩn bị đóng cửa lại.

Chung Thành một tay ngăn trở, “Tiểu đệ, ngươi thật sự không biết chúng ta sao?”

“Công tử chỉ sợ là nhận sai người, ta từ nhỏ lẻ loi một mình, không có người thân.” Huyễn Thế đóng cửa lại, đem Chung Tân, Chung Thành nhốt bên ngoài. Long Phong đi ra, thấy Huyễn Thế đứng sau cửa ngẩn người, đi tới vài bước ôm lấy hắn.

“Sao vậy, như thế nào đứng ở chỗ này ngẩn người?” Long Phong thân thiết hỏi.

“Không có gì? Chính là nghĩ ngân lượng chúng ta sắp dùng hết rồi. Luôn rảnh rỗi, không bằng chúng ta làm chút việc vặt để kiếm thêm ngân lượng.”

“Không cần lo lắng, ta sẽ có biện pháp, ngươi đi nấu cơm đi?” Khẽ hôn Huyễn Thế một chút, Long Phong đẩy Huyễn Thế vào phòng bếp, chính mình chuẩn bị lên đường “mượn” bạc.

Mở cửa, liền thấy hai cái đầu gỗ đứng ở đó, không thấy nhúc nhích, xem quần áo bọn hắn mặc trên người hẳn là người có tiền.

Cửa vừa mở ra, nguyên tưởng rằng tiểu đệ thay đổi chủ ý hai người nhanh chóng nhìn lại, kết quả bị dung nhan của tiên nhân làm rung động, như là bị mất hồn, trong lúc nhất thời không định thần lại được.

Vốn muốn bỏ mặc hai tên ngốc tử này, nhưng nếu bọn họ ở trước cửa gây sự, thật không tốt, cho nên Long Phong đành phải đổi hướng đi.